Ánh mắt cô lóe lên ánh sáng yếu ớt, khóe môi từ đầu đến cuối vẫn cong lên, sợ anh không tin cô còn lấy ví dụ chứng tỏ, “Thật đó thật đó! Hồi nhỏ có một lần em đi học, đi được nửa đường bỗng nhiên trời đổ mưa lớn, em cho rằng em sắp bị xối ướt như chuột rồi, kết quả sáng sớm cậu em đi mua đồ ăn, nhìn thấy em đội cặp sách chạy trong mưa liền đưa em đến trường; còn có một lần sáng sớm phải nộp bài tập, bài tập của em lại không thấy đâu nữa, không thể nào tìm được, em sợ hết hồn, kết quả anh đoán xem? Mẹ em mang tới cho em! Có lẽ anh cảm thấy mấy chuyện này đều là chuyện nhỏ, nhưng em cũng gặp may khi có việc lớn đó! Anh xem, năm đó bố em đã bị bệnh thành như vậy rồi, chúng em đều cho rằng không ai cứu được ông ấy, nhưng gia đình em lại gặp được Bắc Nhã, gặp được anh, còn nữa, em thích anh, rất thích rất thích, thích từ sáu năm trước khi anh ngồi xổm trước mặt em nói với em nhất định có thể chữa khỏi cho bố em, may mắn không bạc đãi em, không những để em đến bên cạnh anh, còn biến chuyện em không dám nghĩ thành sự thật. Thầy Tô, em là bạn gái anh rồi đó! Anh nói xem chuyện này phải có bao nhiêu kỳ diệu bao nhiêu may mắn mới có thể thành hiện thực chứ! Anh xem có phải em luôn rất may mắn không?”
Sáng sớm Tô Hàn Sơn đã biết chuyện này.
Thật ra anh luôn là một người chậm nhiệt, cho dù đến lúc này cũng như vậy.
Anh và cô, giống như một người trưởng thành lê bước chân nặng nề bám theo một chú sóc trong rừng rậm âm u, anh loạng choạng va đập, chậm chạp cẩn thận, chỉ thỉnh thoảng bị móng vuốt sắc nhọn của chú sóc cào cho tâm trạng rối loạn, hoặc là chú sóc nhỏ thẳng thừng xông lên trực tiếp vạch ra cành lá che trời, ánh mặt trời xuyên qua rừng rậm chiếu lên người anh, thiêu đốt, lóa mắt.
Thường thường chậm chạm, thỉnh thoảng kích động.
Nhưng ngày hôm nay, tự thân anh trải nghiệm được hàm ý của câu “lửa nóng thiêu tâm”.
Anh cho rằng giờ phút này chắc hẳn cô đang khóc, dù sao cũng nhìn thấy bao nhiêu bệnh nhân đau đớn khóc rên, mà cô thì lại nhỏ như thế, mới ngoài 20, vẫn là một cô gái nhỏ, gặp phải chuyện lớn sao lại không sợ cho được? Anh nhớ khi đi học có một bạn nữ đã khóc rất lâu chỉ vì một con sâu róm, nhưng cô lại kiên cường như vậy, cười với anh, còn an ủi anh.
Anh biết chắc hẳn cô rất sợ, chỉ là vì rất thích rất thích anh mới có thể cười như vậy trong lúc bản thân rất sợ hãi, nụ cười giống như bông hướng dương cô tặng cho anh, sáng sủa lại chói mắt.
Lòng bàn tay của cô hướng về phía anh, chống lên cửa kính, nho nhỏ, năm đầu ngón tay đều đã tróc da, đổi màu, mơ hồ nhìn thấy những nốt ban đỏ trên mu bàn tay, có vài nốt vỡ ra, có vài nốt kết vảy.
Nhiệt độ nơi lồng ngực anh nóng như lửa đốt dần hạ xuống, chua xót và ấm áp chảy trôi trong huyết quản.
Anh giơ tay ra, cách một lớp thủy tinh, đặt tay mình lên vị trí cô đặt tay, đối diện với lòng bàn tay cô, nhìn như vậy càng khiến tay cô nhỏ bé hơn.
“Đào Đào.” Anh khẽ gọi tên cô, giọng nói hơi khàn, “Thực ra là anh may mắn mới có thể gặp được em.”
