Yang Ying

1 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Thời niên thiếu | Chương 78

“Ừm.” Đôi mắt đen nhánh của Chu Tranh trầm lắng, động tác trong tay dừng lại, ngay sau đó anh giơ tay sửa sang lại tay áo và bước nhanh về phía Triệu Tiêu Dạng. Lưng cô dán vào chiếc tủ, đứng thẳng người dậy. Chu Tranh đi đến trước mặt cô thì dừng chân lại, hai tay đặt bên sườn Triệu Tiêu Dạng, nghiến răng nói, “Không rõ ràng sao?”

“Hả?” Triệu Tiêu Dạng mím môi, bỗng nhiên cổ họng hơi khô, trêu chọc cậu ta làm gì chứ? Cô hối hận rồi, “Vậy chúng ta nên đi rồi….á.”        

Triệu Tiêu Dạng mở to mắt, nụ hôn của Chu Tranh rơi xuống, chỉ chạm vào môi của cô rồi ngước hàng mày dày rậm lên, Triệu Tiêu Dạng nhìn thấy cảm xúc trong đôi mắt đen của anh.

“Triệu Tiêu Dạng, tôi đang theo đuổi em.” Ngón tay thon dài của anh nâng cằm cô lên, giọng nói trầm khàn, “Nghe rõ chưa? Tôi đang theo đuổi em.”

Nụ hôn mãnh liệt nóng bỏng rơi xuống, ngón tay anh đặt trên gáy Triệu Tiêu Dạng, cô chỉ cảm thấy cả cái đầu của mình đều nằm trong tay anh. Ngón tay anh dịu dàng có lực, cô nhắm mắt lại nghe theo trái tim, giơ tay lên ôm lấy cổ Chu Tranh.

Anh đột ngột ôm cô đặt lên chiếc tủ, ôm chặt lấy Triệu Tiêu Dạng, nụ hôn một lần nữa rơi xuống. Nụ hôn triền miên không giống như chỉ chạm một chút như trước đây, họ quấn quýt ma sát.

Tiếng chuông điện thoại vang lên, Triệu Tiêu Dạng hoàn hồn đẩy Chu Tranh ra trước, đầu gối anh đã chống lên chân cô, họ nhìn nhau. Triệu Tiêu Dạng nhìn thấy đôi mắt đen như bầy trời đêm khuya của anh, sâu đến mức nhìn không thấy đáy, khiến cô chìm sâu trong đó.

Chàng thiếu niên ngông nghênh kiêu ngạo đó đã trưởng thành, thiếu đi sự hống hách năm đó, lại nhiều thêm một chút trầm ổn. Anh là người đàn ông thành thục, họ đều không còn là đứa trẻ như hồi xưa nữa. Triệu Tiêu Dạng dựa lên tủ, ngẩng đầu nhìn chiếc đèn thủy tinh trên đỉnh đầu, gương mặt nóng bỏng.

Chu Tranh mặc áo khoác lên rồi mới đi qua lấy điện thoại, giọng nói khi bắt máy không mấy hiền hòa, “Nói.”

“Hai người chưa đến hả?”

Chu Tranh: “…”

“Không phải anh quên thời gian rồi đó chứ?”

“Không.” Chu Tranh nói, “Việc riêng chậm trễ một chút, đến ngay đây.”

“Vậy được, bọn em đợi anh.”

Điện thoại cúp máy, Chu Tranh cất điện thoại vào túi, sửa sang lại thắt lưng, “Đi.”

Vì sao phải nói những lời độc ác? Không nói thế thì bây giờ không đi nữa, có thể tiếp diễn nụ hôn này thêm mấy phút nữa. Chu Tranh nhíu mày, cực kỳ khó chịu.

Hai người ra ngoài, màn đêm nặng nề hình như sắp mưa, Chu Tranh kéo cửa xe cho Triệu Tiêu Dạng ngồi vào rồi mới vòng qua bên cạnh để lên xe, “Đi ăn cơm.”

Triệu Tiêu Dạng nhìn anh, thu tầm mắt lại, hắng giọng.

“Uống nước không?”

“Không uống.” Triệu Tiêu Dạng nhìn ra ngoài cửa sổ, cửa kính xe phản chiếu tư thế ngồi ngay ngắn của Chu Tranh. Sườn mặt anh tuấn, mái tóc anh rất ngắn làm nổi bật lên đôi mắt vô cùng sắc bén. Sống mũi anh rất cao, Triệu Tiêu Dạng chưa từng sờ vào mũi của anh, chỉ mới chạm vào, đầu mũi lành lạnh, chắc chắn sờ sẽ rất thoải mái.

