Yang Ying

1 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Bác sĩ Tô, anh cười rất đẹp | Chương 88: 5-12

“Chủ nhiệm Tô đến rồi! Chủ nhiệm Tô đến rồi!”

Tô Hàn Sơn đi rất nhanh, khi anh đến phòng bệnh thì y bác sĩ đã đứng một vòng bên trong.

“SpO2 67%, nhịp thở lên đến 80 rồi, huyết áp không đo được, đại tiểu tiện không tự chủ, xét nghiệm máu cấp cho kết quả cơn bão Cytokine*.”

*Cơn bão Cytokine là một trong những nguyên nhân chính gây tử vong ở bệnh nhân mắc covid-19, nó là một phản ứng miễn dịch quá mức của cơ thể đối với các kích thích từ bên ngoài.

“Phải làm trao đổi huyết tương!”

“Cần mau chóng đặt nội khí quản! Nhưng mà điều kiện sức khỏe của bệnh nhân…”

Bác sĩ chủ trị nói liên tục, đơn giản và nhanh chóng báo cáo tình huống với Tô Hàn Sơn.

Tô Hàn Sơn hiểu rất rõ tình trạng cơ thể của ông Đào, sức khỏe vốn dĩ không tốt, vừa được kéo về từ ranh giới sống chết, bây giờ điều kiện sức khỏe không chắc có thể chịu được nguy hiểm trong quá trình đặt nội khí quản, huống hồ còn phải lọc máu, nhưng nếu như không tiến hành đặt nội khí quản thì cơn bão cytokine có thể gây ra suy đa tạng bất cứ lúc nào, và cũng có thể tử vong bất cứ lúc nào.

“Đặt ống! Liên hệ với tổ lọc máu.” Anh quyết đoán.

“Được.”

Không đặt nội khí quản có thể chết bất cứ lúc nào, đặt nội khí quản thì còn có cơ hội sống, cho dù tỉ lệ là bao nhiêu, anh cũng không thể trơ mắt nhìn người ra đi, bất kể người đó là ông Đào hay là bệnh nhân khác.

Nhưng bởi vì là ông Đào nên lòng anh càng thêm lo lắng dữ dội.

Sáng nay sau khi ông Đào được cấp cứu xong anh mới rời đi, khi đó ông ấy đã tỉnh, nắm lấy tay anh, yếu ớt nghẹn ngào cầu xin anh, “Tiểu Tô…xin con hãy giúp chú chăm sóc Đào Đào, đứa trẻ Đào Đào… quá hiểu chuyện, con thấy nó hay cười…nhưng càng là người thích cười… càng thích giấu sự yếu đuối vào trong lòng… Nó luôn sợ cô chú lo lắng… một mình lén lút chịu đựng…”

Khi đó anh vẫn chưa biết Đào Nhiên đã ở trong phòng cách ly, vì vậy nắm lấy tay ông Đào, xin ông ấy hãy yên tâm, anh không những đồng ý chăm sóc Đào Nhiên, còn an ủi ông, “Chú Đào, chú đừng sợ, cũng đừng nhụt chí, không phải chú luôn tin tưởng con sao? Chú phải tiếp tục tin con, bây giờ con đã chín chắn hơn trước kia, có năng lực hơn trước kia, con sẽ cố gắng cùng chú, còn cả Đào Đào nữa, chúng ta cùng nhau, nhất định có thể khỏe mạnh xuất viện, Đào Đào và dì Lam không thể không có chú, chú nhất định phải kiên trì!”

Ai ngờ vừa bước ra khỏi phòng cấp cứu thì nghe thấy tin của Đào Nhiên, mà bây giờ ông Đào lại…

Chỉ một giây nhắm mắt ngắn ngủi, trong lòng đã trải qua trăm cuộc bể dâu.

Anh đã từng đồng ý với mẹ: Mẹ, con đợi mẹ về nhà.

Anh cũng đã từng đồng ý với Vu Thấm: Anh đợi em về.

Lời hứa của anh luôn yếu ớt vô lực vào những thời khắc quan trọng nhất của cuộc đời.

Lần này sẽ lặp lại không?

Anh không chắc, nhưng chí ít lần này anh có năng lực dốc toàn bộ sức lực.

Tổ lọc máu nhanh chóng tới nơi, anh gấp rút đặt nội khí quản.

Tô Hàn Sơn nâng cằm ông Đào lên, bộc lộ đường thở, dùng bóng khí trợ thở, luồn đèn soi thanh quản vào, cắm ống….

Từ khi làm nghề y đến nay không biết anh đã bao nhiêu lần làm một loạt những động tác này, chỉ vài giây ngắn ngủi, anh thông thạo hoàn thành, người phụ giúp nhanh chóng nối máy thở.

