
Chu Chi Ngật bước đến, đôi giày da dẫm vào vũng nước đọng làm những giọt nước bắn lên.
Trong tiệm bạc hai bên có người thấp giọng chào “hội trưởng”, anh không đáp, ánh mắt một mực nhìn đóa hoa trắng đó.
Mãi đến khi đứng trước mặt cô.
Lâm Tiện vô thức ngẩng đầu, khoảnh khắc này ưu thế chiều cao của anh được thể hiện một cách rõ ràng.
Đỉnh đầu cô mới miễn cưỡng đến ngực anh.
Vai anh cũng rất rộng, bộ vest đen trong màn mưa bụi giống một bóng đen đang di chuyển, mang đến cảm giác áp bức rất mạnh.
Khi anh đứng lại, toàn thân cô bị cái bóng của anh bao chùm.
Chu Chi Ngật cúi đầu.
Nhìn từ góc độ của anh, gương mặt của cô trắng tựa sứ, lại quá nhỏ, còn không bằng một bàn tay của anh, cần cổ mảnh mai, có lẽ anh chỉ cần dùng ba phần sức lực đã có thể bẻ gãy nó.
Cũng không biết có phải tại trời mưa hay không mà đôi mắt đen của cô giống như nhiễm một tầng hơi nước, mềm mại mà sáng trong.
Trong mắt Chu Chi Ngật không khỏi lại một lần nữa liên tưởng đến mèo con.
“Không có ô?” Anh hỏi.
Lâm Tiện cúi đầu nhìn đôi giày converse ẩm ướt, nhỏ giọng nói, “Ra ngoài vội nên quên mang.”
Chu Chi Ngật nhìn cô, giơ một tay sang bên cạnh.
Thẩm Bạch tiến lên một bước đưa ô cho anh.
Chu Chi Ngật nhận lấy chiếc ô, khẽ nghiêng ô về phía cô, để một nửa bờ vai mình phơi trong màn mưa, còn trên đỉnh đầu cô lại có thêm một khoảng trời.
Anh cầm ô, cúi xuống nhìn cô: “Ở tiệm bánh ngọt, sao không nói cho hết lời?”
Lâm Tiện ngước mắt nhìn vào đôi mắt đen của anh, tựa như một tấm lưới kín không kẽ hở, mang theo cảm giác áp chế mạnh mẽ.
Có lẽ cũng bởi vết sẹo sẫm màu nơi khóe mày khiến anh toát lên vẻ uy nghiêm dù không nổi giận, làm người khác không dám tùy tiện đến gần.
Cô lại vô thức nhìn bàn tay đang cầm ô của anh. Những khớp ngón tay thon dài, rõ nét, nhưng trên các ngón tay có lớp chai mỏng, phần hổ khẩu cũng có một vết sẹo mờ.
Sự hoang dã và nguy hiểm được khéo léo che giấu bên dưới vẻ văn minh cao cấp mà bộ vest may đo sang trọng mang lại.
Cô mím môi, cánh môi hồng nhạt bị mím đến mức đậm màu hơn, giống như trên cánh hoa bị niết ra một vệt hồng phấn.
Màn này vừa vặn bị Chu Chi Ngật nhìn thấy, ánh mắt hơi tối đi.
“Hội trưởng nhiều việc, chuyện của tôi chưa chắc đã được anh để mắt tới.”
Sắc mặt Chu Chi Ngật không hề gợn sóng, vẻ u ám trong mắt cũng đã sớm không còn. “Nếu đã biết, sao còn đợi ở đây?”
“Muốn thử vận may.” Lâm Tiện ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt như nai con.
Dương như Chu Chi Ngật bị câu nói này của cô chọc cười, khóe môi khẽ động, “Vậy cô nói xem.”
Lâm Tiện cúi đầu, kéo khóa chiếc túi vải, lấy ra một phong thư bằng giấy xi măng đưa cho anh, “Đây là thứ thầy hướng dẫn muốn tôi đưa cho anh.”
