Yang Ying

1 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Nghe Nói Em Thích Tôi | Chương 15: Không ngờ

“Chú Ninh ơi, xuất viện rồi thì sau này không được gặp chú nữa sao?” Phi Phi ôm hộp bánh kem nhỏ, chu môi.

Hả, ở viện mà còn có thể phát sinh cảm tình sao?

“Phi Phi, xuống đây, bác sĩ Ninh đang bận đó.” Bà ngoại hoặc bà nội của Phi Phi ở một bên nói.

Phi Phi có chút không bằng lòng, nhưng vẫn bị người nhà ôm lại, cô bé lẩm bẩm trong miệng, “Nhưng mà con còn muốn nghe chú Ninh kể chuyện, ăn bánh kem chú Ninh mua.”

“Sau khi Phi Phi về nhà bố mẹ có thể kể chuyện cho con.” Giọng nói của anh nhu hòa đáp lại.

Phi Phi vẫn mang bộ dạng không vui, “Vậy chú Ninh ơi, khi nào con không đi nhà trẻ thì có thể bảo bà nội đưa đến đây tìm chú chơi không?”

“Được chứ! Trước khi Phi Phi đến thì gọi điện thoại cho chú, chú sẽ mua bánh kem ngon, chuẩn bị câu chuyện thật hay đợi con.”

Lúc này Nguyễn Lưu Tranh đứng sau lưng anh, cô không nhìn thấy biểu cảm trên mặt anh, nhưng mà cô có thể đoán ra, trong mắt anh có ánh sáng dịu dàng như thế nào. Kể chuyện? Từ trước đến giờ cô chưa từng biết anh còn có khả năng kể chuyện….

Lúc này Phi Phi mới tạm hài lòng, “Con biết rồi, khi chú Ninh không có cuộc phẫu thuật đúng không ạ?”

“Đúng.” Anh gật đầu, sau đó cười một tiếng, hình như thực sự bị sự hiểu chuyện của cô bé chọc cười.

Sau đó, anh còn nói chuyện một lúc với bà nội của Phi Phi, nhấn mạnh những vấn đề cần phải chú ý sau khi ra viện, rồi rời khỏi phòng bệnh.

Sau khi kiểm tra phòng xong, trở về văn phòng khoa mở sổ công tác của bác sĩ ra, anh sắp có cuộc phẫu thuật, hỏi cô và Đinh Ý Viên: ” Hai người ai đã vào phòng phẫu thuật rồi?”

Đinh Ý Viên luôn là người phản ứng nhanh, cô ấy lập tức đứng dậy nói: Em.

Nguyễn Lưu Tranh cảm thấy hình như ánh mắt của anh đang quét qua gương mặt cô một chút, sau đó cũng không nói gì nhiều, gật đầu với Đinh Ý Viên, “Cô đi cùng tôi.”

“Vâng.” Đinh Ý Viên hết sức phấn khởi đi theo.

Nguyễn Lưu Tranh không hiểu Đinh Ý Viên tranh giành trước sau như vậy có tác dụng gì, chẳng lẽ không tranh giành thì sau này không có cơ hội đi vào đó sao? Nói thật, sau khi cô tốt nghiệp trong thời gian ba năm bồi dưỡng ở bệnh viện theo quy định đừng nói là vào phòng phẫu thuật, thời gian sau cô cũng đã từng làm trợ mổ rồi, thậm chí cũng đã từng làm một vài phẫu thuật ngoại khoa nhỏ.

Hôm nay anh dẫn người vào không có khả năng để làm trợ mổ, cho nên không hiểu vì sao anh chỉ mang theo một người, nhưng mà, tính cách của cô trước giờ không thích tranh giành cướp đoạt, làm tốt bổn phận của mình là được, nên cũng không để ý nhiều.

Cô chờ đợi trong văn phòng khoa hơn nửa buổi sáng, Đàm Nhã đi qua bên cạnh cô vô số lần, nhưng chỉ có thể cười cười với cô, không có thời gian nói chuyện, mãi đến gần buổi trưa, Đàm Nhã cuối cùng mới thở phào, tới nói chuyện với cô, “Lưu Tranh! Không ngờ cậu đến bệnh viện bọn mình bồi dưỡng chuyên khoa! Tốt rồi! Nhưng mà sao cậu lại vào khoa bọn mình! Cậu nhìn xem, mổ đến bây giờ vẫn chưa ra!”

Đàm Nhã nói phẫu thuật, ám chỉ ca anh đang làm, trong lòng hiểu rõ nhưng không nói ra. Nguyễn Lưu Tranh cười, “Ở khoa nào không bận như vậy?”

“Cũng đúng.” Đàm Nhã than thở.

“Đúng rồi, cô bé Phi Phi ở giường 39 kia là sao vậy?” Cô có chút hiếu kỳ.

“Cô bé đó hả! Chấn thương rồi được chuyển vào đây! Lúc mới bắt đầu chuyển vào phòng bệnh thì khóc lóc ầm ĩ kinh khủng, cũng không phối hợp với bác sĩ, được bác sĩ Ninh dỗ dành ân cần, sau đó chỉ nghe lời bác sĩ Ninh, bác sĩ Ninh đồng ý với cô bé, chỉ cần cô bé nghe lời khi nào có thể ăn bánh kem thì mỗi ngày đều mua cho nó, còn kể chuyện cho nó nghe.” Đàm Nhã cười nói, không thể tránh đề cập đến ba chữ “bác sĩ Ninh”.

Nguyễn Lưu Tranh không để lộ ra phản ứng đặc biệt nào, là do cô hỏi trước, sau này ở khoa sớm sớm chiều chiều luôn ở bên nhau, cô cũng không thể “thủy tinh tâm” đến mức ngay cả ba chữ này cũng không cho người khác nhắc tới.

Đàm Nhã mới nói xong mấy câu này, chuông lại vang lên, chỉ có thể vội vàng chạy đi.

Những lời Đàm Nhã nói luôn vang vọng bên tai cô, cô không ngờ rằng anh lại biết dỗ dành trẻ con, còn làm cho đứa trẻ yêu thích như vậy, phải biết trong cuộc hôn nhân của họ, anh là người không muốn có con…..

Nghĩ đến trẻ con, có ký ức lạnh giá tràn vào trong tâm trí cô, nếu không có nó, có lẽ lúc đó cô vẫn không hạ quyết tâm ly hôn.

~Hết chương 15.~

← Chương 14: Ngượng ngùng  |  Mục lục  |  Chương 16: Kiêu hãnh →


Bình Luận

Chia sẻ cùng tôi