“Ôi, Lưu Tranh, đáng tiếc, nếu như là người khác thì cậu còn có thể tranh thủ một chút, nhưng mà lại là Ninh Chí Khiêm, cậu phải bỏ suy nghĩ này đi thôi, chuyện tình của anh ta và Đổng Miêu Miêu như chuyện cổ tích thế ai mà không biết chứ? Nghe nói còn ra mắt phụ huynh rồi.”
“Như vậy cũng không chắc chắn nhé! Lưu Tranh của chúng ta cũng không kém mà! Không thử một lần thì sao biết không được?”
“Đúng rồi, Lưu Tranh, đi thổ lộ đi! Có cần bọn mình giúp cậu không?”
Cô đã chuẩn bị sẵn sàng để cho họ cười nhạo, chỉ cần không phát tán bí mật của cô ra bên ngoài, cho dù bọn họ chế giễu như thế nào cô đều nhịn được, nhưng mà nghe được câu cuối cùng, cô lập tức hoảng sợ, nắm chặt lấy quyển nhật ký của mình, “Các cậu dám!”
Có lẽ là thái độ của cô quá quyết liệt, bọn họ quả thực không dám nói thêm gì nữa, hậm hực lẩm bẩm mấy câu, mặc kệ.
Lúc đó đã là sinh viên năm ba, cô tự nhận thấy tính cách mình rất hòa đồng, sở dĩ bạn cùng phòng có mâu thuẫn với cô, chẳng qua là vì mấy loại chuyện yêu qua yêu lại, cậu nam sinh mà bạn cùng phòng thích khăng khăng một mực thích cô, đương nhiên cô sẽ từ chối mấy người theo đuổi như vậy, nhưng mà lại làm mất lòng bạn cùng phòng.
Cô không để tâm mấy chuyện này, chỉ dự định chăm chỉ học tập tốt, xin đi du học.
Tuy nhiên, một hôm nào đó khi đi đến phòng thực nghiệm, cô đi đằng trước, các bạn đi phía sau cô, còn anh và Đổng Miêu Miêu từ phía đối diện đi tới.
Thời khắc nhìn thấy anh, mỗi một giây phút đều là ánh vàng lấp lánh chói mắt.
Ánh mặt trời sạch sẽ chiếu xuống, những tia nắng nhẹ lẩn trốn trên tóc họ, viên gạch đỏ trên mặt đất, cây bạch dương trong vườn trường đều sáng bừng rực rỡ vì ánh hào quang này.
Trái tim cô nhảy múa mất trật tự, trên mặt thì hiện ra nụ cười mềm mại dịu dàng.
Cô biết, lại là một lần lướt qua vai nhau. Cuộc sống của cô ở trường trở nên tươi đẹp hơn vì những lần lướt qua vai nhau như vậy.
Nhưng cô lại không ngờ rằng, cuộc sống của cô sẽ thay đổi hoàn toàn vì lần gặp gỡ này.
Khi cô hoàn toàn không chuẩn bị thì bị người khác đẩy đến trước mặt anh.
Từ trước đến giờ cô chưa từng đến gần anh như vậy, gần đến mức cô có thể nhìn thấy cả chiếc cúc trên áo sơ mi của anh.
Tiếp theo đó phía sau vọng đến tiếng cười hi hi ha ha, có người lớn giọng nói: Học trưởng Ninh! Cô ấy tên là Lưu Tranh! Cô ấy rất thích anh! Rất thích đó!
Giây phút đó, đến suy nghĩ muốn chết cô cũng đã có, máu dồn lên mặt đỏ rực, nước mắt xoay vòng trong hốc mắt.
Cô thích anh, nhưng trước giờ cô chưa từng nghĩ muốn làm ảnh hưởng đến cuộc đời của anh, cô chỉ hy vọng lặng lẽ mang theo bí mật của mình đến khi tốt nghiệp, mà bây giờ tất cả đều đã bị phơi bày dưới ánh mặt trời, cô cảm thấy không còn chút thể diện nào, cô càng sợ hai người trước mặt sẽ hiểu lầm nhau.
Cô nước mắt lưng tròng nghĩ phải giải thích, hoảng loạn liên tục lắc đầu, “Không phải! Không phải đâu!”
Cô thực sự sợ Đổng Miêu Miêu sẽ tức giận, cô tôn sùng anh, bao gồm cả tình cảm giống như một cuộc hành hương đầy nhiệt huyết của họ.
Nhưng cô đã nghĩ nhiều, căn bản Đổng Miêu Miêu không có biểu hiện tức giận, chỉ là mỉm cười nhìn anh, trong mắt có sự cưng chiều không thể nói ra, đúng, là cưng chiều, đối mặt với một tình địch đang bày tỏ với bạn trai mình, trong mắt Đổng Miêu Miêu lại có thể lộ ra sự cưng chiều, sau đó mỉm cười than thở, “Ôi, lại một em gái nữa.”
Lại một…..
Xem ra tình huống này không phải là lần đầu tiên xảy ra.
Biểu cảm của anh là bất đắc dĩ và lấy lòng, “Miêu Miêu…”
Sau đó anh không nhìn cô, chỉ dắt tay Đổng Miêu Miêu, “Đi thôi.”
Họ đi rồi, còn cô vẫn đứng nguyên tại chỗ, thở phào một hơi, nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống, nhưng mà, nụ cười cũng chầm chậm trèo lên khuôn mặt.
Thật tốt!
