Yang Ying

2 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

29 lượt truy cập

Ngân Ti Độ | Chương 2: Cô giống như một nhành trúc mảnh khảnh

Hai mươi năm sau.

Thành Đô tháng tư, mưa nói đến là đến.

Mưa rơi xuống không phát ra tiếng động, chỉ thấm ướt con đường đá xanh khiến nó như được phủ lên một lớp ánh nước bóng như mỡ.

Trước khi Chu Chi Ngật bước vào cửa hàng đồ ngọt, anh dừng lại một chút ở cửa.

Một cô gái ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ, rất trẻ, mặc áo sơ mi mỏng màu trắng sữa, tóc dài xõa tung, cô cúi đầu nhìn điện thoại trên bàn, không hề phát hiện bên ngoài có người đang nhìn mình.

Cô yên tĩnh giống như một đóa hoa trắng nhỏ sinh trưởng trong khe núi.

Hàng cây ngô đồng già cách một ô cửa sổ vẫn chưa rụng hoa, dưới gốc cây là một chiếc xe ba bánh đang bày bán hoa ngọc lan trắng, bà lão ngồi trên chiếc ghế xếp nhỏ, trên tấm khăn mặt ẩm trải ra trước mặt đặt hơn chục đóa hoa ngọc lan trắng, dùng dây thép nhỏ xâu lại từng đôi một.

Hương thơm của hoa ngọc lan trắng hòa quyện trong làn mưa sương mịt mùng, men theo cánh cửa sổ mở hé mà chui vào vòm ánh sáng vàng ấm áp.

Thẩm Bạch đứng phía sau Chu Chi Ngật thu ô lại, nương theo ánh mắt của anh nhìn vào bên trong, nhỏ giọng, “Hội trưởng…”

Chu Chi Ngật không nói gì, đẩy cửa đi vào, chuông gió kêu lên leng keng.

Vào một ngày mưa âm u, trong tiệm không có mấy người.

Chu Chi Ngật đi đến trước mặt cô gái, không vội ngồi xuống.

Cô ngẩng đầu lên, làn da trắng đến mức tưởng chừng trong suốt, đôi mắt cực to, con ngươi giống như dòng suối trong, dưới vành mắt có một vệt xanh nhạt, dường như không ngủ đủ.

Cái bóng của anh khi đứng bao trùm lên cả người cô, khiến cô khẽ rụt người lại, động tác dù rất nhỏ nhưng Chu Chi Ngật vẫn nhìn thấy.

Anh ngồi xuống đối diện cô.

“Lâm Tiện?” Giọng nói rất trầm.

Lâm Tiện gật đầu, “Hội trưởng…Chu.”

Chu Chi Ngật nhìn cô, cô ôm chiếc cốc, ngón tay mảnh khảnh, trắng tựa sứ. Móng tay cắt tỉa tròn trịa, sạch sẽ, không sơn màu gì mà để tự nhiên, màu trắng hồng sạch sẽ.

Trong ly là cafe latte, vẫn chưa uống mấy, bọt sữa đã tan hết.

“Cô có thể đến là điều tôi không ngờ tới.” Ngữ khí Chu Chi Ngật nhàn nhạt, “Tôi từng nói với thầy Mạnh, con người tôi không thích hợp yêu đương, việc nhiều không lo hết được.” Anh ngừng một lát, “Tôi tưởng ông ấy chấp nhận rồi.”

Lông mi của Lâm Tiện khẽ run, cô há miệng, “Thầy hướng dẫn của tôi…” lời chưa nói hết.

Điện thoại của Chu Chi Ngật rung lên, anh không nhìn mà ấn tắt.

Lại rung.

Lúc này anh mới nhìn số điện thoại gọi tới, lông mày khẽ động. Anh đứng dậy nghe máy, ra hiệu chờ chút với Lâm Tiện rồi đi ra vài bước, quay lưng về phía cô, giọng nói đè xuống rất thấp.

Lâm Tiện nhân cơ hội đánh giá anh một lượt.

Sắc trời u uất ngoài cửa sổ bị làn mưa bụi nghiền nát thành nhiều mảnh, xuyên qua lớp kính trong suốt rơi xuống, sắc xám lạnh bao trùm lên thân hình người đàn ông.

Bộ vest tối màu bị bờ vai và tấm lưng rộng rãi căng lên phẳng phiu, không hề có nếp nhăn nào, khung xương rắn rỏi, vai rộng eo thon cực kỳ mang tính công kích.

