Chu Tranh lướt qua Triệu Tiêu Dạng đi về phòng mình, sập cửa nặng nề. Hôn ước gì? Kết hôn gì? Triệu Tiêu Dạng mờ mịt đứng ở hành lang nhìn bóng đèn trên đỉnh đầu, có ý gì vậy?
Sự ra đi đột ngột của mẹ, ngày thi hôm đó bà vẫn đi đón cô, sau khi về nhà thì ngã ra đất và không đứng dậy được nữa. Lần cuối cùng nói chuyện mẹ đã dặn dò cô rất nhiều việc. Tiền mua nhà vẫn còn nợ, người nhà họ Chu sẽ đưa cô đi, nuôi dưỡng cô trưởng thành.
Mẹ nói phải nghe lời chú Chu, sau này số mệnh của cô đều nằm trong tay nhà họ Chu.
Dưới lầu chú Chu và dì Tiết đang thấp giọng tranh luận, Triệu Tiêu Dạng giơ tay che mặt hít sâu một hơi, xoay người nhẹ chân nhẹ tay quay về phòng. Cô đóng cửa rất khẽ, ngồi bên cạnh cửa sổ yên lặng nhìn màn đêm bên ngoài.
Cô và Chu Tranh có hôn ước? Có phải Chu Tranh đã biết từ lâu? Nên mới khinh thường mình? Dùng mạng sống của bố để đổi lấy vị trí cao? Triệu Tiêu Dạng có chút buồn cười, nhưng lại chẳng thể cười ra tiếng.
Cả đêm Triệu Tiêu Dạng không ngủ, sáng sớm hôm sau đã đến trường.
Tiết đọc buổi sớm không nhìn thấy đám người Trương Á, năm phút giữa tiết, trường học thông báo tập trung. Ngay cả cảm giác đau Triệu Tiêu Dạng cũng chậm chạp, cái chân hôm qua vẫn còn không sao thì hôm nay đã đau đến nỗi không thể duỗi thẳng, Triệu Tiêu Dạng đi cà nhắc xuống lầu.
“Chân sao vậy?” Một giọng nói vui tai vang lên phía sau, Triệu Tiêu Dạng quay đầu đối diện với đôi mắt của Tưởng Húc Nhiên, cậu mặc áo sơ mi trắng cộc tay, vô cùng sạch sẽ, “Sao vẫn còn khập khiễng?”
Triệu Tiêu Dạng lắc đầu, thu ánh mắt lại, cúi đầu đi xuống lầu.
Tưởng Húc Nhiên cúi đầu nhìn Chu Tranh, nhấc tay định đặt lên vai anh, “A Tranh?”
Gác trượt, ánh mắt Chu Tranh ngạo nghễ nhìn cậu ta, “Nói.”
“Em gái Tiêu Dạng làm sao thế?”
“Không biết.”
Tưởng Húc Nhiên: “… …”
Nội dung tập trung chính là công bố kết quả xử lý bạo lực của nhà trường, tốc độ của trường cũng tính là nhanh, Trương Á bị thôi học. Ba nữ sinh tham gia bạo lực khác cũng bị cảnh cáo một lần.
“Quân tử dùng đạo đức để đối đãi mọi vật, tài năng hoàn thành sự nghiệp.” Giọng của hiệu trưởng vang dội khắp cả trường, “Tôi hy vọng trước khi thành công các em sẽ học được cách làm người.”
Tiếng chuông vào học vang lên, tất cả học sinh rời khỏi sân vận động. Tưởng Húc Nhiên gác tay lên vai Chu Tranh nói, “Ai bị bắt nạt thế?”
“Bỏ cái tay đi.”
Tưởng Húc Nhiên nhướn mày thu tay lại, “Có phải Triệu Tiêu Dạng không?”
Vì để bảo vệ quyền riêng tư của Triệu Tiêu Dạng, toàn bộ video trên mạng đều bị xóa bỏ. Phía trường học cũng không công khai thông tin thân phận người bị hại, phương án xử lý là tổng hợp ý kiến sau khi trải qua bàn bạc cả đêm.
Triệu Tiêu Dạng bị rớt lại cuối cùng, cô cúi đầu nhìn thấy một người phụ nữ trung niên đang hạ giọng khúm núm nói chuyện với hiệu trưởng, hiệu trưởng lướt qua bà ấy bước nhanh đi. Người này chắc là mẹ của Trương Á, Triệu Tiêu Dạng mím môi. Ánh mắt trở nên lạnh lùng, lời mẹ nói cũng không hoàn toàn đúng.