“Hì hì hì!” Cô nở nụ cười mang tính thương hiệu vô cá tính, “Còn phải nói! Trước kia bạn học lớp em đều gọi em là vật may mắn đó! Chỉ cần đi theo em là tuần nào cũng được chọn là tổ ưu tú, lần nào bị phạt cũng thoát.”
Nụ cười không đeo khẩu trang của cô thật sự rất đẹp!
Anh muốn chạm lên mặt cô bằng ngón tay mình, nhưng anh không chạm được, chỉ có thể đối diện với lòng bàn tay cô, khẽ ma sát, “Lần này em cũng sẽ may mắn.” Trong lòng lại có một cơn đau lướt qua, một giọng nói khác vang lên: Cho dù kết quả như thế nào, thì lần này anh cũng sẽ không để em xảy ra chuyện.
“Đương nhiên rồi thầy Tô!” Cô tiếp tục cười hì hì, “Anh tốt như vậy sao em nỡ để cho yêu tinh khác được lợi chứ.”
Tô Hàn Sơn cười khổ, giờ là lúc nào rồi còn không quên chọc cười anh.
“Thầy Tô, anh cũng luyến tiếc em đùng không?” Cô nháy mắt với anh, dáng vẻ hoạt bát tràn đầy.
“Đương nhiên.” Anh khàn giọng. Dừng lại một chút rồi lại bổ sung một câu, “Anh cũng luyến tiếc em.”
Đào Nhiên híp mắt cười, nhìn chằm chằm bàn tay anh đang cách lớp thủy tinh áp lên tay cô.
Khi còn nhỏ chơi trò chơi cùng các bạn, viết chữ lên tay đối phương rồi đoán chữ, cô bỗng nhiên nảy ra một ý, cười nói, “Thầy Tô, em viết chữ trong tay anh rồi anh đoán nhé được không? Thua là phải phạt!”
Hưng khi đầu ngón tay cô chọc vào vị trí lòng bàn tay anh, cô mới ý thức được việc mình và anh cách nhau một lớp kính, anh không cảm nhận được xúc cảm của ngón tay cô, sao có thể chơi trò chơi được?
Dường như anh hiểu sự do dự ngắn ngủi của cô, quả quyết nói, “Em viết đi.”
Cô ngẩng đầu nhìn anh, mím môi cười, “Vậy được rồi.”
Cô viết một chữ “Em” trong lòng bàn tay anh rồi ngẩng đầu nhìn anh, nghe thấy giọng anh truyền từ điện thoại ra, “Em.”
Cô ngạc nhiên, gật đầu thật mạnh, “Đúng rồi!”
Sau đó len lén nhìn anh một cái, tiếp tục viết, viết xong liền nhỏ giọng nói, “Anh đoán đi.”
“Em yêu anh/Anh yêu em.”*
*Trong tiếng Trung không chia xưng hô theo nam nữ nên mọi người có thể hiểu theo hai cách.
“Hả?” Cô nhìn anh đầy ngờ vực.
“Em yêu anh.” Anh nhìn cô, lại lặp lại một lần nữa, “Em muốn viết em yêu anh.”
“…” Gương mặt Đào Nhiên dần đỏ hồng, quả thực cô muốn viết như vậy, bị vạch trần cũng có chút ngại ngùng, “Sao…sao anh biết em muốn viết như vậy? Không được không được, chữ này quá dễ đoán rồi, em viết một cái khó hơn!”
“…” Tô Hàn Sơn có chút ngẩn người, vậy nên cô đang nghiêm túc chơi sao? Anh nói câu này liên tiếp hai lần không quan trọng sao?
Quả nhiên cô nhìu mày nghiêm túc viết chữ trong lòng bàn tay anh, anh nhìn chằm chằm nét bút của cô, có thể đoán ra cô lại viết chữ “Em”, anh không vội đoán, nhìn cô tiếp tục viết, chắc hẳn đang viết chữ “thích”.
“Em thích anh.” Anh nói.
Cô lườm anh một cái, “Không phải! Em không viết cái này!” Cô muốn viết “Em thích uống trà sữa” mà!
“Chính là em thích anh.” Trong mắt anh có một sự sâu xa không biết tên.
Có thể, đại khái, có lẽ là vì cách một lớp kính nên cô không nhận được tín hiệu, vô cùng kiên trì tranh cãi với anh, “Thật sự không phải! Thầy Tô, anh thua cũng không thể vô lại như vậy được!”