Triệu Tiêu Dạng ngẫm nghĩ, bỗng dưng phát hiện mình có chút thô tục.

Vừa nãy khi hôn nhau, cô không tự chủ đặt tay lê eo Chu Tranh, cách lớp vải mỏng manh sờ được cơ bắp của anh, rất cứng.

“Triệu…”

Triệu Tiêu Dạng ngoảnh phắt đầu lại, Chu Tranh vẫn chưa nói xong hai chữ phía sau, anh nhìn cô, yết hầu lăn động, “Hỏi một vấn đề, nói rõ trước. Nếu như em không thoải mái thì có thể ngắt ngang.”

Triệu Tiêu Dạng nhíu mày, “Cậu hỏi đi.”

“Ở Mỹ, em có…” Bàn tay nắm vô lăng của Chu Tranh buông lỏng, nói, “bạn không?”

“Hả?”

“Bạn trai!” Chu Tranh nghiến răng nghiến lợi.

“Không có.”

Phía trước là đèn đỏ, Chu Tranh giẫm phanh, ngoảnh đầu qua, đôi mắt đen nhánh bắn qua, “Thật sao?”

“Nếu không bây giờ tớ bay qua Mỹ tìm bạn trai yêu đương một thời gian rồi trở về nói chuyện với cậu nhé?”

“Em dám!”

Triệu Tiêu Dạng nhướn mày, lấy một viên kẹo trong túi áo ra, vị chua ngọt lan tràn trong khoang miệng, “Đèn xanh rồi.”

Chu Tranh lái xe đi, bàn tay nắm vô lăng hơi siết chặt.

“Không được yêu đương với người khác.”

Triệu Tiêu Dạng nuốt kẹo xuống rồi nhìn ra ngoài cửa sổ, “Cậu thì sao?”

“Không có.”

Giọt mưa đầu tiên rơi xuống cửa kính xe, vẽ lên một đường trên mặt kính. Triệu Tiêu Dạng lại thu tầm mặt lại, mở list nhạc trong xe ra, “Có nhạc không?”

Trong danh sách chỉ có một bài hát “Mười năm”.

Ngón tay Triệu Tiêu Dạng khựng lại, một lát sau mới chạm vào, tiếng nhạc du đãng trong khoang xe.

Cô lên tiếng, “Chúng ta đều giống nhau.”

Chu Tranh ngoảnh đầu nhìn cô, đôi mắt đen nhánh càng thêm sâu thẳm, giống như ngôi sao sáng nhất trong bầu trời đêm.

Xe đi đến cửa hàng, mưa đã rơi lớn hơn, Triệu Tiêu Dạng định xuống xe, anh liền kéo anh lại, “Đợi chút.”

Anh lấy ô ra vòng qua bên Triệu Tiêu Dạng, vừa mở cửa xe không khí lạnh đã chui vào trong, Triệu Tiêu Dạng lập tức nổi da gà. Xuống xe, Chu Tranh che ô trên đỉnh đầu cô, đóng cửa lại rồi sải bước về phía nhà hàng.

Hai người dựa vào nhau rất gần, đi được hai bước, Chu Tranh giơ tay ôm vai Triệu Tiêu Dạng kéo đến trước mặt mình. Anh đẩy cô đến nơi không có mưa rồi mới gập ô lại.

Chỗ cũ chính là nơi họ ăn lẩu trước kia, lần đầu tiên Triệu Tiêu Dạng chơi game họ cũng ăn lẩu ở đây. Sáu năm qua đi, bên trong cũng không thay đổi quá lớn.

Triệu Tiêu Dạng đi được hai bước đã nghe thấy tiếng gào của Vương Hạo, “Em gái Tiêu Dạng, anh Tranh, ở đây!”

Vị trí bên cạnh cửa sổ, Vương Hạo, Tưởng Húc Nhiên, Trần Mặc đều có mặt, cô và Chu Tranh cùng đi qua, đây là lần đầu tiên Triệu Tiêu Dạng gặp Trần Mặc sau khi về nước. Cậu ấy mặc quân phục, nhìn thấy cô liền đứng dậy, “Chào chị dâu!”

Triệu Tiêu Dạng suýt chút nữa phun ra, Trần Mặc học trường quân đội, bây giờ đang ở bộ đội.

Cô ngồi xuống, nhìn vể phía Tưởng Húc Nhiên và Vương Hạo, Vương Hạo nháy mắt, “Anh Tranh, anh mời khách!”

