Yang Ying

3 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Nghe Nói Em Thích Tôi | Chương 16: Kiêu hãnh

Ca phẫu thuật này quả thực rất lâu, liên tục đến sáu giờ tối, anh vẫn chưa ra khỏi phòng phẫu thuật.

Bác sĩ ca đêm đều đã đến nhận giao ca, Nguyễn Lưu Tranh không biết rốt cuộc mình có nên đi không, cũng may bác sĩ ca đêm này là người mới đến, hàn huyên vài câu cũng không gượng gạo.

Cô ngồi yên một chỗ, trước mặt đặt một quyển sách chuyên ngành ngoại khoa thần kinh, nhưng đọc không vào đầu, ở đây cô luôn có cảm giác đứng ngồi không yên, bắt đầu từ buổi trưa, nguyên nhân đương nhiên là vì người trong phòng phẫu thuật kia.

Anh bị đau dạ dày! Rất nhiều năm trước đã bị rồi!

Lúc đó anh vẫn chưa bắt đầu làm người mổ chính thức, nhưng theo vào phòng phẫu thuật quan sát một ca mổ lớn cũng là hơn nửa ngày hoặc cả một ngày, khi đó chỉ cần cô biết anh có ca phẫu thuật thì sẽ ở nhà ninh cháo, đủ các loại cháo dinh dưỡng sau đó dùng bình giữ ấm xách tới bệnh viện, đợi anh từ phòng phẫu thuật ra thì đưa cho anh làm ấm dạ dày.

Sau đó, mọi người trong bệnh viện đều rất hoan nghênh cô đến khoa, bởi vì cô mang theo một bình cháo to, một mình anh ăn không hết, đương nhiên mọi người đều được hưởng lợi.

Cho nên, bây giờ cô lại đang lo lắng cho dạ dày của anh! Mà còn lo lắng cả một buổi chiều!

Đây là một tật xấu! Quả thực phải trị!

Nhưng bác sĩ không thể tự chữa bệnh cho mình! Cô cũng bất lực với tật xấu này của mình! Cả buổi chiều nay, cô tự mắng mình bao nhiêu lần không được đấu tranh tinh thần, nhưng mà vẫn không kiểm soát được suy nghĩ của mình!

Khi cô hạ quyết tâm tan làm không chờ đợi tiếp nữa, trời đột nhiên bắt đầu đổ mưa, hơn nữa còn mưa to như trút nước, một lúc sau thì gió lớn nổi lên, bầu trời hoàn toàn đen kịt.

Cô không mang ô, chỉ sững sờ đối diện với bầu trời đen kịt ngoài cửa sổ, rồi tự cho mình một cái cớ, lại một lần nữa ngồi xuống.

Lúc này, giọng nói của anh của anh vang lên, từ xa đến gần, dần dần rõ ràng, trong đó xen lẫn câu hỏi của Đinh Ý Viên, tiếng bước chân của hai người đều rất vội vàng.

Anh và Đinh Ý Viên đồng thời bước vào, anh giảng giải tình huống phẫu thuật vừa nãy cho Đinh Ý Viên một cách đơn giản rõ ràng, Đinh Ý Viên nghe đến nỗi hai mắt phát sáng, luôn miệng truy hỏi, anh vừa xử lý chuyện của mình, vừa tiếp tục giảng cho Đinh Ý Viên nghe, quả thực rất nghiêm túc, cẩn thận tỉ mỉ, thậm chí còn không nhìn Nguyễn Lưu Tranh lấy một cái, giống như không biết cô vẫn còn tồn tại vậy.

Nhưng mà Nguyễn Lưu Tranh vẫn cứ giống Đinh Ý Viên, nghe mãi, nhìn mãi rồi đôi mắt cũng phát ra ánh sáng trong vắt, một người cân thận và nghiêm túc, toàn thân anh phát ra ánh hào quang sáng lấp lánh, chỉ là, nếu quan sát kỹ một chút, hai chân mày của anh hơi nhíu lại, sắc mặt lộ rõ vẻ nhợt nhạt, còn có đôi môi hơi thâm đen, đây chứng tỏ điều gì? Anh không thoải mái sao? Lông mày cô cũng nhăn lại.

Hai người họ nói chuyện thêm khoảng hai mươi phút nữa mới xong, Đinh Ý Viên hết sức khâm phục, ca ngợi từ đáy lòng, “Thầy Ninh, thực ra mà nói, trước đây em còn có chút hoài nghi với thầy, thầy còn trẻ như vậy làm sao xứng làm thầy của em? Nhưng ngày học đầu tiên hôm nay khiến em phải nhìn thầy bằng một con mắt khác. Thầy Ninh, em sẽ cố gắng theo thầy học tập chăm chỉ.”

“Nói quá rồi.” Biểu cảm của anh vẫn rất hờ hững, ánh mắt thì nhìn ra bên ngoài, mưa to như trút nước, “Trời tối rồi, tan ca về nhà đi, mang ô không?” Lúc nói những lời này, ánh mắt anh dừng lại trên người Nguyễn Lưu Tranh, ánh đèn trong mắt anh gợn sóng, đôi mắt đen như mực, tầng tầng lớp lớp chồng lên nhau, như ánh sao tuôn chảy, như đom đóm rời rạc.

Cô ngơ ngác, trước đó cô luôn nhìn chằm chằm vào đôi môi thâm đen của anh, đột nhiên bị anh hỏi một câu như vậy, nên nhất thời không phản ứng lại được, âm thanh giòn tan của Đinh Ý Viên bên cạnh đã vang lên, “Không!”