Họ là một đôi thật tốt! Đánh giá của cô đối với Đổng Miêu Miêu lại cao hơn một chút, thoải mái như vậy là sự tin tưởng tuyệt đối của một cô gái đối với bạn trai, thật sự xứng đáng là một vị thần trong lòng cô!
Chuyện này cứ đi qua như vậy. Nữ sinh thích anh nhiều vô số, cô chẳng qua chỉ là một phần nhỏ bé không đáng kể trong đó, anh và Đổng Miêu Miêu đều sẽ không nhớ tới cô, và cuộc sống vẫn cứ tiếp tục trôi qua.
Lưu Tranh vẫn quan tâm anh và Đổng Miêu Miêu, cô biết rõ anh vứt bỏ cơ hội ra nước ngoài học lên tiến sĩ, vào bệnh viện trực thuộc học chuyên khoa 2, còn Đổng Miêu Miêu học lên nghiên cứu sinh ở trường.
Cô nghĩ, anh từ bỏ vì Đổng Miêu Miêu.
Năm thứ năm đại học, cô thuận lợi xin được một cơ hội ra nước ngoài du học, cũng nghe nói Đổng Miêu Miêu đã đến gặp phụ huynh của anh, có người nhìn thấy xe của nhà họ Ninh đưa Đổng Miêu Miêu về trường.
Bất luận như thế nào, mọi việc đều đang phát triển theo hướng tốt đẹp nhất. Cô lại một lần nữa cho rằng, thiên thần kim quang lấp lánh của cô rất nhanh sẽ cùng nữ thần đi tới một cuộc sống hạnh phúc, còn cô thì sắp vượt qua bên kia đại dương để tiếp tục công việc học hành của mình.
Thói quen chạy bộ buổi sáng cô luôn kiên trì giữ vững.
Từ khi anh học chuyên khoa 2 thì không xuất hiện ở sân thế dục để chạy bộ nữa, trong lòng cô bỗng nhiên trống rỗng, giống như bị thất tình vậy. Suy cho cùng cũng chẳng ai biết, mấy năm chạy bộ buổi sáng là không gian hẹn hò đặc biệt của cô với anh, không có hy vọng, không ôm ảo tưởng, chỉ cần anh ở đó, cô sẽ cảm thấy trong lòng thỏa mãn, rất đủ đầy.
Chẳng qua trên đời này không có bữa tiệc nào không tàn, đạo lý này cô hiểu. Cho nên ngược lại cô càng chịu khó chạy, lúc nào cũng là người đầu tiên đi đến sân tập khi trời còn chưa sáng, bởi vì bản thân cô cũng không còn bao nhiêu ngày có thể chạy bộ trên sân thể dục này nữa, nơi đây chứa tất cả hồi ức về mối tình đầu của cô.
Đó là buổi bình minh đầu hạ, cô đến sân thể dục giống như thường ngày.
Sân thể dục rất yên tĩnh, những ngôi sao trên bầu trời vẫn còn chưa trốn đi, cô cho rằng mình lại là người đầu tiên, song không ngờ, trong một mảnh tĩnh lặng đột nhiên vọng đến tiếng khóc thút thít, cùng với đó truyền đến âm thanh quen thuộc, “Về đi, em đã ngồi đây cả một đêm rồi!”
Là anh!
Âm thanh này quá quen thuộc! Là ấn ký được khắc trong tim cô!
Cô đi theo âm thanh đó, nhìn thấy trong bóng tối mờ mịt, hai bóng người đang đứng đối diện nhau, một người quen thuộc là anh, người đang khóc là Đổng Miêu Miêu.
Lại cãi nhau rồi sao?
Nhưng cô nhìn thấy anh không nói gì nữa, quay người bỏ đi.
“Đừng đi!” Đổng Miêu Miêu đang khóc liền la lên một tiếng, sau đó bỗng nhiên đuổi theo lên phía trước, ôm anh thật chặt từ đằng sau, vừa khóc vừa nói, “Đừng đi! Chúng ta không quan tâm điều gì nữa được không? Chúng ta bỏ nơi này đi được không? Chân trời góc bể, đi đến thảo nguyên, đến xa mạc, đến bất kì nơi nào không còn ai quen biết chúng ta! Chúng ta có thể không cần sinh con! Không cần tất cả! Em chỉ cần anh thôi! Chỉ cần ở cạnh bên anh!”
Cô kinh ngạc đến ngây ngốc! Không biết giữa hai người họ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Nhưng người nâng Đổng Miêu Miêu trong lòng bàn tay, lại nhẫn tâm dùng lực tách tay Đổng Miêu Miêu ra, bước dài về phía trước.
“Tưởng Tưởng!” Đổng Miêu Miêu hét lên một tiếng thê lương, cô ấy lại một lần nữa đuổi theo , chỉ lê vài bước lảo đảo xiêu vẹo sau đó thì ngã xuống đất, khóc lóc gào lên với bóng hình đã đi rất xa của anh, “Tưởng Tưởng! Đừng đi! Tưởng Tưởng, ngay cả anh cũng xem thường em đúng không?”
Cô nhìn thấy sự tuyệt vọng của Đổng Miêu Miêu, cô biết đây không phải là một trận cãi vã thông thường, tiếng khóc thút thít đó khuấy đảo trái tim cô, nó cũng đang thít chặt đau đớn, nhưng mà, Tưởng Tưởng của Đổng Miêu Miêu thì tuyệt tình không quay đầu lại, mà càng bước càng nhanh.
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Hết chương 28 – 29.
Chia sẻ cùng tôi