Đào Nhiên ngồi bên cạnh nhìn chuyện này và sững sờ.
Hình tượng của điều dưỡng trưởng trong lòng cô là một gương mặt cố định, dịu dàng, nghiêm túc, không qua loa hời hợt, không vui không buồn, nhưng hóa ra điều dưỡng trưởng cũng từng là một cô gái nhỏ, cũng từng sợ hãi, cũng biết đỏ mắt, cũng biết rơi lệ…
Đới Thành đột nhiên nhớ ra bên cạnh mình vẫn có người, nhất thời có chút gượng gạo, anh tựa vào tường không nói được lời nào, rồi dần dần ngồi hẳn xuống đất.
Đào Nhiên càng cảm thấy bất ngờ, Đới Thành là người thành công, trưởng thành chín chắn, quần áo thẳng thớm chỉn chu, không giống người tùy tiện ngồi dưới đất như vậy.
Đới Thành cảm nhận được cô gái của Tô Hàn Sơn bên cạnh hình như đang nhìn anh, quay đầu lại, quả nhiên cô bé đang nhìn chằm chằm anh không chớp mắt.
Đào Nhiên có chút ngượng ngùng, vội vã thu ánh mắt lại.
Đới Thành cảm thấy có thể cuộc trò chuyện vừa nãy của mình và Mai San đã dọa cô, anh cũng hơi ngại, “Xin lỗi, để em xem chuyện cười rồi.”
“Không phải không phải!” Cô hoàn toàn không cười họ, ngược lại cô cảm thấy rất buồn vì điều dưỡng trưởng và chồng như vậy, cô vội giải thích, “Em chỉ… chỉ cảm thấy quần áo anh rất đắt, ngồi như vậy….”
Cô luôn là kiểu người nghĩ gì nói nấy, nói được một nửa lại cảm thấy lời của mình không ổn liền vội ngừng lại.
Đới Thành cũng không để ý, cúi đầu nhìn quần áo của mình rồi nở nụ cười có chút tự giễu, một lát sau anh không cười nữa, giọng nói càng trầm hơn, “Cũng không phải chưa từng ngồi dưới đất bao giờ, hồi còn trẻ khi lập nghiệp, ban đầu cũng rất gian nan, khổ sở một năm trời, cuối năm lại không nhận được tiền, người ta trốn không gặp tôi, còn có thể làm được gì nữa chứ? Đành phải ngồi ở cửa công ty người ta chờ đợi, bảo vệ lừa, quản lí đuổi, tôi vẫn mặt dày mày dạn không đi, Mai San xót tôi, tan làm ca tối liền mang cơm đến ngồi cùng tôi, hai người chúng tôi ngồi như ăn mày ở đó hơn một tuần trời, cuối cùng cũng đòi được tiền…”
Đới Thành từ từ nói, từ từ dừng lại, những hình ảnh đó tràn vào trong đầu. Mai San là điều dưỡng, phải đảo ba ca, thời gian ban ngày không làm việc sẽ đến đồng hành cùng anh, mệt rồi thì tựa lên vai anh ngủ. Sau đó anh cầm được khoản tiền đầu tiên, việc đầu tiên làm chính là mời Mai San đến nhà hàng, gọi món cô thích, hai người cùng ăn một bữa, sau đó nữa….
Sau đó nữa chính là mười năm.
Mười năm chắc hẳn là quãng một thời gian rất rất dài, sao có thể chớp mắt đã trôi qua được? Hình như cũng đã xảy ra bao nhiêu chuyện in sâu vào ký ức, à không, nghĩ kỹ lại thì thực ra có rất rất nhiều chuyện, ngày nào cũng có chuyện, ngoại trừ công việc, tất cả mọi chuyện của anh đều có Mai San, cô là người quan trọng nhất trong cuộc đời anh…
Đào Nhiên nghe anh nói đến mức nhập thần, đợi anh nói nốt thì kết quả không có nữa, cô dè dặt ngoảnh đầu qua nhìn, đôi mắt anh sáng long lanh, hình như có ánh lệ.
Dù cô có ngốc nghếch như thế nào thì cũng nhìn thấy nước mắt, cô cũng có thể cảm nhận được điều gì đó.
Đào Nhiên chỉnh lại dây khẩu trang, thử gọi anh ta, “Anh Đới…”
Đới Thành tỉnh lại từ trong suy nghĩ.
“Anh Đới, hai người… anh và điều dưỡng trưởng, đợi dịch hết sẽ làm lành chứ?” Đào Nhiên cảm thấy khi Đới Thành nói đến điều dưỡng trưởng thì trong mắt lóe lên anh lệ, chứng minh rằng Đới Thành không phải không yêu điều dưỡng trường, chị ấy cũng không giống như không yêu Đới Thành, sao lại như vậy chứ?
Đới Thành nhìn về phía khung cửa sổ hòa vào màn đêm trong chiếc cửa sắt, lẩm bẩm, “Ừm.” Anh sẽ cố gắng, Mai San, ông trời sẽ phù hộ cho em, lần này nhất định không được xảy ra chuyện gì.