Triệu Tiêu Dạng là người cuối cùng vào lớp, khi ngồi xuống vì chân đau nên cô khẽ cau mày. Chu Tranh liếc nhìn cô một cái, ngón tay thon dài khớp xương rõ ràng lật sách ra.
“Cảm ơn.”
Giọng nói rất thấp, mềm mại dịu dàng truyền từ bên cạnh qua.
Chu Tranh nhíu mày ngoảnh đầu qua, “Cô đang nói chuyện với tôi?”
Triệu Tiêu Dạng lấy hết dũng khí ngẩng đầu nhìn Chu Tranh, “Đúng vậy.”
Đôi mắt của Triệu Tiêu Dạng là đôi mắt đẹp nhất Chu Tranh từng nhìn thấy, vô cùng sạch sẽ. Bỗng dung anh nhớ đến dáng vẻ của cô sau khi bị bắt nạt hôm qua, trên lông mi đọng sương, vô cùng lay động,
Lời Chu Tranh muốn nói lại bị đè xuống, dửng dưng thu ánh mắt lại, “Giúp cô là không muốn thêm phiền phức cho tôi thôi, tôi không vì cô.”
“Tôi biết.”
Ánh mắt Chu Tranh trầm xuống, giờ ra chơi tiết thứ hai, kết thúc tiết học là Chu Tranh mất hút. Vào lớp cũng không quay lại, tiết thứ ba là tiếng anh, giáo viên tiếng anh khá hung dữ, “Ai không ở trong lớp? Có đơn xin nghỉ học không?”
Vừa nói dứt câu thì cửa sau bị đẩy ra, Chu Tranh hững hờ đi vào ngồi vào trí.
Giáo viên tiếng anh: “… …”
Giáo viên tiếng Anh lại mắng thêm hai câu rồi mới bắt đầu giảng bài, Triệu Tiêu Dạng học từ mới. Bên cạnh ném qua một chiếc hộp, Triệu Tiêu Dạng ngoảnh đầu nhìn thấy góc nghiêng của gương mặt không biểu cảm của Chu Tranh.
Nhìn lại mặt bàn, một hộp Vân Nam Bạch Dược*.
*Vân Nam Bạch Dược là một loại thuốc y học cổ truyền có tác dụng cầm máu, hoạt huyết chỉ thống, giải độc tiêu sưng.
Triệu Tiêu Dạng nhìn chằm chằm Chu Tranh, Chu Tranh nói, “Hết tiết cô đổi chỗ với Tưởng Húc Nhiên đi.”
Triệu Tiêu Dạng cất thuốc vào trong cặp sách, “Ồ.” Cô ngừng một lát lại nói, “Cảm ơn cậu.”
Hết tiết học Tưởng Húc Nhiên đi qua đổi chỗ với Triệu Tiêu Dạng, cô cũng không thích ngồi hàng cuối cùng nên xách cặp sách đi. Cơ thể Chu Tranh dựa về phía sau lưng ghế áp vào tường, đôi chân thon dài mở ra, cánh tay gác lên mặt bàn.
Tưởng Húc Nhiên nhìn chân Chu Tranh, “Tường phía tây trèo dễ không?”
Chu Tranh ngước mắt, “Cậu muốn thử à? Tôi ném cậu qua.”
Tưởng Húc Nhiên: “… …”
Ánh nắng mặt trời xuyên qua cửa sổ kính cực lớn nhảy nhót trên ngón tay trắng trẻo của Chu Tranh, ngón tay anh gần như trong suốt. Hồi lâu sau Chu Tranh gõ bàn đứng dậy, “Tối nay đánh bóng với Nhị Trung, cậu đi không?”
“Đánh bóng hay đánh nhau?”
Chu Tranh không đội trời chung với đám lớp mười trường Nhị Trung, gặp mặt là đánh nhau.
“Đều đưuọc.”
“Đánh nhau thì tớ không đi cùng cậu đâu.” Tưởng Húc Nhiên nói, “Dạo này đang uống thuốc.”
Trái tim Tưởng Húc Nhiên không được tốt, cách một khoảng thời gian là phải uống thuốc, Chu Tranh đã quen với điều đó, “Vậy tôi dẫn Vương Hạo đi.”