“Gọi đồ chưa?” Chu Tranh tự nhiên lật menu ra, nói, “Gần đây không thi đầu à?”

“Ngày mai phải bay qua Hàn Quốc.” Vương Hạo hoạt động cái cổ, “Hôm nay ra ngoài ăn cơm với mọi người, đủ thành ý chứ?”

Chu Tranh gọi món xong liền tiện tay đưa cho Triệu Tiêu Dạng, thấp giọng nói, “Ăn gì?”

“Ồ! Đãi ngộ khác biệt kìa, ba người bọn em to đùng như vậy mà cũng vòng qua được.”

Chu Tranh cởi áo khoác ra ném qua một bên, xắn tay áo lên, ngước mắt liếc nhìn Vương Hạo, “Nếu cậu là vợ tôi tôi cũng sẽ đối xử với cậu như vậy.”

Vương Hạo phụt ngụm nước trong miệng ra ngoài, Tưởng Húc Nhiên nhìn Triệu Tiêu Dạng, ánh mắt tối tăm, nụ cười thì rất nhẹ, “Vương Hạo, cậu thật buồn nôn!”

“Anh Tranh buồn nôn trước!”

Lỗ tai Triệu Tiêu Dạng đỏ bừng, nhưng cũng không nói gì, hôn cũng hôn rồi, ôm cũng ôm rồi, vậy thì ở bên nhau thôi, nếu không cũng rất ra vẻ.

“Cho cậu này.” Triệu Tiêu Dạng đưa menu cho Vương Hạo, nói,”Người gầy duy “hai” trong đội của các cậu, cố lên! Chúc cậu sớm thành đổ mập, cố lên.”

Vương Hạo: “…”

“Em gái Tiêu Dạng, cậu độc mồm độc miệng như vậy không đáng yêu chút nào.”

Chu Tranh rót một ly nước cho cô.

“Trả em gái Tiêu Dạng đáng yêu lại cho tớ.”

Triệu Tiêu Dạng xòe tay.

“À đúng rồi.” Vương Hạo nói, “S2 của Survivor khi nào tổ chức? Lâu lắm rồi nhỉ anh Tranh?”

“Không có S2.” Chu Tranh uống một ngụm nước, nhàn nhạt nói, “Không nhắc đến chuyện này nữa.”

Năm nhất đại học Chu Tranh đã bắt đầu làm Survivor, lập nhóm, đổ tất cả tiền phí sinh hoạt của mình vào đó. Từ những số liệu đơn giản ban đầu, từng từng bước trở thành một game hoàn chỉnh. Khi game này mới ra đời quả thực gây ra một tiếng vang lớn. Lễ ra mắt năm đó Chu Tranh chí khí bừng bừng. Khoa học kỹ thuật King không có bộ phận vận hành, công ty nhỏ không thể đảm đương được giá thành cao như vậy nên họ đã lựa chọn hợp tác với SKC. Quả thật SKC là số 1 trong ngành này, nhưng ai mà biết được chi nhánh lại là một rác rưởi.

“Tháng mười một năm nay, S2.” Triệu Tiêu Dạng uống một ngụm nước rồi ngoảnh đầu qua, “Tớ đang định nói với cậu về chuyện này, mặt kỹ thuật của Survivor có rất nhiều vấn đề, cần phải hoàn thiện.”

Cho dù Triệu Tiêu Dạng tốt nghiệp đại học H thì ở chi nhánh SKC cô nhiều nhất cũng chỉ là tầng giữa, cũng không có quyền lên tiếng quá nhiều. Chu Tranh không muốn nhắc đến chuyện này trên bàn ăn, anh có năng lực tạo ra Survivor thì có năng lực làm ra một game thứ hai, anh sẽ không chết trên một dự án, mặc dù có chút tiếc nuối.

“Không nói chuyện này nữa, ăn cơm trước đi.”

“Đúng đó, em gái Tiêu Dạng làm ở SKC, về mặt vận hành cô ấy càng rõ đúng không?”

“Vương Hạo.” Chu Tranh ngước mắt, đôi mắt lạnh lùng nhìn qua, trầm giọng nói, “Không nói chuyện này.”

Hai người kia cũng không tiếp tục chủ đề này nữa.

Họ đã rất lâu không gặp mặt nên bữa cơm này ăn rất lâu. Gần đây Vương Hạo bị huấn luyện viên cấm rượu nên chỉ có thể uống coca, Chu Tranh và Tưởng Húc Nhiên đều lái xe tới nên cũng không uống.

Ăn đếm mười một giờ, cửa hàng đuổi người thì họ mới tan cuộc.