Một tay Chu Chi Ngật nhận lấy phong thư, tay cầm ô tự nhiên hơi di chuyển về phía trước.
Lâm Tiện giơ tay nắm lấy cán ô.
Anh quá cao, cánh tay cô phải giơ cao hết cỡ thì tán ô mới miễn cưỡng che qua đỉnh đầu anh.
Cô kiễng chân lên rồi lại hạ xuống, chiếc ô lắc lư qua lại giữa hai người.
Chu Chi Ngật đã cúi đầu bóc thư.
Trên thư chỉ có một hàng chữ, viết tay, từng nét đều nặng nề.
Chi Ngật, Lâm Tiện là học trò cưng của tôi, bảo vệ tốt cho con bé.
Sắc mặt Chu Chi Ngật khẽ thay đổi, anh nhìn chằm chằm từng chữ trên giấy, không ngẩng đầu lên, giọng nói trầm xuống một tông, “Thầy Mạnh xảy ra chuyện gì rồi?”
Gió từ đầu ngõ ùa vào, làm chiếc ô lắc lư.
Hai tay Lâm Tiện giữ cán ô để ổn định nó.
Giọng cô mang theo chút run rẩy, “Thầy… mất rồi.”
Tay cầm thư của Chu Chi Ngật không nhúc nhích, ngay cả đầu ngón tay cũng không nhúc nhích. Mưa rơi trên vai anh, vai áo vest ướt một mảng.
–
Mạnh Hạc Minh là thầy hướng dẫn của Lâm Tiện.
Là cái tên mà trong lĩnh vực kỹ thuật mô xương trong nước không ai có thể bỏ qua. Nhiều thành quả nghiên cứu của ông được đưa vào giáo trình cao học của các trường đại học, trong ngành gọi đó là “cấu trúc Mạnh Thị”.
Sau này, hơn một nửa số sản phẩm khung xương nhân tạo trên thị trường đều không thể tách rời khỏi những luận văn kinh điển mà ông từng công bố trên tạp chí “Vật liệu sinh học”.
Là người theo học thuật cả nửa đời người, bình thường ông chỉ có hai điểm đến là phòng thí nghiệm và trường học, không kết hôn, ngay cả ngủ cũng đều ngủ trong tòa ký túc của phòng thí nghiệm.
Ông đã sắp đến tuổi nghỉ hưu,song không ngờ vào một đêm ông lại nhảy xuống từ sân thượng của tòa nhà thí nghiệm, kết thúc cuộc đời bận rộn khô khan nhưng lại rữc rỡ của mình.
Phòng thí nghiệm và trường học đồng thời phong tỏa tin tức, nhưng trong khuôn viên trường học lưu truyền nhiều phiên bản về cái chết của Mạnh Hạc Minh, đủ mọi suy đoán, nhưng đều tồn tại một nghi vấn chung…
Một người danh giá như vậy tại sao lại nhảy lầu tự sát? Lùi một vạn bước mà nói, cho dù không có thành tựu gì nổi bật thì cũng sắp nghỉ hưu rồi, vất vả cả một đời, già rồi chẳng lẽ cầm tiền nghỉ hưu ung dung tự tại không tốt hơn sao?
“Vậy nên cô cho rằng thầy Mạnh không phải tự sát?” Giọng Chu Chi Ngật rất trầm, cực giống đường chân trời bị ép đến mức ngột ngạt bên ngoài cửa sổ.
Sau khi nhận được bức thư của Mạnh Hạc Minh, Chu Chi Ngật đưa Lâm Tiện về Văn Thù Phường.
Hành động này không nghi ngờ gì đã làm dấy lên một cơn sóng lớn.
Chưa đầy mười phút sau toàn bộ Hiệp hội đồ bạc Xuyên Tây đều đã biết chuyện này.
