Cô có sự mạnh mẽ của mình, Trình Đông không phải không hiểu, nhưng tình hình phát triển thành ra như vậy khiến anh nhớ đến rất nhiều chuyện cũ không vui vẻ.
Khi đứng trên bàn mổ anh có thể đơn độc đảm đương một phương trời, mồm mép sắc bén không phải là thế mạnh của anh, người sở trường làm chủ trên bàn đàm phán là Mạc Lan, vì thế nên sức chú ý của anh rất khó không tập trung trên người cô.
Thực ra anh đã sớm dự đoán được thái độ của gia đình đương sự, ngược lại tâm trạng của cô lại có chút khác thường.
Sau mấy lượt qua lại cuối cùng vẫn đạt được hòa giải. Vì để tránh đêm dài lắm mộng, trưởng phòng kế hoạch tổng hợp lập tức về văn phòng in giấy hòa giải để hai bên ký, buổi chiều Lâm Trung Đức còn có phẫu thuật, ông ấy vỗ vai Trình Đông một cách sâu xa, rồi cũng rời đi trước.
Trong phòng hội nghị chỉ còn dư lại người nhà họ Vương, Mạc Lan cảm thấy ngột ngạt, cô đi ra ngoài cầu thang thoát hiểm hít thở không khí. Cô gom hết những sợi tóc đang xõa xuống về phía sau, trong lòng có sự phiền muộn không nói thành lời, lấy một chiếc lọ nhỏ trong túi ra lạch cạch đổ thứ giống như viên thuốc màu trắng ra tay.
“Cô uống thuốc gì đấy?” Không biết Trình Đông đứng ở phía sau cô từ lúc nào, mắt nhìn chằm chằm chiếc lọ nhỏ trong tay cô.
“Giật cả mình.” Tâm trạng cô không tốt, ngoảnh đầu nhìn anh, cứng ngắc nói, “Không cần anh quan tâm.”
Người phía sau không nhúc nhích cũng không nói chuyện, tuy Mạc lan quay lưng lại với anh nhưng cũng có thể cảm nhận được ánh mắt lạnh lùng của anh đang nhìn cô.
Trước kia khi cô bướng bỉnh anh luôn có cách trị cô ngoan ngoãn, nhưng bây giờ chỉ mới đối đầu lạnh nhạt như vậy mà bản thân cô đã không cứng rắn được nữa rồi, ngoảnh đầu lại đã khôi phục dáng vẻ tươi cười, cầm lọ thuốc lắc lư trước mặt anh, “Vậy anh cảm thấy là cái gì? Thuốc hạ áp, thuốc chống trầm cảm, hay là… thuốc tránh thai?”
Trình Đông không thèm để ý đến cô, anh tiến lại hai bước, giơ tay muốn cướp lấy nhưng bị cô tránh né.
“Ấy, anh cũng muốn sao, vậy anh đuổi theo em đi, đuổi được em thì trả cho anh.”
Giống như khi họ còn đi học, cô rút mất quyển sổ chữa bài của anh rồi khoa trương nói: “Hóa ra ngay cả câu này cậu cũng làm sai, không phải chỉ là thay đổi hình thức ví dụ trong sách sao? Hi hi hi, lớp phó học tập của chúng ta có tiếng không có miếng nhé… Này, đừng giành, muốn lấy lại thì đuổi theo tớ đi, đuổi được thì trả cho cậu!”
Dường như cô rất hứng thú với trò chơi đuổi bắt trẻ con này, nhưng anh phản ứng nhanh nhẹ, chưa đợi cô chạy đã tiến lên trước hai bước túm cổ áo đồng phục của cô túm cô lại rồi. Vóc dáng anh cao, tay dài chân dài, dễ dàng cướp được thứ trong tay cô, chỉ là hai người sẽ sát lại gần nhau, cánh tay và cơ thể anh vây lấy cô, lờ mờ giống như đang ôm ấp.
