Đới Thành sững người sau đó bắt đầu hoang mang.
Anh hoàn toàn không có kinh nghiệm làm sao để dỗ một cô gái trưởng thành!
Mai San không khóc bao giờ, Hiểu Nhã thường hay khóc nhưng cũng chỉ lặng lẽ rơi lệ, chưa từng khóc như một dứa trẻ giống Đào Nhiên.
“Chuyện đó…” Anh đang ngập ngừng thì thấy Đào Nhiên thụp xuống góc tường, ngồi xổm tựa vào tường tiếp tục khóc.
Đới Thành hắng giọng ngồi xuống bên cạnh cô nhưng không biết nên nói gì. Tâm trạng của cô bé anh có thể hiểu, bây giờ anh cũng như vậy, cô bé khóc đau đớn như vậy, khóc đến mức lòng anh cũng không chịu nổi.
Anh đi theo đội chi viện y tế thứ hai đến đây, tận mắt nhìn thấy người bệnh liên tục được chuyển vào, tận mắt nhìn thấy những nhân viên mặc đồ bảo hộ đưa những thi thể được đắp vải trắng lên xe đi hỏa thiêu, không phải một mà là rất nhiều, mà người nhà của những di thể đó rất có thể còn không biết họ không còn nhìn thấy người thân của mình nữa, sau đó ngày hôm sau sẽ có người đến bệnh viện khóc, tay nâng di vật hoặc là chỉ đến để khóc thôi…
Những tiếng khóc đó đã mọc rễ đâm sâu vào ký ức của anh, thậm chí không chỉ một đêm anh đã bị tiếng khóc đó làm cho thức giấc, tỉnh dậy mới biết hóa ra chỉ là ác mộng.
Bây giờ Đào Nhiên cũng đang khóc, tiếng khóc trong ký ức lại bắt đầu trỗi dậy, những người đó, những hình ảnh đó thay nhau xuất hiện trước mắt anh, cuối cùng xuất hiện bóng lưng của Mai San, cô đi ở trước mặt anh rồi bỗng nhiên ngoảnh đầu, lạnh lùng vứt cho anh ba chữ: Anh về đi…
Yết hầu anh hơi khó chịu.
Tiếng khóc bên tai nhỏ dần, thay bằng tiếng nói thút thít của cô gái, “Anh đừng buồn, điều dưỡng trưởng sẽ không sao đâu, chủ nhiệm Tô cũng không sao, em tin thế!”
Anh cử động yết hầu, nuốt những cảm giác đau đớn khác lạ trong cổ họng xuống rồi ngoảnh đầu nhìn cô bé.
Đôi mắt long lanh nước của Đào Nhiên cũng đang nhìn anh, gật đầu một cái thật mạnh để thể hiện trực giác của mình đáng tin, “Thật đó! Tin em đi, từ nhỏ em đã là một ngôi sao may mắn, người tiếp xúc với em cũng sẽ may mắn, anh thấy lần trước em cũng chỉ bị một phen hú hồn thôi không? Em cũng bị cách ly nhưng cuối cùng chỉ là một cú lừa, em không bị làm sao cả! Điều dưỡng trường và chủ nhiệm Tô chắc chắn cũng sẽ như vậy! Chỉ là một cú lừa thôi, không nguy hiểm đâu!”
Đới Thành sững người, còn có kiểu cổ vũ tinh thần như vậy nữa sao? Anh gật đầu, “Mong là như vậy.”
“Thật đó! Nhất định là như vậy!” Đào Nhiên nhấn mạnh.
“Ừm, thật!” Đới Thành nhìn ánh mắt nghiêm túc của cô liền phụ họa theo, lần này không phải qua loa, anh cũng hy vọng từ tận đáy lòng.
Hai người đang nói chuyện thì người phụ trách trực ban của xã khu đến khuyên họ đi về, “Hai người ở đây làm gì? Không có tác dụng đâu!”
“Chúng tôi… ở đây làm ảnh hưởng đến công việc của các anh sao?” Đào Nhiên rụt rè hỏi.
“Không.” Nhân viên cũng có ý tốt.
“Vậy để chúng tôi đợi nhé?” Đào Nhiên nhỏ giọng.
Nhân viên cũng hết cách, đành phải mặc kệ họ.
Ngược lại Đới Thành cũng khuyên cô, “Em đi về đi, tôi ở đây đợi là được, không phải sáng sớm em còn phải làm việc sao?”
“Em đã nghỉ ngơi rồi.” Đào Nhiên nhìn chằm chằm mặt đất trước mặt, “Em biết đợi ở đây cũng vô ích, nhưng em về khu nhà ở cũng chỉ ngây ngốc như vậy thôi, không bằng cứ ở đây, ít ra thì cũng gần chủ nhiệm Tô hơn một chút, đợi sáng sớm anh ấy thức dậy sẽ biết em đang ở bên canh ấy, ở một nơi không xa, anh ấy sẽ không sợ.”
Sau khi Đào Nhiên nói xong bỗng nhiên phát hiện mình đã tiết lộ bí mật, không phải đồng nghĩa với việc nói với Đới Thành quan hệ của cô và chủ nhiệm Tô sao? Nhưng hai người họ vẫn đang giấu mọi người mà!
Cô kinh ngạc mở to mắt, mau chóng cứu vãn, “Không phải, em và chủ nhiệm Tô là bạn bè bình thường thôi.”