Cổ áo sơ mi tùy ý mở hai cúc, hé lộ một mảng cơ bắp màu lúa mạch sẫm, chiếc thẻ đeo màu bạc nửa ẩn nửa hiện dưới bóng xương quai xanh, khẽ đung đưa theo nhịp thở, vừa hoang dã lại vừa tản mạn.

Khoảnh khắc anh nghiêng mặt sang một bên, đường nét xương cốt sắc bén đến gần như lạnh lùng, đường quai hàm gọn gàng, sắc lẹm kéo dài từ mang tai xuống, từng đường nét sạch sẽ, dứt khoát đến kinh người, hoàn toàn không có đường cong mềm mại nào.

Trên hàng chân mày cao nổi bật vắt ngang một vết sẹo cũ kéo dài, càng làm tăng thêm vài phần trầm uất, dữ dằn; xương mày nhô cao tạo thành hốc mắt sâu, sắc tối đọng nơi đáy mắt, toát ra vẻ hoang dã tự nhiên. Sống mũi thẳng tắp, lạnh và sắc, đường nét cứng cáp, mang theo cảm giác thô ráp, áp đảo đặc trưng của một người đàn ông trưởng thành.

Bên kia điện thoại nói gì đó, anh khẽ nhíu mày.

Cái nhíu mày này khiến anh trở nên dung dữ, lạnh lùng và xa cách, ánh mắt sắc bén đến mức khiến người khác không dám nhìn thẳng.

Nhưng anh không nói gì, chỉ “ừm” một tiếng, rồi lại “ừm” một tiếng, cuối cùng nhả ra một chữ: “Tra.”

Cúp máy.

Chu Chi Ngật xoay người lại, ánh mắt Lâm Tiện đã rời về phía cửa ra vào.

Thẩm Bạch và Trần Nghiêu đứng ở cửa, hai người một trái một phải giống như hai ông thần giữ cửa, mặt không cảm xúc, không lên tiếng, không xem điện thoại, không nói chuyện, ánh mắt di chuyển qua lại giữa bên trong cửa hàng và con ngõ bên ngoài cửa sổ.

Vai Lâm Tiện khẽ rụt lại, mắt đen như mắt nai.

Chu Chi Ngật cất điện thoại đi rồi lại một lần nữa ngồi xuống, nương theo ánh nhìn của cô liếc ra cửa.

“Hôm nay là thứ ba.” Anh nói, “Chiều tôi phải đi kiểm tra cửa hàng. Cửa hàng này trên tuyến đường cần kiểm tra, tiện đường, dẫn theo hai trợ lý đi giúp đỡ.”

Lâm Tiện hiểu ra, khẽ ừm một tiếng.

Giọng mũi mềm mại dịu dàng như mèo con vậy.

Ngón tay của Chu Chi Ngật dừng lại trên mặt bàn, ánh mắt sắc bén rơi trên mặt cô cũng dịu đi mấy phần.

“Lâm Tiện, tôi nói thẳng. Tuổi của cô quá nhỏ, chúng ta không thích hợp, đừng lãng phí thời gian ở chỗ tôi.” Anh nói xong liền lấy một tấm thẻ trong túi áo vest ra để trên bàn. “Đồ ngọt của nhà này khá ngon, sau này muốn ăn gì đều ghi cho tôi.”

Anh đứng dậy, “Tôi phái người đưa cô về?”

Lâm Tiện khẽ lắc đầu.

Chu Chi Ngật không nói nhiều thêm nữa, xoay người rời đi, chuông gió lại vang lên một tiếng.

Mưa đã nặng hạt hơn lúc đến một chút.

Thẩm Bạch mở ô cho Chu Chi Ngật, anh nhận lấy nhưng không che, đứng dưới mái hiên lấy một điếu thuốc ra.

Trần Nghiêu thay Chu Chi Ngật đi kiểm tra các cửa hàng xung quanh một vòng, Thẩm Bạch đứng bên cạnh trêu đùa, “Người trong cả Hiệp hội đồ bạc Xuyên Tây đều biết hội trưởng của chúng ta không gần nữ sắc, chà, anh thật sự không sợ người khác hiểu lầm à?”

Khi Trần Nghiêu quay lại vừa đúng lúc nghe thấy câu này, cũng tiện thể thở dài một tiếng, “Ăn nói dịu dàng với con gái nhà người ta khó lắm sao? Cô gái vừa nãy bị anh dọa chết khiếp.”

Chu Chi Ngật cắn điếu thuốc trên miệng, đang định bật lửa, nghe thấy vậy thì dừng lại, lườm hai người họ, “Hai người rảnh lắm à?”

Thẩm Bạch và Trần Nghiêu cười hi hi ha ha.