Trường học của họ nửa phong bế, buổi trưa không được ra ngoài, tất cả đều phải ăn cơm ở nhà ăn. Triệu Tiêu Dạng đi vào nhà ăn liền nhìn thấy đám Chu Tranh bá đạo chiếm giữ cả một chiếc bàn dài, vô cùng khoa trương. Cô tìm một góc ngồi xuống, vừa cầm đũa lên liền nghe thấy nữ sinh đối diện nói, “Đó là Phương Linh Lợi đúng không? Yêu đương với Chu bá vương lớp mười à?”
Triệu Tiêu Dạng ngẩng đầu, Phương Linh Lợi xinh đẹp ngồi đối diện Chu Tranh, cô mau chóng cúi đầu, không biết sao lỗ tai hơi nóng, mặt cũng không dễ chịu lắm.
“Anh Tranh?” Khuỷu tay Phương Linh Lợi chống lên mặt bàn, dịu dàng nói, “Mai là sinh nhật em, mấy giờ anh tới?”
“Mấy giờ cũng không tới.” Chu Tranh không nhìn Phương Linh Lợi, anh mau chóng ăn cơm rồi đứng dậy bưng khay rời đi.
Phương Linh Lợi lập tức gục mặt.
Vương Hạo cười trên nỗi đau của người khác, “Lẽ nào cậu không có chút tự lượng sức mình nào sao, cậu vốn dĩ không theo đuổi được anh Tranh đâu?”
Sắc mặt Phương Linh Lợi có hơi khó coi, “Cậu im mồm đi.”
“Tôi cược một ngàn, cậu không theo đuổi được Chu Tranh.” Tưởng Húc Nhiên buông đũa xuống mở nắp chai nước chanh uống một ngụm, đôi mắt hoa đào mang ý cười, “Cá không?”
“Cá!” Phương Linh Lợi đập bàn nói, “Tôi chắc chắn theo đuổi được anh ấy, tiền đâu?”
Tưởng Húc Niên đứng dậy lấy một ngàn* tiền mặt từ trong ví ra đặt trước mặt Vương Hạo, “Vương Hạo làm chứng, cậu không thắng thì không được lấy tiền.” Nói rồi cũng bưng khay cơm xoay người đi.
*Tương đương với khoảng 3500000đ tiền Việt.
Vương Hạo sung sướng cầm lấy tiền, “Phương Linh Lợi, cậu đặt bao nhiêu?”
“Nợ!” Phương Linh Lợi vừa mua túi xong, hiện tại cô ấy không có tiền.
“Vậy cậu nhớ viết giấy nợ cho tôi nhé, ai biết cậu có quỵt không.” Vương Hại vội nuốt nốt mấy miếng cơm còn lại rồi đuổi theo Tưởng Húc Nhiên, “Đợi tớ với.”
Vương Hạo đuổi theo Tưởng Húc Nhiên, ngoảnh đầu nhìn về phía nhà ăn, “Cậu cược cái này không sợ anh Tranh đánh cậu thật à? À đúng rồi, chân Triệu Tiêu Dạng bị sao vậy? Vừa nãy nhìn thấy cô ấy tập tễnh trong nhà ăn.”
Triệu Tiêu Dạng xinh đẹp, bộ đồng phục rộng thùng thình cũng không hề ảnh hưởng đến nhan sắc của cô, Tưởng Húc Nhiên vặn lại cậu ta, “Cô ấy vào nhà ăn lúc nào cậu cũng biết, để ý à?”
“Tớ không để ý cũng có người khác để ý.” Vương Hạo nói, “Ngày đầu tiên khai giảng đã lên vị trí đầu tieba* của trường, cũng là một nửa người nổi tiếng rồi. Cậu không nhìn thấy lúc Triệu Tiêu Dạng vào nhà ăn, đám người Cao Cường cứ nhìn chằm chằm mãi.”
*Tieba là một diễn đàn trực tuyến thuộc quyền sở hữu của Baidu.
“Cao Cường? Lớp mười một hả?”
“Đúng thế.”
Tưởng Húc Nhiên híp mắt, Vương Hạo tiếp tục nói, “Nhưng mà họ cũng chẳng là gì, Triệu Tiêu Dạng chắc chắn là người của anh Tranh.”
Tưởng Húc Nhiên liếc mắt nhìn Vương Hạo, “Quả thật cái gì cậu cũng dám nói nhỉ.”
“Đây vôn dĩ là sự thật mà.”
Tưởng Húc Nhiên cảm thấy lời nói này có chút khó nghe, “Cậu nói như thể Chu Tranh và Tiêu Dạng đã đính ước từ lúc còn nhỏ ấy, thời đại nào rồi.”
