
Mùa thu năm 1999.
Gió ở Đan Ba mỗi năm chỉ thổi một lần duy nhất, thổi từ đầu năm đến cuối năm.
Những tòa lầu các hai bên bờ thung lũng sông đứng sững trong gió hàng ngàn năm, trong những kẽ đá khảm xương trắng không biết từ triều đại nào, gió luồn qua đỉnh lầu phát ra những tiếng ù ù.
Người dân địa phương gọi âm thanh này là “khóc cốt”.
Những người lớn tuổi ở Xuyên Tây đều nói âm thanh này không phải tiếng gió, mà là tiếng xương cốt đang nói chuyện.
Là xương là cốt của ai, đang nói chuyện gì thì chẳng ai hiểu, cũng không ai dám hiểu.
Ngày ông Chu vào núi, thời tiết đẹp đến mức không bình thường,
Mùa thu của Xuyên Tây hoặc là mây mù, hoặc là đổ mưa, cho dù có mặt trời thì cũng nhợt nhạt, chiếu lên sườn núi như rải một lớp giấy tiền.
Nhưng ngày hôm đó, mặt trời vàng chói, ánh nắng rơi trên những lá cờ cầu nguyện làm cho toàn bộ thung lung sông như đang phát sáng.
Ngày hôm đó người dẫn đường già Lộ Lộ Thông đang dẫn đường, ông ấy nói với ông Chu rằng mình đã sống già nửa đời người rồi mà chưa từng thấy ngày nào như vậy, đây không phải điềm lành, Thần Núi đang mặc quần áo, mặc xong rồi là phải gặp khách.
Ngoài Lộ Lộ Thông, ông Chu chỉ dẫn theo hai người nữa.
Một người là thợ bạc già họ Mạnh, hơn 70 tuổi, lưng gù như một cây cung, đi đứng phải chống gậy, nhưng tay rất vững, có thể khắc chữ trên hạt vừng.
Một người khác là cháu họ hàng xa của ông Chu, Tóc Vàng, ngoài 30 tuổi, vai rộng eo tròn, một người có thể vác hai thanh xà ngang.
Họ xuất phát từ huyện thành Đan Ba, men theo thung lũng sông Tiểu Kim đi về phía bắc.
Càng đi đường càng hẹp, từ đường nhựa biến thành đường bê tông, rồi từ đường bê tông biến thành đường rải đá, rồi lại từ đường rải đá biến thành hai vết dấu bánh xe, cuối cùng từ vết dấu bánh xe biến thành đường mòn mà ngay cả người dân địa phương cũng không dám dễ dàng bước vào, len lỏi giữa những đám cỏ rậm rạp.
Lộ Lộ Thông dừng lại trước một nhánh đường rẽ cuối cùng, ông ngồi xuống ven đường moi bao thuốc đã khô quắt ra.
“Ông chủ Chu, phía trước không thể đi được nữa, đó không phải đường cho người đi.”
Ông Chu híp mắt nhìn về phương ra, sờ ra hộp thuốc trong túi quần rồi đưa điếu thuốc cuối cùng cho Lộ Lộ Thông, “Anh về đi.”
Lộ Lộ Thông nhận lấy thuốc, nhìn thung lũng phía trước rồi kẹp điếu thuốc vào mang tai, thở dài, “Tôi cũng có lòng tốt nhắc nhở ông, người già đều nói thứ trong hang mỏ đó không may mắn.”
Ông Chu không tiếp lời, chỉ khoác túi lên rời đi.
Tóc Vàng kiêng hộp dụng cụ đi theo phía sau, lão Mạnh cũng chống gậy từ từ di chuyển.
Cái bóng của ba người bị ánh chiều tà kéo vừa dài vừa mảnh, giống như ba cây kim cắm vào sống núi.
Hang mỏ nằm ở tận cùng của thung lũng cạn.
Nói là hang mỏ, thực ra là một mỏ bạc cũ còn để lại tàn tích dưới triều nhà Thanh, nghe nói năm Càn Long đã có người từng đào bạc ở đây, đào mười mấy năm cuối cùng tài nguyên cạn kiệt, hang mỏ cũng hoang phế.
Cửa hang bị đá vụn và bụi cây bịt kín quá nửa, chỉ còn lại một khe cửa cao bằng nửa thân người, mặt đất ngoài cửa hang có tro hương, không biết đã trải qua bao nhiêu ngày dầm mưa rãi nắng, chúng kết thành lớp vỏ cứng màu trắng xám.
Xung quanh đống tro hương cắm những que tre, quấn vài sợi dây len dê đã ngả màu đen.
Lão Mạnh cúi xuống nhặt một ít tro hương, “Sư phụ đến rồi.”
