Yang Ying

2 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Bác sĩ Tô, anh cười rất đẹp | Chương 67: 4-4

“Ước… ước chứ…”  Bài cảm tưởng dài dặc của Đào Nhiên đang được lên men lại bị Tô Hàn Sơn ngắt ngang, cô cảm thấy có hơi nuối tiếc, cô chưa bao giờ khen người khác tới mức văn thơ lai láng như vậy.

Trên bàn có hai chiếc bánh kem, Đào Nhiên cười thắp nến lên, “Thầy Tô, em ước một điều, anh cũng ước một điều đi!”

Tô Hàn Sơn không phản đối.

Vì thế Đào Nhiên nhắm mắt lại, yên tĩnh ước nguyện: Điều ước thứ nhất, hy vọng dịch bệnh sớm kết thúc, tất cả khôi phục lại bình thường; Điều ước thứ hai, hy vọng người thân đều khỏe mạnh; Điều ước thứ ba… cô len lén mở một con mắt nhìn trộm Tô Hàn Sơn, chỉ thấy anh đã ước xong và đang nhìn mình chăm chú, cô giật mình nhanh chóng nhắm mắt lại, trái tim đập loạn nhịp, điều ước thứ ba…Hi Hi, nếu như có thể, hy vọng Tô Hàn Sơn cũng thích cô… …”

Ước điều này xong cô lập tức ngượng ngùng không thôi, bịt mắt lại, lỗ tai cũng đỏ lên, cái miệng thì toe toét không khép lại được, cũng may có khẩu trang che đi, nếu không để Tô Hàn Sơn nhìn thấy biểu cảm này nhất định cho rằng đây là một bà cô ngốc.

“Ước gì vậy?” Giọng nói của Tô Hàn Sơn bỗng dưng vang lên.

Đào Nhiên đang tự nghĩ tự ngượng đến quên mình bỗng bị âm thanh này đánh thức, nụ cười dừng lại đột ngột như trở mặt vậy, cô ngồi thẳng người vô cùng ngay ngắn, “khụ khụ” hai tiếng rồi nói hai điều ước trước ra, còn về điều ước thứ ba cô có chết cũng không nói! Cô vẫn cần thể diện!

“Thầy Tô anh ước gì vậy?” Cô lại hỏi.

Lúc đó ngọn nến trong ly vẫn đang sáng, ngọn lửa lập lòe chiếu lên gương mặt anh tạo thành một cái bóng khi tỏ khi mờ. Anh mặc đồ đen, hòa mình vào màn đêm tối tăm, trầm tĩnh, yên lặng, ánh nến nhảy nhót trong mắt anh, giống như dòng sông trong vắt chảy trôi trong đêm, sóng nước lấp lánh, đẩy xa từng ánh lửa.

“Anh hy vọng…”

Giống như ở trong mơ vậy, anh ngẩng đầu lên, Đào Nhiên chỉ cảm thấy hình như mình nghe thấy âm thanh réo rắc của dây đàn hồ cầm, hay như thế, âm vang chấn động làm trái tim cô cũng run rẩy, chấn động đến mức ánh sáng trong mắt anh tản mát thành dải ngân hà.

Cô ngừng thở, nghe anh nói tiếp.

Điện thoại cô đặt trên bàn lại rất không biết điều vang lên vào lúc này, màn hình điện thoại xuất hiện ba chữ: Mã Bôn Bôn.

Ánh mắt Tô Hàn Sơn liếc qua nhìn thấy rất rõ ràng.

“Xin lỗi thầy Tô, em nghe điện thoại.” Cô vội nói.

Trong điện thoại, giọng của Mã Bôn Bôn cực kỳ vui mừng, “Bánh nướng bánh nướng! Tôi đang ở dưới lầu chỗ cậu ở, cậu mau xuống đi!”

Sao Mã Bôn Bôn vẫn đến?

Sao sinh nhật cô mà tên nhóc này cũng đến?!

Cô đành phải đứng dậy nói với Tô Hàn Sơn, “Xin lỗi thầy Tô, em ra ngoài một lát.”

Thấy cô chạy nhanh đi, ánh mắt Tô Hàn Sơn trầm xuống hơn nữa.

Cửa sổ sát sàn của nhà ăn đối diện với quảng trường nhỏ, anh không cần thay đổi vị trí, ngồi nguyên tại chỗ cũng có thể nhìn thấy tình hình bên ngoài.