Anh nhìn Đinh Ý Viên một cái, “Tôi đưa hai người về, hai người ở tầng dưới đợi tôi, tôi đi lấy xe.”

Anh đi trước, Nguyễn Lưu Tranh và Đinh Ý Viên cùng xuống lầu, Đinh Ý Viên nói không dừng bên tai cô, “Chao ôi! Thầy Ninh thực sự là quá giỏi! Kỹ thuật tốt là một chuyện, đây là kỹ năng chuyên ngành! Quan trọng là còn yêu thương bệnh nhân, xem như đã cho tôi một bài học rồi! Nhất là hôm nay anh ấy đối xử với cô bé kia, thực sự tôi quá khâm phục!”

Đúng vậy! Sáng nay lúc anh nói chuyện với Phi Phi đến cô cũng cảm thấy kinh ngạc! Bây giờ nghe Đinh Ý Viên khen ngợi không ngừng, nghĩ đến thái độ lúc Đinh Ý Viên hung dữ với người bệnh, rồi lại so sánh với sự thân thiện hòa nhã của anh, khóe miệng cô hơi cong lên, còn trái tim thì không kiềm được kiêu hãnh và tự hào, khi cô ý thức được điều này, cô lập tức véo căng mặt mình tự nhắc nhở: Mày có tư cách gì mà kiêu hãnh!

Cô và Đinh Ý Viên đợi ở tầng dưới, ánh đèn xe sáng lên trong không gian tối om, chiếc xe quen thuộc kia dần dần chạy vào tầm mắt, vẫn là chiếc xe đó, vẫn là nhãn hiệu đó, anh không phải một người cố chấp đối với vẻ sang trọng của vật chất.

Đây là chiếc xe mang theo một câu chuyện.

Nó chính là chiếc xe chở cô đến cục dân chính, đổi từ giấy đăng ký kết hôn thành giấy chứng nhận ly hôn, cũng là trên chiếc xe này, anh muốn cho cô một tấm thẻ ngân hàng chưa biết con số, cô từ chối; vẫn chiếc xe này, năm đó một lần cuối cùng đưa cô về nhà, cô nói, chú ý giữ gìn sức khỏe, tạm biệt.

Từ khi đó cô cũng không ngờ rằng, mình sẽ lại ngồi trên chiếc xe này nữa.

Xe dừng lại trước mặt bọn họ, chưa mở cửa sổ xe, anh chắc chắn cô vẫn có thể nhớ chủ nhân của chiếc xe này.

Cô do dự một chút, mở cửa sau ngồi vào.

“Ơ, làm sao cô biết là xe của thầy Ninh?” Đinh Ý Viên theo lên xe, ngồi bên cạnh cô, kỳ lạ hỏi.

Cô ngừng một chút, “Tôi nhìn thấy anh ấy.”

Đinh Ý Viên không nói gì tiếp, chỉ cười với anh, “Thầy Ninh, cảm ơn anh.”

“Cô ở đâu?” Anh hỏi.

Nguyễn Lưu Tranh tự nhiên biết vấn đề này không phải danh cho mình, anh có thể không biết rõ cô ở đâu sao? Thế nên cô mím môi không đáp. Đinh Ý Viên lại nhìn cô nói, “Này, thầy Ninh hỏi cô đó!”

Nguyễn Lưu Tranh nghẹn lời, nói địa chỉ.

Đinh Ý Viên a lên một tiếng, “Nhà tôi xa, đưa cô ấy về trước đi!” Nói xong, cũng nói ra địa chỉ nhà mình.

Anh liền nói, “Đưa cô về trước, tôi và bác sĩ Nguyễn cùng đường.”

Đinh Ý Viên cũng không nói gì nữa, Nguyễn Lưu Tranh liền ngơ ngẩn, ba chữ “bác sĩ Nguyễn” , là lần đầu tiên nghe thấy từ miệng anh, có chút gì đó không quen….

Đinh Ý Viên là một người giỏi nói chuyện, tóm lại có thể tìm mọi chủ đề để nói, không nói cùng anh thì nói cùng Nguyễn Lưu Tranh, cô đáp lại nhưng tư tưởng không tập trung, chỉ vì cô nhìn thấy trong hộp để đồ có một chai nước khoáng đã uống gần một nửa và một hộp thuốc dạ dày.

Trước kia nhất định cô sẽ chuẩn bị cho anh một bình nước ấm, bất kể mùa đông hay mùa hè.

Trong lòng cô yên lặng thở dài, có chút chua xót.

Sau khi đưa Đinh Ý Viên về đến nhà, anh chuyển hướng quay đầu xe lại, không có Đinh Ý Viên, không khí trong xe đột nhiên im lặng lạ thường, chỉ nghe thấy tiếng mưa rơi lộp bộp bên ngoài và tiếng cần gạt nước gạt trên kính.

Nhìn chằm chằm vào lọ thuốc dạ dày kia, Nguyễn Lưu Tranh rất nhiều lần muốn nói gì đó, nhưng lời nói lên đến đầu lưỡi lại không thể nào thoát ra khỏi miệng.

Trong lúc chần chừ lưỡng lự thì xe đã dừng lại.

Cô không biết đã đi đến đâu, khi ngẩng đầu lên, đúng lúc anh quay đầu lại, trong xe rất tối, hiện rõ đôi mắt vô cùng sáng trong của anh.

“Muốn ăn vị gì?” Anh nhẹ nhàng hỏi.

~Hết chương 16.~

← Chương 15: Không ngờ  |  Mục lục  |  Chương 17: Kiêu hãnh →


Bình Luận

Chia sẻ cùng tôi