Trong lớp học không có người khác, anh là học sinh ngoan ở lại vừa làm đề vừa giúp giáo viên sửa lại bài thi, cô là phần tử xấu xa bị phạt quét lớp, đùa giỡn một hồi hi hi ha ha như vậy, hạt cát thời gian tưởng chừng như trôi đi chậm hơn.
Bây giờ anh không có đủ kiên nhẫn để chơi đùa với cô nữa, thẳng thừng túm lấy cổ tay cô: “Cô ra nước ngoài học tập sâu rộng ba năm để về kiện cáo giúp những người này sao?”
“Những người này, người nào?” Mạc Lan liếc nhìn phòng họp phía không xa, “À, anh nói mấy người nhà họ Vương đó hả, con cháu bất hiếu, nhưng chí ít bây giờ vấn đề đã được giải quyết rồi, anh nên cảm ơn em mới phải.”
Trình Đông cười lạnh: “Cô thật là chẳng thay đổi chút nào.”
Tay anh tăng thêm sức lực, Mạc Lam cảm nhận được cơn đau nơi cổ tay, nhưng dường như vẫn rất hưởng thụ giây phút da thịt thân mật, cô sáp lại gần anh và nói: “Thật ra anh đang quan tâm em, sợ em chịu thiệt đúng không?”
“Cái tật tự mình đa tình của cô cũng chẳng thay đổi.”
“Anh không thích sao?”
Cô nhón chân lên, trán chạm vào mũi anh, anh hơi nghiêng mặt đẩy cô ra. Mạc Lan xoa cổ tay bỏ thứ vừa đổ từ trong lọ ra vào miệng: “Đừng căng thẳng, chỉ là miếng chanh thôi, rất rất chua, dùng để giúp tinh thần tỉnh táo, không phải dựa vào thuốc.”
Thứ mùi thơm nhàn nhàn chua chua ngọt ngọt này cũng là mùi vị từng có trong hồi ức.
Trình Đông cau mày: “Tôi đọc xong quyển sách đó của ông Vương rồi, hóa ra mười lăm năm trước ông ấy từng gãy xương đòn.” Anh vừa nói vừa để ý phản ứng của Mạc Lan, “Nhìn thế này chắc cô đã biết rồi.”
“Được nhiên, biết người biết ta trăm trận trăm thắng mà!”
“Vì điều này nên cô mới chịu hòa giải?”
“Không hoàn toàn, nhưng cũng tạm tạm.” Cô qua loa đại khái, cũng mở to mắt quan sát biểu cảm của anh, “Nếu anh đã biết rồi vì sao khi nãy không nhắc đến?”
“Nếu như đàm phán không được như ý đương nhiên tôi sẽ nhắc.” Có điều mọi người đạt được thống nhất cũng chẳng dễ dàng, nên không cần phải xé toạc thêm một bước nữa.
Chỉ là anh không phục, không phải cô không nhìn ra vì sao ba người con nhà họ Vương lại cắn mãi không buông, một gia đình bất hiệu như vậy cô lại chịu tranh giành cho họ đến cùng.
Mạc Lan nhai miếng chanh, cô thu lại nụ cười: “Bố mẹ em mất sớm, em muốn hiếu thảo với họ cũng không được, bây giờ lại chịu giúp đám người bất trung bất hiếu đó tranh giành lợi ích, anh muốn nói chuyện này đúng không? Thật ra vấn đề này em cảm thấy không cần phải tranh luận thêm nữa, em chỉ hỏi một câu thôi, nếu như bây giờ một trong số họ đột nhiên mắc bệnh cấp tính ngã dưới chân anh, liệu anh có cứu hay không?”
Trình Đông trầm mặc giây lát, anh mở miệng nhưng vẫn chưa kịp phát ra tiếng, Mạc Lan đã ngắt lời anh, cười giống như tự giễu: “Anh không nói em cũng hiểu, chắc chắn anh sẽ nói chuyện này không giống nhau, anh không thể lựa chọn còn em thì có thể. Nhưng trên thực tế chúng thực sự khác nhau sao? Trình Đông, anh nên biết, trước giờ em không có lựa chọn.”
