
Tên tác phẩm: Nghe nói em thích tôi
Tác giả: Cát Tường Dạ
Độ dài: 373 chương
Nam chính: Ninh Chí Khiêm – Nữ chính: Nguyễn Lưu Tranh
Thể loại: Hiện đại, gương vỡ lại lành, bác sĩ.
Văn án
Trong tim mỗi người đều có một đốm lửa, người qua đường chỉ nhìn thấy khói. Nhưng luôn có một người có thể nhìn thấy đốm lửa này, sau đó đi tới, ở bên tôi. Tôi mang theo nhiệt tình của tôi, thờ ơ của tôi, điên cuồng của tôi, ấm áp của tôi, cùng với niềm tin bất tận với tình yêu, đi đến nỗi không thở nổi. Tôi nói, em tên gì. Bắt đầu từ câu nói em tên gì, sau đó, đã có tất cả. — Van Gogh.
“Em tên Lưu Tranh?”
“Vâng…Vâng ạ…”
“Nghe nói em thích tôi?”
“Ừm….Phải….em…nhưng mà…”
“Vậy chúng ta kết hôn đi.”
“À.Được…Hả?”
Anh là chồng cô. Cô gọi anh là học trưởng Ninh, gọi anh là bác sĩ Ninh, gọi anh là thầy Ninh, nhưng duy nhất, chưa bao giờ dám gọi anh là chồng, thậm chí chưa từng gọi tên anh.
Anh cưới cô, hôn cô, ôm cô, biến cô thành người phụ nữ của anh, nhưng lại chưa bao giờ thực sự nhìn cô, thậm chí cô hoài nghi, nếu cô lạc vào trong đám người, anh cũng sẽ không nhớ được gương mặt cô.
Cô đã dùng tất cả sức lực để yêu anh, anh cũng dịu dàng chăm sóc cô, phàm là chuyện cô muốn, anh chưa bao giờ chối từ, lớn là nhà xe, nhỏ là socola anh tự tay làm, chỉ cần cô nói, anh cũng sẽ cõng cô từ đầu đường tới cuối đường. Sẽ cắt móng tay cho cô, sẽ buộc tóc cô, thậm chí, một người đàn ông còn khâu khuy áo bị rơi cho cô, đối với đôi tay linh hoạt của một bác sỹ ngoại khoa mà nói, những chuyện này đều là chuyện nhỏ.
Ai cũng nói anh là chồng tốt, cô đã giải cứu cả dải ngân hà mới có thể lấy được anh, nhưng cô biết, anh là một ngôi sao trong dải ngân hà, chẳng qua cô chỉ là một người bình thường, dù ngôi sao có sáng chói mắt, cũng cách cô rất rất xa, anh đối xử với cô rất tốt, nhưng lại dùng để trung hòa cho câu xin lỗi của anh, chỉ vì hạt chu sa không xóa mờ được trong lòng anh.
Chia sẻ cùng tôi