Có phải bạn cũng giống như họ?
Họ sống nơi thành phố lớn nhưng lại vùi mình trong vỏ giống như ốc sên; mỗi ngày họ đều tiếp xúc với rất nhiều người nhưng lại thiếu những người bạn có thể trò chuyện; hằng ngày họ bận rộn bước đi vội vàng nhưng lại lạc mất phương hướng của mình, không biết mình muốn gì.
Trong một thành phố, họ giãy giụa, vật lộn, phấn đấu, chán nản đến tê liệt, thành phố này có lẽ là quê hương thứ hai của họ, nhưng từ đầu đến cuối luôn rất xa lạ.
Áp lực của đô thị, qua lại giữa người với người, tranh đấu trong nghề nghiệp, chia ly của ái tình, tất cả mọi thứ đã tạo thành một đám người như vậy.
Họ cô độc, họ trầm mặc, họ không có tình cảm mãnh liệt với bất cứ thứ gì, mỗi ngày họ đều mơ mơ hồ hồ, khi đêm đến sẽ chỉ nhìn thấy sự cô đơn bất tận trong ánh đèn thành phố,
Họ mệt mỏi vì áp lực của sinh tồn.
Họ nôn nóng vì tuổi già đang áp sát.
Họ đa nghi mẫn cảm vì họ đã từng bị người khác bán đứng và phản bội.
Họ lạnh nhạt vì sau khi đặt hy vọng lại quay về điểm bắt đầu.
Họ mơ hồ vì mất đi mục tiêu.
Một đám người như vậy sống bên cạnh tôi, và cũng như vậy, một đám người thế cũng sống xung quanh bạn.
Sự cô độc của họ đã in sâu vào trong cốt tủy, là cho dù đặt mình vào trong đám đông người cũng sẽ cảm nhận được một sự cô độc vô lực.
Con người đôi khi cố chấp, chẳng nề gian khổ kiên trì với sự cô độc của mình, hối hận vì những sai lầm của mình, trong một thành phố như vậy, dưới áp lực sinh tồn như vậy.
Nhưng cũng sẽ được giác ngộ vì một chuyện cực kỳ bình thường, mới bỗng dưng cảm thấy thật ra xung quanh không đơn điệu như vậy, giữa người với người không lạnh nhạt như vậy, thế giới cũng tồi tệ đến thế.

Chia sẻ cùng tôi