…
Cuối cùng tranh chấp cũng có một kết quả không tệ, hai người thì vẫn không vui rời đi.
Đường Tiểu Ưu hỏi: “Ông Vương có thể nhận được bao nhiêu bồi thường?”
Mạc Lan xòe ngón tay ra tính: “Trừ đi phí nằm viện hai tháng, có lẽ còn khoảng hai vạn. Bệnh viện rất giữ lời hứa nên sẽ không trả chậm, còn tặng ông ấy ít thuốc men, tốt hơn nhiều so với việc thắng kiện trên tòa rồi cuối cùng vẫn phải đợi cưỡng chế chấp hành.”
“Em chỉ số tiền đến được tay ông ấy ý, không bị đám con cái xâu xé chiếm dụng thì còn bao nhiêu?”
“Cái này thì không biết, dù sao không phải tất cả mọi chuyện chúng ta đều nhìn thấy kết cục.”
Mạc Lan nằm bò trên giường Spa, thư giãn đến độ không nhịn được hừ hừ. Nhân viên matxa quen thuộc hỏi cô: “Lâu lắm chị không đến rồi, gần đây bận lắm sao ạ? Chị có muốn thử phương pháp trị liệu đá nóng năng lượng mà chúng em đưa ra gần đây không? Có thể thải độc dưỡng nhan, khai thông kinh mạch.”
Mạc Lan là người không từ chối ai, cái gì cũng đồng ý thử. Đường Tiểu Ưu nằm bên cạnh cô không kịp ngăn cản, hơn nữa còn không ngửi quen tinh dầu cô mới đổi, cô ấy hỏi: “Hoa hồng ban đầu đang dùng thích sao lại đổi thành hương thảo?”
Rose biến thành Rosemany, từ tác dụng đến mùi hương đều hoàn toàn khác nhau.
Mạc Lan thì lại rất hưởng thụ, trên lưng đặt mấy viên đá quặng ấm nóng, được bao trong hương thơm, cô lười biếng nói: “Không hiểu đúng không? Hương thảo có tác dụng nở nang vòng một, mặc dù bây giờ chị thế này đã rất đẹp rồi, nhưng có thêm chút mùi phụ nữ nữa cũng không chê nhiều.”
Đường Tiểu Ưu bật cười: “Gần đây chị thú vị thật, có phải có bạn trai rồi không?”
Cô ấy nhỏ hơn Mạc Lan vài tuổi, rất khó tưởng tượng được Mạc Lan sẽ tìm một người bạn trai như thế nào, hoặc là có thể nói một người bạn trai như thế nào mới xứng với cô.
“Con gái đẹp để làm người khác vui, nhưng cũng không hoàn toàn là như vậy. Chị phải tham gia họp bạn học, chúc mừng trăm năm thành lập trường, đương nhiên phải có trạng thái tốt nhất.”
Đường Tiểu Ưu hỏi: “Không phải chị nói không đi sao, sao lại thay đổi ý định rồi?”
Mạc Lan cười: “Vốn cũng không muốn đi, nhưng mấy ngày trước gặp một bạn học cũ, phát hiện anh ấy vẫn thú vị như vậy, lại nghĩ lâu lắm không gặp mọi người, tụ tập một chút không chừng cũng vui.”
“Nhưng em nói với người gọi điện thoại chị không thể tham gia rồi.”
“Không sao, chị liên hệ lại với họ là được.”
Người phụ trách tổ chức họp mặt là bí thư lớp năm đó – Ngô Vi, Mạc Lan chỉ học cùng cậu ta một năm rồi chuyển sang lớp văn, ngay cả cậu ta trông như thế nào cũng không thể nhớ nổi, đến khi nhìn thấy hình tượng một người đàn ông trung niên không cạo sạch gốc râu chỗ ria tóc mai cô suýt nữa hiểu nhầm rằng là chủ nhiệm lớp năm đó.