Anh thấy cô giống như một chú chim vui vẻ chạy về phía Mã Bôn Bôn, nhìn Mã Bôn Bôn đưa cho cô một chậu không biết cây gì, lại nhìn thấy cô ôm nó vào lòng như bảo bối, cuối cùng nhìn Mã Bôn Bôn ôm lấy cô, hai người áp sát vào nhau…

Anh rời mắt đi, gương mặt dưới lớp khẩu trang đã lạnh như băng, tần số và biên độ phập phồng của lồng ngực cũng đã tăng lên.

Quảng trường nhỏ bên ngoài cửa sổ, Đào Nhiên cúi đầu hỏi, “Cậu lau sạch chưa?”

“Đợi chút đợi chút, xong ngay đây.” Mã Bôn Bôn cầm một tờ giấy sát khuẩn lau phía sau gáy cô, “Cậu bôi cái gì lên mũ đây? Là bơ! Gáy cậu cũng muốn ăn à?”

“Sao tôi biết được?” Đào Nhiên lẩm bẩm, nghĩ ngợi một chút, có lẽ là vừa nãy đội mũ ngược, lúc bóc bánh kem cậu tặng không cẩn thận dính vào, dù sao khi đó cũng hoảng loạn như thế.

“Được rồi, lau sạch rồi.” Mã Bôn Bôn cúi đầu nhìn cô, cười, “Sinh nhật vui vẻ nhé, Bánh Nướng nhỏ.”

“Cảm ơn!” Đào Nhiên cảm ơn trước, giơ chậu hoa lên, “Tôi rất thích, nhưng mà đừng gọi tôi là Bánh Nướng nhỏ, tôi có bé hơn cậu bao nhiêu đâu.”

“Nhỏ hơn một ngày cũng là trẻ con!” Mã Bôn Bôn cười, “Được rồi, đến tặng quà cho cậu, vốn định mời cậu ăn cơm nhưng cậu phải làm việc thì thôi, giờ này muộn quá rồi, cậu nghỉ ngơi sớm đi.”

“Ừm, được, cảm ơn cậu nhé.”

Mã Bôn Bôn vẫy tay với cô, “Ngủ ngon, Bánh Nướng 25 tuổi, đợi đến sinh nhật 26 tuổi của cậu, chúng ta sẽ cùng nhau mừng sinh nhật.”

“Vậy cũng không chắc nha! Mấy chị em chúng tôi thường cùng nhau chúc mừng sinh nhật, toàn là con gái thôi, cậu muốn đến à?” Đào Nhiên ôm chậu hoa nói.

Mã Bôn Bôn cười thành tiếng, “Cô gái ngốc!”

“… …” Đào Nhiên không hiểu, hết người này đến người khác nói cô ngốc là có ý gì? “Cậu mới ngốc! Cậu ngốc hết phần thiên hạ!” Cô không dám mắng Tô Hàn Sơn, nhưng lại không dám mắng Mã Bôn Bôn chắc?

“Được được được, tôi ngốc, tôi đi trước đây, chúng ta… sang năm lại nói!” Mã Bôn Bôn chui vào xe, lái xe rời đi.

Đào Nhiên ôm bình hoa ngồi vào vị trí dưới cái nhìn chăm chú của Tô Hàn Sơn, bỗng dưng cảm thấy hình như ánh mắt anh khang khác, không còn tĩnh lặng và dịu dàng như dải ngân hà vừa nãy nữa, dường như lạnh nhạt hơn rất nhiều, cảm giác độ ấm đã kết thành băng.

Nhìn thêm một chút, hóa ra nến đã tắt rồi, chẳng trách…

“Thầy Tô…” Cô cười cười, đặt hoa lên bàn, “Chúng ta ăn bánh kem đi?”

Đào Nhiên hoàn toàn quên mất phải hỏi anh đã ước điều gì.

Đó là một bình hồng môn đã nở hoa, hai bông hoa màu hồng rất tươi tắn.

Đào Nhiên cắt bánh kem của Tô Hàn Sơn trước, cắt nhát đầu tiên, sao không mềm mại như bánh kem thông thường nhỉ?

Cô cố nhẫn nhịn biểu cảm khác thường, dồn sức vào dao mới cắt được, sau đó khó khăn cắt ra hai miếng, chia một miếng cho Tô Hàn Sơn trước, miếng còn lại mới cho mình.

Trước mặt món ngon đặc biệt lại là đồ ngọt, cô không hề có sức kháng cự, lập tức cầm dĩa lên ăn.

Kết quả, đây là bánh kem loại gì vậy? Sao lại khó nhai như vậy?

