“Mẹ biết các con phải thay quần áo với đổi giày, con có thể mặc trước, đợi Chí Khiêm nhìn thấy rồi thì thay ra….” Nói đến đây Bùi Tố Phân lập tức im bặt, biết mình nói lỡ lời.
Cô biết mẹ vẫn giữ suy nghĩ đó!
“Mẹ! Con và anh ấy đã ly hôn rồi! Ly hôn rồi đó!” Cô buông đũa xuống, cảm thấy không nuốt trôi được bữa cơm này.
Bùi Tố Phân tự cảm thấy lỡ miệng, rất xấu hổ trước mặt con gái.
Nguyễn Lưu Tranh thấy mẹ như vậy thì trong lòng không nỡ, dịu giọng nói, “Mẹ, mẹ đừng nghĩ ngợi lung tung nữa, Chí Khiêm cũng đã có con trai rồi, lẽ nào mẹ muốn con đi phá hoại gia đình người ta!”
“Con trai?” Bùi Tố Phân cực kỳ kinh ngạc, lát sau lại cười, “Con nói Ninh Tưởng sao? Đó là đứa trẻ bị bỏ rơi được nhà họ Ninh nhận nuôi. Thằng bé đáng thương lắm, lúc còn quấn tã đã có khối u trong đầu, bị vứt bỏ ở cửa khoa Chí Khiêm, nó cầm dao mổ chính, chữa khỏi rồi cũng không có người nào nhận, bố mẹ là ai cũng không tìm được, vì vậy Chí Khiêm nhận nó về nhà nuôi.”
Ninh Tưởng….
Nguyễn Lưu Tranh sững sờ, trong đầu tràn ngập cái tên này, sau đó Bùi Tố Phân nói gì cô chỉ mơ mơ hồ hồ nghe được sơ sơ.
Bùi Tố Phân tiếp tục nói, “Chí Khiêm là một người tốt, phàm là những người quen biết nó có ai mà không nói thằng bé tốt? Từ trên xuống dưới bệnh viện, từ lãnh đạo đến đồng nghiệp, từ bệnh nhân đến người nhà bệnh nhân, ngay cả dì dọn vệ sinh và chú đầu bếp ở nhà ăn cũng nói nó tốt. Con với thằng bé ly hôn nhiều năm như vậy, nó cũng chưa có thêm một người bạn gái, giữ mình trong sạch, một lòng một dạ với công việc. Lại nhìn trước kia nó đối xử với con, đối xử với chúng ta, trên đời này con tìm đâu ra một người tốt như vậy nữa?”
Bùi Tố Phân nói xong, phát hiện cô ngơ ngơ ngẩn ngẩn, hình như không nghe thấy gì, lay lay cánh tay cô, “Tranh nhi, con đang nghe chứ?”
Ánh mắt Nguyễn Lưu Tranh dao động, nắm chặt đôi đũa trong tay, “Mẹ, một người mà cả thế giới đều nói anh ta tốt cũng chẳng có tác dụng gì, anh ta không lấy cả thế giới, mà chỉ lấy một người phụ nữ, sống cùng anh ta không phải là cả thế giới, cũng chỉ là một người phụ nữ.”
“Sống cùng? Lúc con và nó sống cùng nhau, không phải nó cưng chiều con hết mực sao? Rốt cuộc con còn muốn gì nữa? Tranh nhi, chuyện hai đứa ly hôn mẹ vẫn luôn không nỡ nói con, nhưng mà mẹ thấy con đang tùy hứng! Đang cáu kỉnh! Mẹ còn tưởng rằng nổi nóng xong thì được rồi, con còn thực sự đòi ly hôn!” Bùi Tố Phân biết tính tình của con gái, những lời này luôn muốn nói mà không dám nói, bây giờ đã nói ra hết, nước mắt bà xoay vòng, nói xong lại khuyên nhủ, “Tranh nhi, mẹ biết trong lòng con vẫn còn Chí Khiêm, Chí Khiêm thì sao, bao nhiêu năm nay, mẹ chồng con, không, bác gái Ninh của con nhờ người giới thiệu cho nó không biết bao nhiêu cô gái, đến mặt nó cũng không chịu đi xem, có thể thấy…”
“Mẹ!” Nguyễn Lưu Tranh biết mẹ định nói gì, vội vàng chặn lại giữa chừng, “Ngay cả con anh ấy cũng nhận nuôi rồi, có lẽ cả đời này cũng sẽ không kết hôn đâu!”
Bùi Tố Phân làm sao có thể cam lòng, nhất định phải nói hết chỗ dở, “Cho nên, có thể thấy trong lòng nó vẫn còn có con! Không thì sao lại không kết hôn lại không yêu đương? Ly hôn rồi vẫn còn chăm sóc bố mẹ?”
“Mẹ! Mẹ không hiểu đâu! Anh ấy không kết hôn không yêu đương không phải vì con!” Nguyễn Lưu Tranh hơi ghét chủ đề này, “Mẹ, có những chuyện trước nay con đều không nói với mẹ, nếu như con thực sự hạnh phúc thì sao con lại phải ly hôn? Con là đứa tùy hứng không biết đúng sai sao? Con không phủ nhận anh ấy đối tốt với con, cũng đối tốt với bố mẹ, nhưng đó không phải cuộc sống con mong muốn. Mẹ, khó khăn lắm con mới có được một cuộc sống mới, cũng không muốn quay trở lại cuộc sống như trước kia, cho nên cháo hay trái cây hay cái gì gì đó, con sẽ không mang đi đâu. Mẹ, từ đừng nhắc đến tên Chí Khiêm nữa, được không ạ?”
Hết chương 22.
Chia sẻ cùng tôi