Lòng Đào Nhiên ấm hơn, cũng cảm thấy được an ủi thay cho điều dưỡng trưởng. Đương nhiên cô biết giữa người với người nên giữ khoảng cách thích hợp, cô không thể lo chuyện bao đồng, nhưng cô luôn mong điều dưỡng trưởng được hạnh phúc, vốn cô nghĩ cho dù cuối cùng điều dưỡng trưởng và Đới Thành ly hôn hay làm lành, chỉ cần chị ấy vui vẻ là được, bây giờ cô nhận được câu trả lời chắc chắn của Đới Thành, trong lòng vẫn thay điều dưỡng trưởng cảm thấy cho dù thế nào thì Đới Thành vẫn đáng trân trọng.
Hy vọng dịch bệnh nhanh chóng qua đi, tất cả mọi người sẽ trở về vị trí của mình, dần dần chữa lành những vết thương hoặc sâu hoặc nông của mình.
Cô cũng nhìn vào thế giới đen ngòm trong cánh cửa sắt theo ánh mắt của Đới Thành, cho dù là khi nói chuyện với Đới Thành, thì mỗi giây mỗi phút trong lòng cô đều xuất hiện một bóng người. Cô rất lo lắng cho anh, cô cũng muốn gọi video với anh, muốn hỏi anh có ổn không, có sợ không, nhưng cô không thể, lúc này chắc anh đã nghỉ ngơi rồi, để anh nghỉ ngơi thôi, áp lực lớn như vậy có thể ngủ là một chuyện không dễ dàng.
Cô nghĩ tới nghĩ lui, cúi đầu soạn tin nhắn: Thầy Tô, anh đừng sợ, anh phải nhớ em là ngôi sao may mắn của anh, em sẽ mang tất cả may mắn của mình cho anh, chắc chắn anh sẽ không sao đâu, ngày mai em đến đưa anh về nhà.
Soạn xong gửi đi cô mới phát hiện mình lại viết sai, sao lại viết là về nhà chứ? Họ vẫn chưa về nhà được!
Đới Thành lại nói bên cạnh cô, “Nói hay lắm! Đưa anh ấy về nhà! Tôi cũng đến đưa Mai San về nhà, nhất định tôi phải đưa cô ấy khỏe mạnh về nhà!”
Đào Nhiên liền rụt cái tay đang định thu hồi lại, hoàn toàn đồng ý với lời của Đới Thành, “Ừm, chúng ta đều phải khỏe mạnh về nhà!”
Nói xong lại cảm thấy anh Đới này thật là, sao có thể nhìn lén tin nhắn cô gửi cho Tô Hàn Sơn chứ? Cô chột dạ nhấn mạnh, “Em với thầy Tô thật sự là bạn bè bình thường!”
“Ừm, bạn bè bình thường!” Anh gật đầu.
Tô Hàn Sơn không ngủ được, nhưng từ khi bước vào căn phòng này anh chưa từng mở đèn, trong bóng tối anh lần mò tủ đầu giường, trên đó trống trải không có gì cả, trong lòng bỗng hoảng loạn bất thường, sau đó anh nhớ lại mình đã tặng nó cho Vũ Hy.
Những năm nay anh từng xuống nông thôn, từng vào núi, từng đến cứu trợ khu động đất và tai họa, từng gặp lở núi, cũng từng gặp lũ quét vì dư chấn, cho dù anh đi đâu chiếc đồng hồ báo thức đó đều ở bên cạnh anh.
Về mặt lý trí anh không tin huyền học, nhưng không hiểu sao tâm lý anh lại ỷ lại vào nó một cách kỳ lạ, dường như chỉ cần có nó là lòng anh sẽ yên ổn, chỉ cần sờ vào nó lòng anh sẽ không hoảng sợ nữa.
Tay anh cứng đờ trong không khí, bàn tay trống không, bỗng dưng lòng cũng trống trải.
Thực ra cũng không phải là sợ hãi, không có gì đáng sợ cả, những năm qua có chuyện của mẹ làm gương trước mắt nên hình như chuyện sống chết cũng đã bị anh xem nhẹ, anh cũng không có gì vướng mắc cả, bố cùng ngành với anh, không cần bất cứ lời nói nào cũng có thể hiểu nhau, nhưng bây giờ…
Trong đầu anh xuất hiện một bóng dáng đang nhảy lên nhảy xuống…
Điện thoại bỗng rung lên.
Anh cúi đầu nhìn, viền mắt hơi nóng, ngẩng đầu nhắm mắt lại.
Trong bóng đêm anh lại mở mắt ra, cẩm điện thoại lên, ấn vào tin nhắn, lặng lẽ đọc hai lần, ba chữ may mắn nhỏ giống như ba đốm lửa lóe lên trước mắt anh.
Tô Hàn Sơn lại một lần nữa ngẩng đầu, lần này yết hầu lăn động.
Rất lâu sau anh mới mở màn hình, nhập vào mấy chữ: Vẫn chưa ngủ hả? Em ở đâu?
Đào Nhiên đang ngồi dưới đất cùng Đới Thành, cô hoàn toàn không ngờ giờ này mà Tô Hàn Sơn vẫn chưa ngủ, còn có thể trả lời tin nhắn của cô, cô vội nhắn lại: Em đang ở khu nhà ở!
~ Hết chương 107 ~

Chia sẻ cùng tôi