
Trong phút chốc cô không hiểu ý của anh là gì, hướng mắt ra bên ngoài, mới phát hiện ra xe dừng ở cửa tiệm bánh Mễ Duy.
Chính là cửa hàng này, lúc trước trên đường về nhà họ thường dừng xe ở đây mua bánh ngọt. Có khi cô sẽ xuống xe cùng anh lựa chọn, đại đa số đều là cô ở trong xe chờ anh đi mua về, đặc biệt là lúc nắng quá to hoặc lúc quá lạnh, chứ đừng nói là trời mưa lớn như hôm nay.
Hình như lúc này là lần đầu tiên chỉ có hai người họ mặt đối mặt nói chuyện trong hôm nay, cô khẽ cắn môi, sắp xếp lại tâm tư một chút, cố gắng hết sức ổn định giọng nói, “Không cần đâu, bây giờ em không ăn bánh kem nữa rồi.”
“Thật vậy sao?” Anh nhìn cô, ánh sáng trong mắt nhỏ bé, “Nhưng em lại nhìn chằm chằm vào hộp bánh của Phi Phi cả một buổi sáng.”
Vậy là anh phát hiện rồi? Anh lắp mắt đằng sau lưng à?
Nhưng mà, sáng nay cô thật sự nhìn chằm chằm lộ liễu như vậy sao?
Cô có chút xấu hổ, mặt hơi ửng đỏ, “Không có mà….em đâu có nhìn chằm chằm….” Có sự lẩn tránh trong ánh mắt cô, thêm một chút linh động và trong trẻo, cuối cùng cô cúi đầu xuống.
“Kem phô mai matcha được không?” Anh lại hỏi.
Matcha, đã từng là vị cô thích ăn nhất.
Cô vội vàng lắc đầu, “Thực sự không cần đâu! Em….. bây giờ em sợ béo, không ăn nữa rồi.” Với lại, bên ngoài mưa to như vậy, anh đi xuống một chuyến mua quay về, dù mở ô cũng sẽ ướt sũng.
“Thật sự?” Anh dường như có vẻ không tin, truy hỏi đến cùng, ánh mắt quét một lượt qua dáng người mỏng manh của cô.
“Thật mà! Trước giờ em có khách sáo đâu!” Cô nhất thời nhanh miệng, không cần nghĩ ngợi nói.
Anh hơi gật đầu, “Được rồi.” Nói xong, anh xoay người, lại một lần nữa khởi động xe.
Cô thở dài một hơi, tự cảm thấy câu vừa mới trả lời kia quả thật là có chút tùy ý, hình như lại trở thành cô của trước kia rồi……
Trước kia quả thật cô cũng không khách sáo lắm, nhớ lại chuyện khi đó, đi trên đường cô sẽ lặng lẽ bước chậm lại, sau đó nhân lúc anh không để ý cô sẽ chạy lấy đà nhảy lên lưng anh, cô bất giác mỉm cười. Con người, đều sẽ trưởng thành.
Dựa vào lưng ghế phía sau, hạt mưa giống như những hạt đậu dày đặc liên tiếp gõ vào cửa kính xe, chẳng mảy may có xu hướng nhỏ lại, mặt đường bên ngoài sáng loáng lên, hình như mặt đường ngập nước rất nghiêm trọng.
Chạy được một đoạn, xe không đi được nữa, một hàng xe dài đang chắn phía trước.
Sau khi xem xét một lúc, anh tắt máy, “Xem ra một lát nữa cũng không đi được rồi.” Anh lại một lần nữa quay đầu, “Em đói không?”
Tám giờ rồi, không đói là nói dối, nếu như là trước kia, cô nhất định mạnh mẽ gật đầu, sau đó sẽ ôm cánh tay anh nói muốn ăn cái này cái kia, nhưng mà bây giờ, cô lắc đầu, “Không đói.”
Tuy nhiên, anh hoàn toàn tự động bỏ qua lời nói của cô, vươn người mở hộp để đồ phía trước ghế lái phụ, lấy ra từ trong đó một đống sữa chua và mấy túi đồ ăn đưa cho cô, “Xe bị tắc rồi, không lái ra được, trước tiên ăn chút gì đó lót dạ đi.”
Cô nhìn qua, sữa chua? Bánh quy? Quả kiên?*
*Quả kiên hay quả cứng là loại quả bao gồm một hạt và một vỏ cứng, lớp vỏ này sẽ không tự nứt ra để giải phóng hạt ở bên trong thoát ra. Gồm óc chó, hạt dẻ…
Đây đều không phải là món anh thích ăn! Trước kia dù cô có bóc hạt óc chó hay hạnh nhân gì gì đó, đưa cho anh nguyên thịt quả anh cũng không ăn, cưỡng ép bón lên tận miệng thì anh mới nể mặt mà ăn một chút, những thứ đại loại như sữa chua hay bánh quy gì đó lại càng không….
Cô giơ cái túi trong tay lên lắc lắc, cười nói, “Anh đổi tính rồi à?”
Anh hiểu ý của cô, khóe môi hơi nhếch lên, “Không, là con trai tôi để trong đó.”
~Hết chương 17.~
Chia sẻ cùng tôi