Anh không hút liền bẻ gãy điếu thuốc rồi ném vào thùng rác bên cạnh. Chu Chi Ngật sải bước đi về phía trước, Thẩm Bạch và Trần Nghiêu chạy bước nhỏ theo ở phía sau, đi theo mãi, theo mãi bỗng Chu Chi Ngật dừng chân lại.

Ánh mắt anh như có điều suy nghĩ, nhìn con ngõ trong màn mưa xám xịt, rất lâu sau mới chần chừ lên tiếng, “Vừa nãy… nghiêm túc lắm sao?”

Trần Nghiêu chân thành và sâu sắc, “Dù sao thì cũng không hiền lành.”

Dáng vẻ ban nãy của Lâm Tiện lướt qua trước mắt Chu Chi Ngật, bàn tay cô cầm cốc lộ rõ sự căng thẳng, lông mi run rẩy, sự sợ hãi trong ánh mắt giống như mèo con vừa cai sữa, cô như muốn nói lại thôi.

Thẩm Bạch che ô cho Chu Chi Ngật “Cô gái nhỏ nhát gan, nhìn là biết chưa trải sự đời nhiều.”

Bóng tối mịt mùng khiến ánh mắt Chu Chi Ngật vừa trầm vừa tối, anh rũ mắt, “Học trò của Mạnh Hạc Minh, bác sĩ khoa Bệnh lý bệnh viện Hoa Tây, dù mới vào nghề, tuổi tác nhỏ nhưng gan thì chưa chắc đã nhỏ.”

Thẩm Bạch và Trần Nghiêu thầm kinh ngạc, không ngờ cô gái nhỏ còn là một bác sĩ.

Hai người họ cho rằng Chu Chi Ngật nói xong sẽ tiếp tục đi kiểm tra cửa hàng, không ngờ anh nghĩ ngẫm một lát rồi quay lại.

Thẩm Bạch và Trần Nghiêu nhìn nhau một cái, vội vàng đi theo.

Cổng vòm của Văn Thù Phường nằm ở đầu ngõ, được xây bằng đá, là đồ từ thời Quang Tự, trải qua phong hóa ngót nghét gần một trăm năm mươi năm, nét chữ đã mờ nhạt nhưng đường nét vẫn còn đó.

Bên dưới cổng vòm là lối ra vào duy nhất của con ngõ, hai bên toàn bộ đều là tiệm bạc, tiệm đồng và tiệm khắc chữ.

Lâm Tiện không còn trong cửa hàng đồ ngọt mà đứng dưới cổng vòm.

Chiếc áo mỏng màu trắng sữa vô cùng nổi bật trong sắc trời xám xịt, cái túi bằng vải bố ôm trước ngực, ngón tay mảnh khảnh trắng ngần.

Trong tiệm bạc hai bên cổng vòm, ông chủ và nhân viên đều thò đầu ra thì thầm bàn tán.

Hóng hớt là chỉ phụ, phần nhiều là đang đổ mồ hôi hột thay cho cô gái nhỏ này.

Cổng vòm là cổng vòm của Văn Thù Phường, Văn Thù Phường là địa bàn của Chu Chi Ngật, hội trưởng Hiệp hội đồ bạc Xuyên Tây.

Người đến nhờ Chu Chi Ngột giải quyết công việc không ít, dù sao anh cũng là người nắm quyền của Hiệp hội đồ bạc Xuyên Tây, quản lý hàng vạn thợ bạc, lại có mối quan hệ sâu rộng với các thương nhân cổ vật ở khu vực Tây Tạng và các nơi khác. Quyền lực của anh lớn mạnh, con người luôn nói một không hai.

Nhưng người đến thì đến, còn người dám đứng giữa cổng vòm chắn đường thì lần đầu thấy.

Đối diện cổng vòm chính là Văn Thù Phường, chắn giữa cổng vòm chính là chắn đường của Văn Thù Phường, đây là điều cấm kỵ trong nghề.

Vậy nên khi Thẩm Bạch từ xa nhìn thấy Lâm Tiện đứng ở đó liền hít sâu một hơi khí lạnh, thầm nghĩ, lời của hội trưởng đúng là không sai, lá gan của cô gái đó chưa chắc đã nhỏ.

Chu Chi Ngật cũng đã nhìn thấy cô từ lâu, đứng giữa màn mưa bụi, trắng trẻo nhỏ nhắn đến vậy, như một nhành trúc mảnh mai bị gió quật nghiêng ngả nhưng không hề ngã xuống.

Hết chương 2.

← Chương 1  |  Mục lục  |  Chương 3: Bảo vệ cô →


Bình Luận

Chia sẻ cùng tôi