Thua? Vậy nên lúc này điều cô đang nghĩ là thua? Tô Hàn Sơn thở ra một tiếng, “Được, vậy em nói xem em muốn viết gì?”
“Em muốn viết, em thích uống trà sữa!” Cô ra sức nhấn mạnh.
“…” Thắng thua cũng rất quan trọng, trà sữa cũng rất quan trọng, anh hiểu rồi.
“Thật đó!” Cô còn phải lặp lại.
“Không.” Anh nhìn thẳng vào cô, “Em viết là, em thích anh.”
“Không phải…” Lúc này Đào Nhiên cảm thấy có chút bất thường, giọng nói phủ định yếu ớt, cô tựa gần vào cửa kính, nghiêm túc nhìn vào mắt Tô Hàn Sơn, mẹ ơi, bỗng nhiên cảm thấy trong mắt Tô Hàn Sơn có rất nhiều nội dung!
Cô lắc đầu, không biết phải làm sao, “Chuyện đó…”
Mặt cô càng ngày càng đỏ, không phải vì ngại ngùng, mà đỏ vì sự ngốc nghếch của mình!
“Đợi sau này khi tất cả đều tốt lên, anh phải viết một quyển sách.” Tô Hàn Sơn nói.
“Sách gì ạ?” Ai ya, Chủ đề câu chuyện lại chuyển thành viết sách rồi? Cuối cùng cũng không lúng túng nữa.
Tô Hàn Sơn cố nhịn, nhưng nhìn đôi mắt ngây thơ nai tơ của cô bên kia cửa kính, “Làm sao để công phá cô bạn gái thẳng đến mức ngờ nghệch.”
“…” Sao vẫn quay trở lại? Thầy Tô xấu quá! Mắng người ta cũng phải đi vòng! Cô mới không phải là gái thẳng, gái thẳng giống như cô sao? Rõ ràng phải trách lớp kính! “Lớp kính này ngăn cản, anh lại còn đeo khẩu trang, em không nhìn rõ dáng vẻ của anh làm sao biết anh không tranh thắng thua với em?”
“…” Một người đàn ông lớn tuổi như anh lại đi tranh thắng thua với cô? Lại còn vào lúc này? Anh định nói gì đó nhưng cuộc gọi wechat bị ngắt ngang, có điện thoại gọi tới, anh vội vàng ấn nghe, bên kia lại là âm thanh cấp bách.
Mặc dù Đào Nhiên không nghe thấy anh nói gì, nhưng có thể đoán được là phòng khoa đang gọi anh về, vậy nên khi anh vội vàng nói mấy câu xong, cô vội xua tay, “Anh mau đi đi, em không sao.”
Anh gật đầu, ánh mắt hơi do dự.
Đào Nhiên thật sự không nỡ để anh đi, anh ở bên cạnh cô một chút mà dường như cô đã quyên mất chuyện ưu buồn của mình.
Nhìn anh chăm chú một lát rồi vẫy tay bảo anh lại gần.
Cô kiễng chân lên áp sát mặt.
Lúc này anh cũng có cảm ứng, khẽ chạm vào môi cô qua lớp kính.
Chỉ chạm nhẹ một cái rồi cô vội vàng tránh đi, xoay người xua tay bảo anh đi mau, nếu không cô lại luyến tiếc anh.
Trong lòng âm thầm đến năm giây, cô ngoảnh đầu lại, quả nhiên bên ngoài cửa sổ không còn bóng dáng anh nữa.
Tâm trạng của cô lại một lần nữa tụt dốc.
Trên môi lành lạnh vương lại độ ấm của cửa kính. Đó không phải độ ấm của môi anh, mặc dù cô chưa từng cảm nhận cám giác thật sự khi áp môi lên môi anh, nhưng cô biết nhất định không như vậy.
Cô ôm ngực, hít sâu một hơi, mặc kệ thứ gì đang đợi cô, cho dù là kết quả tệ nhất cô cũng sẽ dũng cảm đối mặt, cho dù là vì một Tô Hàn Sơn tốt đẹp như vậy cũng sẽ không sợ hãi.
Cô muốn biết cảm giác thật sự khi hôn anh có mùi vị gì.
~ Hết chương 87 ~

Chia sẻ cùng tôi