Tổ lọc máu cũng nhanh chóng bắt tay vào việc, áp dụng kỹ thuật lọc huyết tương hai quả lọc DFPP, lọc máu liên tục tĩnh mạch – tĩnh mạch CVVH, lọc thẩm tách huyết tương qua nhiều phương pháp lọc máu để loại bỏ mầm mống gây cơn bão Cytokine.

Quá trình cấp cứu liên tục hơn 6 tiếng liền, độ bão hòa oxy trong máu trở lại 98%.

Tô Hàn Sơn thở phào một tiếng, yên lặng trông coi bên cạnh, không dám rời đi.

Ông Đào vẫn đang hôn mê.

Tình trạng như vậy hình như đã gặp qua.

Giống như một thời khắc nào đó của một ngày mùa xuân nhiều năm trước, lại giống rất nhiều thời khắc trong bao nhiêu năm nay.

Rất nhiều người đã đứng dậy khi qua tay anh, khỏe mạnh rời đi, cũng có người nắm tay anh rời khỏi nhân thế, mang theo tiếc nuối và không đành.

Chú Đào, xin chú nhất định phải tình lại!

Viền mắt anh hơi ẩm ướt, chờ đợi một lúc lâu, thấy tình hình của ông Đào dần ổn định lại mới yên tâm, giờ phút này anh mới cảm nhận được cơn lạnh phía sau lưng, chắc hẳn lớp quần áo trong cùng đã ướt đẫm, dán chặt vào lưng.

Sau khi ra khỏi phòng bệnh bác sĩ Hoàng nói với anh, “Không sao rồi, Đào Nhiên không sao rồi! Vợ giường 38 nói rồi! Cô ta không nhiễm bệnh! Cũng không phải F1! Cô ta cố ý khiến người ta sợ hãi! Cũng đã làm kiểm tra rồi, không sao cả!”

Viền mắt bác sĩ Hoàng cũng hơi đỏ, anh ấy rất áy náy, cảm thấy buổi sáng mình đã không bảo vệ được Đào Nhiên khi ở bên cạnh cô.

Chân Tô Hàn Sơn hẫng một nhịp, cả cơ thể mềm nhũn, suýt chút nữa không chịu được sức nặng của bộ đồ bảo hộ.

Có người đỡ lấy phía sau anh, đồng thời âm thanh nhẹ nhàng truyền đến, “Không sao, lần này chúng ta sẽ không mất đi bất cứ ai nữa!”

Tô Hàn Sơn nghe thấy giọng nói quen thuộc liền ngoảnh đầu, nhìn thấy đôi mắt của Mai San sau lớp kính bảo hộ.

“Tiểu Đào không sao, bố Tiểu Đào cũng sẽ không sao!” Mai San buông tay ra, trong ánh mắt dịu dàng toát lên một sự cứng cỏi chắc chắn.

Mai San hiểu.

Từ khi anh đến Bắc Nhã, Mai San đã là điều dưỡng trưởng, khi mẹ anh vẫn còn thì chị ấy đã vào Bắc Nhã, chị ấy hiểu quá khứ của anh, cũng tận mắt nhìn thấy hiện tại của anh, một người tinh tế như chị ấy có thể nhạy cảm cảm nhận tâm trạng của mỗi một người, chỉ là không phải chị ấy vẫn nằm viện sao?

“Sao chị lại trở về rồi?” Tô Hàn Sơn đã đè nén cảm xúc xuống.

Mai San cười, “Khỏe rồi thì trở lại.”

“Không phải, bây giờ chị…”

“Đừng nói nữa.” Mai San khẽ nói, “Mấy đứa nó đều là một đám nhóc, chị không yên tâm, có chị thì chúng mới có trụ cột tinh thần.”

Vì thế Tô Hàn Sơn cũng không nói thêm nữa. Mai San nói không sai, các cô gái nhỏ trong khoa cứ mở miệng là điều dưỡng trưởng, có ai không mỗi ngày lải nhải vài lần chứ?

Đây cũng là sự thật, sau khi Mai San ngã xuống, trong khoa thiếu mất một người trị liệu hô hấp.

“Chị vất vả rồi.”

“Mọi người đều giống nhau.” Mai San lại một lần nữa qua loa lấy lệ, “Cậu đi về đi, đi xem Tiểu Đào, hôm nay cô gái nhỏ sợ hãi lắm, an ủi nó một chút.”

Anh nên tan ca từ sớm rồi, lại tăng ca thêm chút.

Nhưng anh không trở về khu nhà ở, Mai San vừa nói dứt lời thì lại một ca nguy kịch đến, anh cùng bác sĩ Hoàng và cả Mai San cùng nhau bận rộn, bận một mạch đến khi trời sáng.

Buổi tối Đào Nhiên nhận được thông tin chính thức, cô được bỏ cách ly, lo lắng bất an cả ngày trời chỉ là một cú lừa.

