Yang Ying

1 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Nghe nói em thích tôi | Chương 23+24: Gặp gỡ

“Nhưng mà con là con gái, tuổi tác lại không còn nhỏ nữa, người khác bằng tuổi con đã có con cái đi nhà trẻ rồi, con mới bắt đầu bước đầu tiên của sự nghiệp, con như vậy khiến bố mẹ rất lo lắng!” Gương mặt Bùi Tố Phân buồn rầu.

“Mẹ, bắt đầu là chuyện tốt! Chứng tỏ mọi thứ bắt đầu lại lần nữa. Cuộc sống sau này, con sẽ chăm chỉ làm việc, kiếm tiền nuôi bố mẹ, hai người yên tâm, con sẽ yêu đương, gặp được người thích hợp sẽ kết hôn, sẽ có con cái của mình, mẹ, mẹ cứ yên tâm đợi làm bà ngoại đi!” Cô chỉ có thể an ủi mẹ như vậy.

Trong lúc mẹ đang than thở, cô im lặng ăn xong bữa cơm, rồi quay về phòng đọc sách.

Cô biết, cho dù nói đến mức này, mẹ vẫn chưa hết hy vọng với chuyện của cô và Ninh Chí Khiêm. Từ đầu đến cuối bà cho rằng Ninh Chí Khiêm là người đàn ông tốt nhất trên thế giới, nhưng mà, mẹ không biết, Ninh Chí Khiêm là con rể tốt của bà, là con trai ngoan của bố mẹ chồng cũ, là bác sĩ giỏi của bệnh nhân, dĩ nhiên cũng là người chồng tốt của Nguyễn Lưu Tranh, tuy nhiên, anh còn là Tưởng Tưởng, là Tưởng Tưởng của một người nào đó, đến nỗi ngay cả khi anh nhận nuôi con trai, cũng lấy tên Ninh Tưởng.

Mỗi người đều có quá khứ, cô hiểu, chính là giống như, thời gian ngăn cách sáu năm, học trưởng Ninh mặc áo blouse trắng của cô vẫn luôn ở trong tim cô, thời gian mãi mãi không thể làm phai mờ đi hình bóng anh. Có lẽ, sáu năm sau, sáu năm sau nữa, anh vẫn còn tồn tại trong trái tim cô, thậm chí cô sẽ mang hình bóng anh mà làm vợ một người đàn ông khác, nhưng, một khi cô quyết định kết hôn thì sẽ dành người đàn ông đó toàn bộ ấm áp của mình, chứ không phải sự lạnh nhạt dưới vỏ bọc dịu dàng.

Phải rồi, lạnh nhạt.

Trong cuộc hôn nhân của cô và anh, tất cả mọi người đều chỉ nhìn thấy sự dịu dàng và nuông chiều của anh, chỉ có mình cô nhìn thấy sự lạnh nhạt vô vọng.

Cô đã từng cố gắng, cũng chưa bao giờ nghĩ sẽ thay thế vị trí của người quan trọng nhất trong lòng anh, cô chỉ là hy vọng hai người có thể cùng đi trên con đường hôn nhân, nhưng có lẽ phương pháp cố gắng của cô không đúng, cuối cùng cô cạn kiệt tất cả sức lực mà vẫn cứ cảm thấy cô đơn và lạnh lẽo, sao cô có thể lại để mình đi trên con đường cô độc băng giá đó một lần nữa?

Thực tế, ban đầu của ban đầu, anh không phải là một người lạnh lùng như thế, cô cũng đã từng hơn một lần nhìn thấy nụ cười của anh, như xuân ấm hoa nở, mặc dù, mùa xuân ấy không phải vì cô.

Lần đầu tiên nhìn thấy anh, cô còn chưa qua sinh nhật mười tám tuổi, sinh viên năm nhất của viện y học.

Cô đơn giản của lúc đó, vui vẻ, không buồn không lo, vẫn có vài tật xấu vứt đồ đạc linh tinh không cẩn thận của con gái.

Có một lần, chính là vì tính không cẩn thận nên lúc đến phòng thí nghiệm lại quên mang theo đồ dùng, đành phải quay về lấy, các bạn học đều đi hết rồi, một người chạy chậm như cô phải đi vội vàng.

Vẫn là bởi vì bất cẩn, cộng thêm với muộn giờ mà vội vội vàng vàng, thậm chí đi sai cả phòng thực nghiệm, ngay lúc vừa xông vào, bên trong yên tĩnh đến dọa người.

Cô mãi mãi không quên được khoảnh khắc đó….

Toàn bộ bên trong phòng thí nghiệm chỉ có một nam sinh mặc áo blouse trắng, đang hí hoáy dưới kính hiển vi.

Sự xông vào đột ngột của cô làm kinh động đến anh.

Anh ngước mắt lên.

Tất cả đều bắt nguồn từ cái ngước mắt này, tất cả mọi thứ của sau này đều khác biệt….

Sau này cô nghĩ rất lâu, là hôm đó ánh mặt trời quá chói mắt? Cũng hoặc là thiếu niên của lúc đó quá tươi đẹp? Hình ảnh này, thậm chí buộc chặt vào hơi thở của cô, cũng buộc vào cuộc sống của cô.

Cô luôn muốn nghĩ lại xem tình hình khi đó như thế nào, nhưng mà cho dù là bây giờ cô cũng không thể nghĩ ra nổi lúc đó ở phòng thí nghiệm xảy ra chuyện gì, xung quanh anh ngoài chiếc kính hiển vi kia ra thì còn có cái gì nữa.