Ngô Vi lại rất nhiệt tình với cô, đầu tiên là ngạc nhiên một hồi lúc mới gặp, nắm tay cô không muốn buông ra, sau đó vừa dẫn cô lên lầu vừa nói: “Làm luật sư rất vất vả đúng không? Người làm luật sư trong số bạn học chúng ta quả thực không nhiều, khi trợ lý của cậu nói cậu phải đi công tác tôi còn cho rằng cậu không đến được…”
Mạc Lan trả lời linh tinh để qua loa với cậu ta, đến phòng ăn ở lầu hai ánh mắt cô lướt qua đám người một lượt. Hội họp ăn chơi đương nhiên vào bữa tối, tối nay nơi này đã bị họ bao trọn, nhưng nhìn qua nhìn lại cũng chẳng có mấy gương mặt quen thuộc.
Năm tháng quả thực là một con dao tàn nhẫn, mà căn bản cô cũng không lưu những gương mặt thanh sắc đó vào trong đầu. Có lẽ bởi vì cô cũng trải qua thanh xuân một cách bừa bãi, có lẽ những điều không vui gặp phải khi mười mấy tuổi khiến cô cố ý muốn quên đi, hồi ức trong quãng thời gian trung học của cô luôn mơ hồ, những hình ảnh rõ ràng trước mắt đều chỉ liên quan đến một người.
Nhưng người đó chưa đến, chí ít trong đám người đang túm năm tụm ba cùng nhau nói những lời mỹ miều không có bóng dáng Trình Đông.
Có lẽ những người khác cũng không nhận ra cô là ai. Khi họp mặt bạn học bạn sẽ phát hiện người được mọi người ghi nhớ rõ ràng nhất là học sinh ưu tú học tập, nhân phẩm đều xuất sắc và học sinh hay gây rối khiến giáo viên đau đầu nhất, hai kiểu này cô đều không phải – Cô bướng bỉnh phản nghịch, trong thế giới đơn giản dùng thành tích học tập để quyết định hết thảy thì cô luôn có thể bảo đảm điểm số trung trung không thụt lùi, cô giáo cũng không thể quản lý được cô: Tình huống gia đình cô đặc thù, sau khi xảy ra biến cố đó lại càng khép lòng, tất cả dạy dỗ và quan tâm nhất thời không thể tiếp cận được.
Về phần khi thi đại học đột nhiên bung sức, đỗ vào học viện pháp luật top đầu toàn quốc đều là chuyện sau này, trừ giáo viên chủ nhiệm lớp có lẽ cũng không ai quan tâm.
Nhìn một lượt không thấy Trình Đông, sự thất vọng gần như sắp viết hẳn lên mặt, lúc này phía sau có người vỗ vai cô, “Này, Mạc Lan, cậu là Mạc Lan sao?”
Ngoảnh đầu nhìn thấy một gương mặt cũng coi là thanh tú, trang điểm nhàn nhạt, tóc xoăn ngắn đến mang tai. Mạc Lan lục tìm trong ký ức rất lâu cũng không thể nhớ được, vẫn là Ngô Vi giải thích cho cô: “Đây là lớp trưởng Trương Hân Hân, cậu quên rồi à?”
Thật sự quên rồi, học cùng nhau một năm, sau khi chia sang lớp văn cô nào có thể nhớ được những bạn học ở lớp lý. Nhưng Mạc Lan đã không còn là Mạc Lan năm đó từ lâu, cô lập tức thay đổi gương mặt tươi cười lanh lợi: “À, lớp trưởng… Xin chào xin chào, quả thật đã lâu không gặp.”
Sau khi hàn huyên vài câu, đối phương hỏi cô: “Trình Đông đâu, sao không thấy cậu ấy, hai người không đến cùng nhau sao?”
Trong lòng Mạc Lan lộp bộp một tiếng, mọi người đều biết chuyện của cô và Trình Đông rồi sao?
~ Hết chương 5 ~

Chia sẻ cùng tôi