Tấm lưng quen thuộc, mặc dù có gầy hơn so với trước kia, nhưng vẫn rộng rãi như xưa, chỉ có điều bất luận là học trưởng Ninh cõng cô về nhà, hay Lưu Tranh thích nằm bò trên lưng anh, đều đã không còn đứng ở chỗ cũ nữa.
Độ cong của nụ cười trên mặt cô đã kéo đến mức rộng nhất, “Không cần đâu, em có thể tự đi được.”
Cô bước vào trong nước, nhiệt độ không khí sau mưa giảm thấp, nước thấm lên mu bàn chân, vẫn có chút lạnh.
Cô không dừng lại, từng bước từng bước đi về phía xa.
Mãi cho đến khi nước ngập gần đến đầu gối cô mới quay đầu, nhìn thấy anh vẫn đứng ở chỗ cũ.
Cô cố gắng cười, vẫy tay với anh, lớn tiếng hét, “Thầy Ninh, ngày mai gặp!”
Ngày mai gặp, thầy Ninh. Chỉ là thầy Ninh thôi.
Chí Khiêm, em yêu anh, giống như hoa nở vậy. Hoa tàn rồi sẽ kết quả, cuộc đời vẫn sẽ có một tương lai tươi đẹp.
Chí Khiêm, tạm biệt.
Cô nhìn thấy trong ánh đèn đường của thành phố sau cơn mưa, ánh mắt của anh vẫn như cũ, sáng hơn cả đèn, tựa như anh đang mỉm cười với cô trong ánh đèn sáng trưng, mơ hồ cảm thấy hình như từ trước đến giờ anh chưa từng cười kiểu đó, nhưng điều đó không quan trọng, điều quan trọng là, đường về nhà vẫn còn rất xa, cô sẽ quay người, sẽ tiếp tục đi một mình.
Về đến nhà, ống quần đã bị ướt một mảng lớn, Bùi Tố Phân thì luôn dùng ánh mắt kỳ lạ quan sát cô.
Cô biết mẹ đang có suy nghĩ gì nhưng chỉ coi như không hiểu, lặng lẽ đi tắm rửa.
Bùi Tố Phân bưng thức ăn đã hâm nóng lên cho cô, mượn cơ hội bắt đầu gặng hỏi cô, “Tranh nhi, hôm nay là ngày đầu tiên đến Bắc Nhã có thích nghi được không?”
“Vâng.” Cô đơn giản đáp lại một tiếng, cũng đã biết câu hỏi tiếp theo là gì.
“Gặp thầy giáo chưa?”
“Vâng.”
“Có gặp Chí Khiêm không?”
Quả nhiên …
“Vâng.” Cô không nói dối, điều này không cần thiết, cho dù trốn tránh được hôm nay, thì ngày mai ngày kia hay ngày sau nữa mẹ vẫn sẽ kiên trì bền bỉ hỏi.
“Hai đứa…….có chào hỏi nhau không?” Bùi Tố Phân cẩn thận hỏi.
“Có ạ, con trả tiền cho anh ấy rồi.”
“Thế thì tốt, thế thì tốt.” Bùi Tố Phân hùa theo vài tiếng, giữa mẹ và con gái có một chút im lặng, lại nói, “Tranh nhi à, mẹ nhớ trước kia con luôn nói ninh cháo cho Chí Khiêm, bây giờ con cũng là bác sĩ rồi, mẹ ninh cháo cho con, sớm mai con mang đi đi.”
“Mẹ, không cần đâu.” Trong lòng cô hiểu rõ, sợ là nồi cháo này không phải ninh cho một mình cô
“Cần mà cần mà! Mấy đứa mỗi lần vào phòng phẫu thuật thì phải mấy tiếng đến mười mấy tiếng, đừng làm khổ dạ dày rồi lại sinh bệnh. Còn nữa, mẹ mua ít trái cây, đã rửa sạch sẽ rồi, sáng mai con mang đi đi! À, đúng rồi!” Bùi Tố Phân đang nói lại đi lấy một túi đồ lớn đến, “Con đó, tuổi tác đã không còn nhỏ nữa mà cũng không biết chăm sóc bản thân, cái này con nhớ dùng, ăn cơm xong trước tiên đắp mặt nạ, sau đó dùng theo thứ tự, đầu tiên là toner, rồi serum….”
Nguyễn Lưu Tranh nhìn chằm chằm vào túi mỹ phẩm chăm sóc da to đùng kia, không biết về mặt này mẹ lại tinh thông hơn cô nhiều thế ….
“Còn nữa, hôm nay mẹ dạo phố mua cho con mấy bộ quần áo mới, ngày mai con mặc quần áo mới đi làm nhé!”
Khi Nguyễn Lưu Tranh nhìn thấy mấy chiếc váy phong cách thiếu nữ cùng với đôi giày cao gót đế nhỏ đó, cô hoàn toàn bái phục, “Mẹ! Con đi làm đó! Cần phải đứng phẫu thuật đó! Mẹ bảo con mặc mấy cái này? Không sợ chân con gãy luôn sao?”
Hết chương 21.
Chia sẻ cùng tôi