–
Hội trưởng chủ động đưa một cô gái về Văn Thù Phường!
Mọi người đều rất tò mò về lai lịch của cô gái đó. Nhìn nhỏ nhắn yếu đối như vậy mà có thể “hạ gục” một người đàn ông lạnh lùng, cứng rắn như Chu Chi Ngật, phải biết từ ngày hội trưởng ngồi trên vị trí đó chưa từng thấy anh động lòng thương hại bất kỳ người khác giới nào.
Vì vậy khi Thẩm Bạch giao cho Chu Chi Ngật tài liệu điện thử về việc Mạnh Hạc Minh nhảy lầu, điện thoại vang lên không ngừng, tất cả đều là tin nhắn dò hỏi thông tin.
Chu Chi Ngật ngước mắt liếc điện thoại của Thẩm Bạch một cái, vừa đúng lúc có một tin nhắn bật ra…
Hội trưởng nhà mình sức dài vai rộng, cô gái đó nhìn mỏng manh như vậy có thể chịu nổi giày vò không?
Sau khi nhìn thấy sắc mặt Thẩm Bạch liền trắng bệch, lập tức cất điện thoại đi rồi cười lấy lòng, “Toàn là những lời nhảm nhí đâu đâu, đừng làm bẩn mắt hội trưởng.”
Sắc mặc Chu Chi Ngật trầm xuống, “Sống đủ những ngày bình yên rồi à?”
“Tôi đi xử lý, bảo họ im miệng.” Thẩm Bạch lập thức tỏ thái độ, xoay người ra khỏi Văn Thù Phường.
Vừa quay đầu lại, anh đã thấy sắc mặt Lâm Tiện với vẻ ngập ngừng, lại có chút bất an.
Chu Chi Ngật giãn vẻ mặt nghiêm nghị ra, ra hiệu về tệp tài liệu điện tử trong điện thoại, thản nhiên lên tiếng: “Cảnh sát đã loại trừ khả năng bị hại rồi, cho nên, cô đang nghi ngờ điều gì?”
Anh đang chuyển chủ đề.
Cũng không thể nói với cô rằng đám cấp dưới của anh đang nôn nóng có thể đưa cô lên giường của anh được.
Lâm Tiện cúi mặt, cũng không biết có phải vừa dầm mưa hay không mà sắc mặt của cô còn trắng hơn ban nãy.
Cô cắn môi trầm mặc hồi lâu, hiếm thấy Chu Chi Ngật có thể kiên nhẫn đợi một cô gái mở miệng nói chuyện như vậy.
Mưa bên ngoài cửa sổ lớn hơn, màn mưa mịt mù khiến cho cổng vòm ở xa xa nhòe thành một cái bóng xám.
Mùi hương hoa ngọc lan hòa quyện với mùi ẩm ướt của nước mưa và tiếng mài giũa kim khí vọng ra từ trong hẻm, từng tiếng len lỏi qua cánh cửa sổ khép hờ.
“Thầy nhờ anh bảo vệ tôi.” Cô lên tiếng đồng thời cũng ngẩng mặt lên, “Anh Chu…”
Chu Chi Ngật chỉ cảm thấy mình va vào một đôi mắt đẹp long lanh, cộng thêm tiếng “anh Chu” mềm mại dịu dàng của cô, anh có một giây phút thất thần.
“Nếu như đơn thuần là tự sát,” Lâm Tiện vẫn nhìn anh, “thì sao lại dùng từ “bảo vệ?”
Lúc này Chu Chi Ngật mới phản ứng lại, chỉ là cô chưa nói hết câu.
“Còn nữa,” Lâm Tiện lấy điện thoại ra, mở một video trong đó lên rồi ra hiệu cho Chu Chi Ngật xem, “đây là video giám sát một đêm trước khi thầy nhảy lầu, anh xem đi.”
Hết chương 3.
Chia sẻ cùng tôi