Cô không biết hình dung tâm trạng lúc này như thế nào, bốn chữ “tai qua nạn khỏi” không đủ để hình dung.

Cô ngồi đó, rất lâu không lên tiếng, muốn cười nhưng lại rơi nước mắt.

Ông Đào, bà Lam, con không sao rồi.

Thầy Tô, ước hẹn ngày tháng còn dài của chúng ta vẫn có thể tiếp tục!

Lau nước mắt rất lâu cô mới mặc áo khoác lên, nghe theo sắp xếp đi về khu nhà ở, sáng sớm hôm sau đến làm việc như bình thwuongf.

Bước chân trở về vô cùng nhẹ nhõm, cô chưa từng có lúc nào như bây giờ, cảm thấy mỗi ngày giao ca, nhận ca như bình thường là một chuyện hạnh phúc khiến người ta rơi nước mắt.

Cô không gặp Tô Hàn Sơn ở khu nhà ở, nhưng Tiểu Đậu ở cửa đại sảnh đợi cô, vừa thầy cô liền xông lên ôm chầm lấy cô, sức lực mạnh đến mức đâm cô lùi về sau mấy bước.

Tiểu Đậu ôm cô, gáo khóc thật lớn.

“Tớ không sao rồi!” Đào Nhiên ôm cô ấy, cũng muốn khóc.

“Sợ chết mất! Cậu làm tớ sợ chết mất cậu biết không hả?” Tiểu Đậu khóc hu hu, nói cũng không rõ ràng.

“Không phải bây giờ tớ đã về rồi sao? Cậu đừng khóc nữa!” Đào Nhiên có thể cảm nhận được sự sợ hãi của Tiểu Đậu, cô ấy mặc áo khoác dày mà cô cũng có thể cảm nhận được cô ấy đang run, “Đừng sợ, mình vẫn khỏe mà, chúng ta đều khỏe.”

Nói mà Đào Nhiên cũng nghẹn ngào.

Tiểu Đậu ôm cô khóc rất lâu, thực ra cũng không chỉ vì cú lừa này, còn là vì gánh nặng tâm trạng dồn nén bao nhiêu ngày nay, chuyện này khấy động làm mọi thứ đột nhiên bộc phát.

Sau khi khóc xong Tiểu Đậu lại cảm thấy có chút ngượng, lau nước mắt nói, “Tớ không phải khóc vì sợ đâu.”

“Đúng đúng đúng, là vì cậu lo lắng cho tớ, tình chị em của chúng ta vững chắc như vàng!”

“Mới không phải! Tớ chỉ đau lòng vì đời này không có trà sữa uống thôi.”

“Chuyện này liên quan gì đến trà sữa?”

“Tớ…tớ thề! Tớ đã nói với ông trời, đổi sự bình yên của cậu bằng việc cả đời này tớ không uống trà sữa.”

“…” Đào Nhiên suy nghĩ, “Cậu bị ngốc à, vậy thì phải làm sao?”

“Không sao, sau này tớ cũng không uống trà sữa nữa! Tớ cũng phải ở bên cạnh cậu, từ này về sau ai uống trà sữa người ấy là cún!”

“Vậy…không bằng thỉnh thoảng chúng ta làm cún một lần?”

“Không được!” Đây là lời thề có liên quan đến sinh mạng của Đào Đào đó!

“Ai ya, không bằng thế này đi, tớ chia trà sữa nửa đời còn lại của mình cho cậu một nửa, mỗi lần chúng ta gọi một ly, tớ mua, tớ uống một nửa cậu uống một nửa, như vậy thì không vi phạm lời thề rồi!”

“Như vậy được không?”

“Đương nhiên là được rồi! Tớ nói được là được! Mạng của tớ tớ làm chủ!”

“…” Được không? Điều này buồn quá!

“Ai ya, Tiểu Đậu, cậu quá thành thật rồi, thề còn thề độc như vậy! Cậu đổi cái khác đi, ví dụ như thể cả đời này thầy Cao không ăn thịt thì tốt biết mấy! Hoặc là thầy Cao béo thêm chục cân là được rồi!” Thầy Cao không thịt không vui, hơn nữa chỉ ăn không béo, dùng toàn sức lực để dạy dỗ Tiểu Đậu, cực kỳ bực bội.

“Ấy! Sao tớ không nghĩ ra nhỉ, tớ vẫn ngốc hơn cậu một chút.”

“Không biết bây giờ nói đổi một lời thề với ông trời có được không nhỉ?”

Ông trời không lên tiếng, chỉ ném xuống một tiếng sấm đùng đùng.

“Á?” Hai cô gái hét ầm lên, nắm tay nhau chạy như bay vào trong nhà khách.

~ Hết chương 88 ~

← Chương 87: 5-11  |  Mục lục  |  Chương 89: 5-13 →


Bình Luận

Chia sẻ cùng tôi