Nói gì thì nói cô cũng là chú cún con trung thành của Tô Hàn Sơn, vì anh không những có thể không sợ chết, mà còn có thể đâm chị em tốt vài nhát, nhưng trước một chuyện lớn như đồ ăn ngon, cô cũng chỉ có thể đâm Tô Hàn Sơn hai nhát.

Cô cười hì hì, “Thầy Tô, bánh kem này thật sự rất ngon, tay nghề của anh quá giỏi, em thử bánh cậu em làm một chút nhé.”

Cô cắt một miếng nho nhỏ, được rồi, đây mới là mùi vị bánh kem bình thường…

Thầy Tô, em xin anh cứ làm tốt công việc của mình đi, đừng tập xuống bếp nữa, hãy để em tiếp tục sùng bái anh….

Cô tự cho rằng mình đã khống chế biểu cảm rất tốt, nhưng phản ứng trong đôi mắt cô đâu có thể giấu được Tô Hàn Sơn?

Tô Hàn Sơn lạnh lùng nhìn cô, “Bánh nào ngon?”

“Đương… đương nhiên là cái thầy Tô làm!” Dù gì cũng đã dám đâm Tiểu Đậu hai dao vì thầy Tô rồi, mở mắt nói dối đã là gì chứ!  Đào Nhiên vừa nói vừa nhét nốt nửa miếng bánh kem cậu làm còn lại vào miệng.

Kể ra cô cũng hơi đói thật, cô còn chưa ăn cơm tối đó! Bánh kem cậu làm quá ngon, lại ăn thêm một miếng đi, một miếng rồi lại một miếng……

Nhưng Tô Hàn Sơn “Ha” một tiếng, nghe có chút trào phúng, hình như kèm thêm cả tức giận.

Đào Nhiên không sợ chết, tiếp tục mở mắt chém gió, “Thầy Tô, bánh kem của thầy thật sự quá ngon, anh đã làm ra một chiếc bánh kem đạt một cảnh giới khác, bánh kem ngon như vậy em nào nỡ ăn, em mang về để dành ăn dần.”

Thực ra cô đang suy nghĩ cho Tô Hàn Sơn, nếu như anh biết bánh kem anh làm khó ăn như vậy thì nhất định sẽ buồn đúng không? Cô mang về hủy xác xóa chứng cứ, Tô Hàn Sơn sẽ không biết được.

Tô Hàn Sơn nhìn cô vừa nói bánh kem của anh ngon, vừa không ngừng ăn bánh kem cậu cô làm, cuối cùng không nhịn được cười lạnh, “Đào Nhiên, tôi thật sự nhìn không ra em là một kẻ lừa đảo khẩu Phật tâm xà, trong ngoài bất nhất!”

“Hả? Cái gì…” Cánh tay định tiếp tục cắt bánh kem của Đào Nhiên dừng lại, cô cảm nhận rõ ràng Tô Hàn Sơn thật sự rất tức giận, hơn nữa còn khác bất kể lần nổi giận nào trước kia, nhưng cô lại không biết vì sao anh tức giận.

Tô Hàn Sơn cũng xắn một miếng bánh kem cho vào miệng mình, đương nhiên là cái anh làm, kết quả…

Anh đặt miếng bánh kem nguyên đai nguyên kiện xuống, đứng dậy, nhấc chân bỏ đi, chiếc ghế bị anh đẩy ra vang lên tiếng kêu cực lớn.

“Thầy Tô, thầy Tô đợi em!” Đào Nhiên thật sự không biết rốt cuộc Tô Hàn Sơn làm sao, vì sao anh lại nổi giận đùng đùng như vậy.

Cô muốn đuổi theo nhanh một chút, nhưng cô lại phải xách túi, lại phải bê hoa, còn phải thu dọn bánh kem… …

Cô chỉ có hai cánh tay!

Cuối cùng bỏ lại bánh kem, xách túi ni lông và ôm hoa, rồi chạy đuổi theo.

Nguy hiểm thật! Cuối cùng cũng đuổi kịp ở cửa thang máy, cửa thang sắp đóng lại, cô liều chết chen vào.

Gương mặt Tô Hàn Sơn căng ra, đôi mắt lạnh lẽo.

Đào Nhiên thật sự chưa từng nhìn thấy Tô Hàn Sơn như vậy, có chút sợ hãi thấp thỏm, cẩn thận dịch từng chút đến bên cạnh anh, thăm dò gọi, “Thầy… thầy Tô…”

“Quên khoảng cách an toàn ít nhất là một mét rồi à?” Tô Hàn Sơn bỗng nhiên ngoảnh đầu trách mắng.