Ba người đứng ở cửa hang một lúc lâu.
Lão Mạnh lấy từ trong túi ra ba nén hương, châm lửa rồi cắm ở cửa hang.
Làn khói xanh bay thẳng lên, không hề có gió.
Nhưng khi khói bay về phía cửa hang bỗng tản ra, giống như bị thứ gì đó thổi một cái.
Tay lão Mạnh run lên, tro hương rơi xuống mu bàn tay ông bỏng thành một vết trắng. Ông nhìn chấm trắng đó, “Vào đi.”
Ánh sáng từ đèn pin cắt xuyên màn tối thành một khoảng không hình nón. Không khí ẩm ướt, lạnh lẽo, mang theo một mùi khó tả, ngửi kỹ là một mùi tanh do kim loại han gỉ, giống như mùi máu tanh nồng sau khi môi bị rách, nồng đến mức khiến người ta buồn nôn.
Tóc Vàng đi đầu, ông Chu đi giữa, lão Mạnh ở cuối cùng.
Tiếng bước chân của ba người vang vọng trong đường hầm mỏ trống trải, từng tiếng nối tiếp từng tiếng, như thể có người đang đi theo phía sau họ.
Đi được khoảng một quãng, đường hầm mỏ bỗng nhiên rộng ra.
Đây là một không gian do con người tạo ra, bốn bức vách được mài phẳng lì, nhẵn bóng, đỉnh hang hình vòm, giống như một điện thờ bị chôn vùi dưới đất.
Mặt đất trải những phiến đá, trong khe hở của phiến đá lấp đầy những chất màu đen, không biết là gì, đèn pin chiếu vào cũng không phản quang, giống như ánh sáng bị ăn mất vậy.
Trên bức vách động trong cùng có khảm vật gì đó, một nửa lộ ra ngoài, một nửa khác chôn trong đá, đèn pin rọi qua phát ra ánh sáng màu bạc, là bản thân vật đó phát sáng, nhìn lướt qua cực giống ánh trăng bị chìm xuống dưới đất.
Khi lão Mạnh nhìn thấy thứ đó, cây gậy trong tay liền rơi xuống, lẩm bẩm, “Nó…vẫn ở đó.”
Ông chi đến đến trước bức tường đá, vươn tay về phía thứ đó. Giây phút ngón tay chạm vào, nhiệt độ trong hang mỏ đột ngột giảm mạnh, hơi thở mà Tóc Vàng nhả ra đều biến thành sương trắng.
Ánh sáng trong tay bắt đầu chập chờn, thậm chí tia sáng còn biến dạng, giống như có thứ gì đó di chuyển trong đường hầm mỏ che lấp mất nguồn sáng.
Thứ đó di chuyển rồi.
Ngay sau đó chính là một âm thanh cực lớn!
Toàn bộ hang mở đều đang sụp xuống, trong khoảnh khắc đó ba người đồng thời rơi vào khoảng không tăm tối mà ánh sáng bạc không thể chiếu tới…
Khi Tóc Vàng mở mắt ra lần nữa thì đã nằm bên ngoài hang mỏ, sắc trời đã tối đen, ánh trăng treo trên sườn núi, giống như một con mắt nửa nhắm nửa mở. Chân phải của anh ta đã gãy, đầu xương lòi ra từ phía dưới đầu gối, phản chiếu ánh sáng dưới ánh trăng.
Anh ta đau đến mức muốn hét lên, thì một cánh tay bịt miệng anh ta lại.
Là ông Chu, đang nằm bên cạnh anh ta, toàn thân đều là bùn đất, trên mặt có máu, đèn pin không thấy đâu nữa, hộp dụng cụ cũng không thấy, lão Mạnh cũng không.
Ông Chu đặt ngón trỏ lên trên môi mình làm một động tác “suỵt”.
Tóc Vàng không biết ông ấy đang suỵt gì.
Trong hang mỏ không có tiếng động, trong thung lũng không có tiếng động, toàn bộ Hà Cốc đều chìm trong tĩnh lặng chết chóc. Nhưng rất nhanh anh ta nghe thấy có cảm giác chấn động.
Truyền đến từ dưới chân, giống như có thứ gì đó rất rất sâu dưới lòng đất đang lật người.
Tóc Vàng giật thót.
Khi trời sáng, họ đã về đến huyện thành Đan Ba, ông Chu đưa Tóc Vàng vào viện vệ sinh, còn mình thì quay trở lại Hà Cốc.
Chỉ là trước khi đến Hà Cốc, ông đã gửi một điện báo ở bưu cục, nội dung chỉ có năm chữ: Quy Khư có vấn đề.
Hết chương 1.
Chia sẻ cùng tôi