“Đính thật rồi thì sao?”
Tưởng Húc Nhiên lập tức xoay đầu, “Cái gì?”
Vương Hạo nói, “Tớ nghe mẹ tớ nhắc qua một lần, hình như chú Chu có ý định đó, cụ thể tớ cũng không biết. Nhưng anh Tranh ưu tú như vậy, thiếu nữ mới biết yêu sống cùng với anh ấy dưới một mái nhà, sao có thể không xảy ra chuyện được?”
“Lại còn có chuyện nữa.” Tưởng Húc Nhiên đăm chiêu, đi đến trước tòa nhà dạy học, cậu ta dừng chân lại, “Tớ cảm thấy Chu Tranh và Phương Linh Lợi cực kỳ hợp, cậu ấy với Triệu Tiêu Dạng không phải là người của một thế giới.”
“Chu Tranh với Phương Linh Lợi mới không phải người của một thế giới, cậu thật sự phải đi khám mắt rồi đấy.” Vương Hạo cao giọng, “Phương Linh Lợi chính là heo, anh Tranh mà vừa ý cô ấy tớ đi đầu xuống đất.”
Điện thoại vang lên, cậu ta lấy điện thoại ra nghe thì thấy Chu Tranh nói, “Qua sân bóng rổ.”
“Ok, qua ngay đây.” Ngắt máy, Vương Hạo bá cổ Tưởng Húc Nhiên, “Đi đánh bóng.”
“Mai sinh nhật Phương Linh Lợi cậu tặng gì?”
“Tớ tặng cô ta một cái đầu heo.”
Bạn cùng bàn mới của Triệu Tiêu Dạng là nữ, tên là Trần Viên. Không cao, bề ngoài rất nghiêm túc, trước mắt đang đảm nhiệp chức vụ lớp trưởng, cả ngày chỉ nói với Triệu Tiêu Dạng đúng một câu, bảo cô nộp bài tập văn.
Sáu giờ tan học, năm giờ trời bắt đầu mưa. Mưa to như trút nước cùng tiếng sầm đì đùng từ trên trời trút xuống, cửa sổ hàng cuối bị nước mưa gõ vào kêu lộp bộp. Chủ nhiệm lớp đứng trên bục giảng nói về trình tự nộp bản thảo của cuộc thi viết văn, Triệu Tiêu Dạng lại nhìn ra ngoài cửa sổ, rất lo lắng. Ngày mẹ mất mưa liên tiếp ba ngày, khiến cô rất sợ trời mưa.
Tiếng chuông tan học vang lên, lớp trưởng đưa giấy đăng ký cho Triệu Tiêu Dạng, cô cẩn thận cất vào cặt sách. Mưa ngoài cửa sổ vẫn chưa dừng, người trong lớp học đã lục tục rời đi. Có người tự mình mang ô, cũng có người được phụ huynh đến đón, Triệu Tiêu Dạng không mang bất cứ thứ gì.
Chu Tranh và Tưởng Húc Nhiên một trước một sau ra khỏi lớp học, Triệu Tiêu Dạng rất ghét ngày trời ẩm ướt. Cô đứng dậy ra ngoài, xuống lầu, tầng một có rất nhiều người đang đứng, họ đang gọi điện thoại đợi người nhà đến đón.
Bầu trời âm u mưa vẫn tiếp tục rơi, hơn nữa còn càng ngày càng lớn, Triệu Tiêu Dạng ngửa đầu nhìn mây đen vần vũ nơi đường chân trời xa xa.
Sáu giờ bốn mươi, dưới mái hiên chỉ còn lác đác vài người, mưa vẫn chưa tạnh.
Từ chỗ này đến trạm xe bus khoảng bốn trăm mét, chạy qua chắc chắn ướt sạch, Triệu Tiêu Dạng bỏ cặp xuống ôm vào lòng dự định xông vào màn mưa.
“Triệu Tiêu Dạng.” Giọng nói êm tai.
Người dưới mái hiên đều ngước đầu nhìn qua, chàng thiếu niên mặc đồng phục bước tới, trong tay cầm một chiếc ô trong suốt. Cậu có một đôi mắt hoa đào xinh đẹp, gợn sóng lăn tăn, mưa gõ lên chiếc ô, nhảy nhót rồi lăn xuống. Hạt mưa óng ánh chiếu vào làn da trắng của cậu.
Tưởng Hục Nhiên cầm ô đi đến bậc thềm, “Đi thôi.”

Chia sẻ cùng tôi