Đào Nhiên bị anh mắng nhảy bật ra, bắn đến tường thang máy, khuỷu tay còn bị va đập đau đớn, cô lo lắng bình hoa thủy tinh bị nứt nên vội kiểm tra tỉ mỉ.

“Quên thì chép quy tắc một trăm lần…” Kết quả anh còn chưa nói xong đã phát hiện sức chú ý của Đào Nhiên đều tập trung lên cái bình hoa đó, “Đào Nhiên!”

Anh tức đến mức… thật sự cần chủ nhiệm Nhâm rồi, nếu như không phải anh được dạy dỗ tốt thì giờ phút này chắc hẳn bình hoa đó chỉ còn lại cái xác.

Đào Nhiên bị tiếng hét oang oang của Tô Hàn Sơn dọa cho suýt khóc, hoàn toàn luống cuống tay chân, không biết phải làm gì mới được.

Nhìn biểu cảm của cô như vậy, anh cố gắng đè nén lửa giận, ánh mắt lướt qua hai cánh tay cô, lại một lần nữa rơi trên cánh hoa hồng môn, lửa giận biến thành cười lạnh, “Em nói muốn mang bánh kem tôi làm về cất giấu kỹ, để dành từ từ ăn?”

Đào Nhiên sợ tới mức không biết nói gì, “Em… em…” Không phải tại cô vội đuổi theo anh sao? Cùng lắm thì cô cất đồ về phòng rồi lại đi xuống dọn dẹp một chuyến không phải xong rồi sao…

“Em? Em lại muốn cãi như thế nào nữa?”

“Em không muốn cãi…” Đào Nhiên thật sự sắp khóc rồi, giọng cô mang theo chút nức nở, nước mắt lượn vòng trong hốc mắt, lần trước khóc vì Tô Hàn Sơn là hai năm trước cô tiêm cho anh, nhưng lần đó anh cũng không dữ tợn như vậy…

Tô Hàn Sơn thật sự đau đầu, lửa giận chạy toán loạn mấy vòng trong cơ thể, cuối cùng vẫn không thể không ép vào phổi, “Đừng khóc!”

Đào Nhiên càng thêm tủi thân, nhưng lại không dám khóc ra tiếng, thút tha thút thít, dáng vẻ càng đáng thương.

Tô Hàn Sơn nhắm mắt lại, từ từ thở ra một hơi, động tác này vô tình đã sắp biến thành động tác thường dùng…

“Rốt cuộc em có mấy câu nói thật, mấy câu nói dối? Khi nào là nói thật? Khi nào là nói dối? Đồ lừa đảo?” Sự bất đắc dĩ tràn ngập trong cơn giận.

“Em… lúc nào em cũng nói thật…” Đào Nhiên loáng thoáng cảm thấy ngữ khí của Tô Hàn Sơn không hung dữ như vậy nữa, buồn rười rượi đặt chiếc túi xuống đất rồi lấy một quả táo bên trong đưa cho anh, dáng vẻ nịnh hót lấy lòng, “Thầy… thầy Tô, anh đừng giận nữa, anh… ăn quả táo cho bớt nóng.”

Tô Hàn Sơn không nhúc nhích, Đào Nhiên vẫn nhét quả táo vào tay anh.

Tô Hàn Sơn cầm quả táo, bỗng nhiên xoay người.

Đào Nhiên bị anh làm cho giật mình, cho rằng anh muốn ra tay đánh mình, cô nhắm tịt mắt lại chuẩn bị ăn đòn, kết quả bỗng nhiên không có động tĩnh gì nữa, mùi hương lành lạnh mang theo mùi nước diệt khuẩn thuộc về anh nồng nàn trong hơi thở, xung quanh tĩnh lặng như tờ, dường như cô nghe thấy tiếng anh hít thở, cách cô rất gần, rất gần…

Cô dè dặt mở mắt ra, chỉ thấy hai cánh tay anh đang chống hai bên mang tai của cô, gương mặt anh gần trong gang tấc, cô… đang ở trong vòng tròn do cánh tay anh tạo thành, giống như một hình ảnh trong phim truyền hình – Kabedon.

~ Hết chương 67 ~

← Chương 66: 4-3  |  Mục lục  |  Chương 68: 4-5 →


Bình Luận

Chia sẻ cùng tôi