Triệu Tiêu Dạng đi vào nhà vệ sinh, Chu Tranh đứng ở lối ra đợi cô.

“Làm lành rồi à?” Vương Hạo gác tay lên vai Chu Tranh, cười nói, “Nhanh vậy?”

Một tay Chu Tranh đúc túi, hất cằm hừ lạnh, “Bỏ tay ra.”

“Pi! Lên mặt hả?”

“Cô ấy thích tôi.” Chu Tranh nói, “Cậu hiểu cái rắm.”

“Thôi đi, thích anh ấy hả, chạy liền bốn năm không liên lạc?”

Chu Tranh nhấc chân đá Vương Hạo đến chiếc sô pha chỗ cửa, Vương Hạo kêu thảm một tiếng, “Má! Anh có là người không vậy? Gần đây có phải anh lại đi tập tán thủ không vậy?”

Tưởng Húc Nhiên xuống lầu, cậu mặc một chiếc áo nỉ màu trắng, đi qua bước ngang qua chân Vương Hạo, “Hạo Tử gào gì vậy?”

“Chuẩn bị thi nghiên cứu sinh thế nào rồi?”

“Có lẽ được tuyển thẳng.” Tưởng Húc Nhiên đeo chéo cặp sách trên vai và nói, “Triệu Tiêu Dạng cũng làm ngành game à?”

“Ừm.”

Cậu ấy cười, rời tầm mắt đi, một lát sau mới ngoảnh đầu lại, “Thật tốt, chúc mừng.”

Có những sự thật, từ đầu tới cuối người Triệu Tiêu Dạng thích vẫn là Chu Tranh, chưa từng thay đổi. Cậu từng đi Mỹ tìm Triệu Tiêu Dạng nhưng cô không gặp, cũng không nghe điện thoại. Họ không làm sáng tỏ, chỉ giả vờ như chưa từng xảy ra chuyện gì, vẫn là bạn bè, nhưng họ hiểu rõ tất cả.

Triệu Tiêu Dạng từ chối cậu, cô về nước liền vào công ty SKC có hợp tác với Chu Tranh.

“Tớ đi trước đây, đợi Phương Linh Lợi về lại gặp.”

“Cầm ô chưa?”

“Cậu muốn cho tớ mượn ô à?” Tưởng Húc Nhiên nhướn mày.

“Cậu có thể dùng của Vương Hạo.” Một tay Chu Tranh ấn Vương Hạo xuống, một tay khác rút ô trong ba lô của cậu ném cho Tưởng Húc Nhiên.

Vương Hạo: “…”

Họ đã hai mươi hai tuổi rồi! Hai mươi hai tuổi rồi! Tưởng Húc Nhiên vẫn là người được chăm sóc nhất trong nhóm, Vương Hạo là người bị bắt nạt.

Đùa gì vậy!

Tưởng Húc Nhiên cười cầm ô đi vào màn mưa, vẫy tay với họ, “Đi đây.” Chu Tranh xoay người ngồi xuống sô pha, Vương Hạo lấy thuốc ra ngậm một điếu, “Xin ít lửa.”

“Không mang.”

Triệu Tiêu Dạng đi từ nhà vệ sinh ra, Vương Hạo nói, “Em gái Tiêu Dạng, xin ít lửa.”

Triệu Tiêu Dạng lấy bật lửa trong túi ra ném cho cậu ấy, “Đi thôi.”

Chu Tranh nhìn về phía Triệu Tiêu Dạng, sao cô lại có bật lửa? Anh khẽ nhíu mày, rất nhanh liền giãn ra rồi đứng dậy cầm ô. Vương Hạo châm thuốc xong thì trả điện thoại cho Triệu Tiêu Dạng.

Hai người che chung một chiếc ô, bả vai Chu Tranh bị thấm ướt một chút, sau khi lên xe cô liền rút giấy đưa cho anh. Chu Tranh cầm giấy đồng thời cũng nắm luôn tay Triệu Tiêu Dạng. Lòng bàn tay của anh nóng bỏng, mưa ngoài cửa sổ gõ lên cửa kính xe phát ra những tiếng vang rất lớn. Trong không gian tĩnh lặng, Triệu Tiêu Dạng có thể nghe thấy tiếng hít thở của anh. Họ nhìn vào mắt nhau, đôi mắt của anh như bao hảm cả cảm xúc.

“Chu Tranh?”

“Em đến SKC vì để giúp tôi?”

~ Hết chương 78 ~

← Chương 77  |  Mục lục  |  Chương 79 →


Bình Luận

Chia sẻ cùng tôi