Đới Thành lắc đầu, nếu không phải trong lòng còn ngổn ngang thì chắc sắp bị cô chọc cười, cả cái bệnh viện này còn ai không biết quan hệ của cô và Tô Hàn Sơn sao?
“Thật đó!” Đào Nhiên nhấn mạnh.
Đới Thành phát hiện cô gái nhỏ này rất thích nhấn mạnh, anh cũng sẽ không kỳ kèo phải trái với một cô gái, vì vậy chỉ gật đầu, “Ừm, đã biết.” Cô nói phải thì phải vậy!
Đào Nhiên không khuyên Đới Thành quay về, cô suy bụng ta ra bụng người, cô cảm thấy suy nghĩ của Đới Thành giống như mình, cũng muốn ở một nơi gần nhất bên cạnh điều dưỡng trưởng?
Lúc này màn hình điện thoại của Đới Thành sáng lên, là tin nhắn Mai San gửi tới.
Đào Nhiên chỉ vô thức liếc một cái, liếc thấy cái tên “bà xã” thì ánh mắt sáng lên, “Là điều dưỡng trưởng!” Sau đó lại cảm thấy giống như mình đang nhìn lén chuyện riêng của người khác, liền lập tức ngại ngùng xin lỗi, “Xin lỗi, em không cẩn thận nhìn thấy…”
Đới Thành mỉm cười, “Không sao.” Trong lòng lại có một âm thanh đang nói: Sao muộn vậy rồi còn chưa ngủ? Có điều nháy mắt cũng đã nhớ đến việc trả lời, với tình hình trước mắt thì ngủ làm sao được!
Trong lòng đã chuẩn bị xong những lời an ủi, mở tin nhắn ra xem thì thấy bốn chữ: Anh đi về đi!
Đây là câu trả lời cho tin nhắn anh gửi trước đó, trong tin nhắn đó anh nói, anh đến rồi, đang ở bên ngoài, có chuyện có thể gọi điện thoại cho anh.
Anh đi về đi.
Bốn chữ này là lời cô nói nhiều nhất sau khi anh đến đây, mỗi lần đều giống như một chậu nước lạnh vô tình hắt thẳng lên mặt anh, lạnh đến mức khiến anh run rẩy.
Những lời an ủi anh đã nghĩ xong cũng không dùng được nữa, anh cũng quên mất bên cạnh còn có Đào Nhiên, anh nhớ đến vài chuyện của nhiều năm trước, sau đó trực tiếp gửi yêu cầu video call.
Ban đầu Mai San không nghe, anh liền gửi tin nhắn: Con gái có chuyện nhờ anh chuyển lời.
Sau đó lại gửi yêu cầu.
Lần này Mai San đã nhận, trong video là một gương mặt tiều tụy.
“Mai San…” Anh gọi tên cô.
Biểu cảm của Mai San cứng nhắc, vẫn câu nói đó, “Điềm Điềm nói gì?”
Anh không nói, con gái vốn chẳng chuyển lời cho cô.
Mai San hơi tức giận, “Đới Thành, anh lại lừa tôi? Như vậy rồi mà anh còn lừa tôi?”
Không biết vì sao cảm xúc của cô có chút kích động, hơn nữa vành mắt đột nhiên còn phiếm hồng.
“Mai Tử…” Anh khẽ nói.
“Không có chuyện gì thì anh về đi!” Đôi mắt Mai San vẫn hồng, sắc mặt lại trở nên cứng rắn, hơn nữa còn chuẩn bị tắt video.
“Mai San!” Đới Thành gấp gáp gọi, “Đợi một lát, anh có lời muốn nói.”
Anh sợ Mai San sẽ tắt rụp video như vậy, đây cũng không phải một hai lần, lần nào anh cũng lôi con gái làm cái cớ để nói chuyện với cô, nhưng chỉ cần hết chuyện liên quan đến con gái là cô sẽ không hề do dự tắt video,
Nhưng lần này khá tốt, gương mặt cô vẫn dừng lại trên màn hình.
Anh nhìn cô, ngừng một lát rồi hỏi, “Mai San, em có sợ không?”
Mai San sững người, rõ ràng không ngờ anh sẽ hỏi câu này.
“Mai Tử, em còn nhớ không? Khi đó em trực đêm, hành lang bệnh viện vừa dài vừa yên tĩnh, nghe bước chân của mình mà em cũng cảm thấy có người đuổi theo phía sau, thực ra em vẫn luôn sợ hãi nhưng chưa từng nói với ai, sau này hai chúng ta sống chung, mỗi lần em trực đêm anh đều sẽ đến đón em, em nói nghĩ đến việc anh đang đợi thì em sẽ không sợ nữa…”
Mai San trong video đang lắng nghe, bỗng nhiên cô quay mặt đi sau đó dứt khoát tắt video.
Cuối cùng màn hình điện thoại của Đới Thành bên này cũng tắt ngúm, mà ở đầu kia Mai San đang ôm điện thoại khóc như mưa.
Đúng vậy, khi đó mỗi tối anh đều sẽ lái chiếc xe mô tô của mình đến đón cô, sau đó anh có triển vọng, có tiền, mua được xe cho cô, cô tự mình lái xe đi làm rồi tan ca, không cần anh đưa đón, anh cũng không đến đón cô lần nào nữa, rồi sau đó nữa cô từ một điều dưỡng bình thường trở thành điều dưỡng trưởng, chứng kiến nhiều sinh tử, hình như cũng đã không còn sợ…
~ Hết chương 106 ~

Chia sẻ cùng tôi