Cô chỉ biết, hô hấp đình trệ, tất cả suy nghĩ của cô cũng bị đình trệ, chỉ cảm thấy tất cả những mỹ từ trong thế gian, ví dụ như mặt mũi như tranh vẽ, phong thần tuấn lãng gì đó, đều không thể miêu tả một phần vạn cảnh trước mắt.

Anh không phải là tranh vẽ, là cuộc gặp gỡ của sinh mệnh cô.

Trong nháy mắt, ánh sao sáng rực, ngân hà xa xôi.

Chỉ trong một nháy mắt này thôi nhưng dường như vượt qua ngàn năm, dường như bánh xe luân hồi của cô quay cả trăm vòng, chỉ vì thời khắc gặp gỡ.

“Có chuyện gì?”

Một câu nói nhẹ nhàng, tất cả hào quang rực rỡ xung quanh anh biến đi hết, hô hấp của cô cuối cùng cũng trở lại bình thường.

Cô biết, thời khắc đó mặt cô đỏ bừng lên, cuối cùng không tự chủ được mà ho khan hai tiếng, “Xin lỗi, tôi…..tôi đi nhầm.”

Sau đó thì cuống cuồng chạy trốn.

Mà trên thực tế, cô cũng không biết cuối cùng thì phòng thí nghiệm của mình nó ở chỗ nào nữa, trong thời gian sau đó, cô luôn ngây ngây ngô ngô tim đập loạn xạ, đến nỗi làm sao tìm được phòng thí nghiệm, làm sao đi vào đó, lại làm sao mà lúc đang làm thí nghiệm đánh vỡ hai chiếc cốc becher*, cũng đều giống như đang ở trên mây.

*Cốc becher được làm bằng thủy tinh bô rô silicat (borosilicate glass) trong suốt chịu nhiệt. Loại cốc này được sử dụng rất nhiều trong các phòng thí nghiệm hiện nay. (Theo wikipedia).

Cô xông vào phòng thí nghiệm của anh, còn anh, đã xông vào trong trái tim cô từ giây phút đó.

Con gái mới biết yêu, đôi khi yêu một người thực sự là một chuyện rất đơn giản, cái gọi là một ánh mắt khắc sâu muôn đời cũng không phải là chuyện trong tiểu thuyết, trái tim rung động chỉ trong một khoảng khắc, một ánh mắt của bạn nhìn vào, là một truyền kỳ.

Bởi vì để tâm, cũng bởi vì cùng ở viện y học, nên việc gặp lại cũng không phải khó, nhưng đó vẻn vẻn chỉ là gặp gỡ qua loa mà thôi.

Cô và anh đã từng lướt qua vai nhau trên đường thông tới tòa nhà dạy học, cũng từng ở cùng với anh trong một phòng đọc để xem sách, vì vậy mà cô đã tình cờ phát hiện ra sáng sớm anh sẽ chạy bộ ở sân vận động, thế là ngay lập tức một người yêu ngủ lười dậy thậm chí trốn cả thể dục buổi sáng như cô, trời chưa sáng đã tỉnh giấc, chỉ vì được chạy ở phía xa xa cùng anh, không cần đến gần, chỉ cần hít thở chung ngọn gió lúc sáng sớm cùng với anh, thì đã hạnh phúc, đã thấp thỏm, đã thỏa mãn rồi….

Càng ngày cô càng thu thập được nhiều tin tức liên quan đến anh từ người khác ở nơi đó.

Anh tên là Ninh Chí Khiêm, chủ tịch hội sinh viên, người dành được học bổng hạng nhất, đã từng đăng tải nhiều bài luận văn trên chuyên mục học thuật của tạp chí có sức ảnh hưởng, hoàng tử đàn piano của trường, đã từng thay mặt viện y học thi đấu với tiểu hoàng tử piano khoa âm nhạc mà không thua kém chút nào, kiện tướng thể dục thể thao, là chủ lực của đội bóng rổ viện y học, dẫn dắt đội bóng rổ liên tiếp đoạt cúp quán quân….

Càng ngày càng nhiều quầng sáng dát thêm lên người anh, mỗi một vòng tăng thêm, cô càng cảm thấy khoảng cách của mình với anh xa thêm một chút.

Hơn nữa cô còn biết, anh không chỉ vẻn vẻn như những lời trong miệng họ.

Anh biết chơi ghi-ta, hơn nữa còn hát rất hay.

Đây là bí mật cô vô tình phát hiện ra.

Ngày hôm đó cô chạy bộ buổi sáng từ rất sớm, trời vẫn toàn là màu đen, trên sân vận động không có một bóng người, những ngôi sao trên đỉnh đầu đang tận dụng thời khắc cuối cùng đen và trắng giao nhau để lấp lánh ánh sáng yếu ớt.

Chính tại lúc cô cho rằng mình đến quá sớm thì nghe thấy âm thanh độc tấu ghi-ta.

Hết chương.

← Chương 22: Ninh Tưởng  |  Mục lục  |  Chương 25: Because I Love You →


Bình Luận

Một phản hồi cho “Nghe nói em thích tôi | Chương 23+24: Gặp gỡ”

  1. Ảnh đại diện trungtruc tran
    trungtruc tran

    Bây giờ đọc đến đoạn tả Ninh Chí Khiêm mình toàn liên tưởng đến Bành Quán Anh Hihihi

Chia sẻ cùng tôi