Yang Ying

1 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Nghe Nói Em Thích Tôi | Chương 18: Trái tim ban đầu

Con trai!?

Có một phút chốc, thời gian như dừng lại, toàn bộ thế giới đều trở nên yên lặng, ngay cả tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ xe cũng đều tan biến, trước mắt cô chỉ lưu lại dáng vẻ lúc khóe môi của anh cong lên vừa nãy, đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy nụ cười của anh ngoài lúc anh đối mặt với bệnh nhân, là khi anh nhắc đến con trai mình.

Cô cảm thấy da dẻ trên mặt mình đều đông cứng lại, sau đó cô rất khó khăn mới có thể nặn ra mấy nếp nhăn trên khuôn mặt, để bản thân mình không đến mức cứng đờ như vậy. Cho nên khi cô cười, cô dường như có thể nghe thấy âm thanh da mặt đông cứng đang nứt ra, ban đầu là một đường, rồi sau đó biến thành rất nhiều, theo đó cuối cùng là tiếng cười nhẹ của cô, băng nứt ra tan chảy, ầm ầm rơi vỡ.

“Vậy sao? Mấy tuổi rồi?” Cô bóc ra một túi bánh quy, đưa cho anh trước.

Anh lắc lắc đầu, tỏ ý không cần, “Bốn tuổi.”

Bốn tuổi, họ chính thức ly hôn năm năm, cũng thực sự khá nhanh,…

Cô vẫn duy trì dáng vẻ tươi cười đó, “Em đã ăn đồ ăn của thằng bé rồi, nó lên xe phát hiện ra không còn có khi nào sẽ không vui không?”

“Không đâu.” Anh nhẹ giọng đáp lại, sau đó lại bổ sung thêm, “Thằng bé để đây là để cho tôi ăn.”

Ồ, không thể không nói, anh đã nuôi dưỡng được một đứa trẻ ngoan, quả thực thương anh….

Cô chậm chậm nhai bánh quy, cũng mượn đó để chải chuốt lại tâm tình của mình, chua chát là nhất định có. Đối với chồng trước, có một câu nói như thế nào nhỉ? Biết anh sống không tốt, thì tôi yên lòng. Đa số người bình thường đều có tâm lý này, bản thân mình vẫn đang đau, cho nên với tư cách là một người chồng trước, anh vừa kết hôn lại vừa sinh con, còn không cho người ta chua xót một chút sao?

Nhưng mà sau khi chua xót qua đi lại nghĩ, ban đầu khi ly hôn mình đã suy nghĩ như thế nào? Nhất biệt lưỡng khoan, các sinh hoan hỷ.*

*Nhất biệt lưỡng khoan, các sinh hoan hỷ: sau khi biệt ly, chỉ mong cả hai ta đều sẽ có được một cuộc sống tự do thoải mái, mỗi người đều sẽ có vui vẻ hạnh phúc của riêng mình.

Khi đó quả thật cô có suy nghĩ này. Cô vẫn còn nhớ, ngày ly hôn, chính trên chiếc xe này, cô đối diện với anh nói một lần cuối cùng: Học trưởng, anh đừng áy náy, kết hôn với anh, trước giờ em chưa từng hối hận. Anh luôn cảm thấy lấy anh là thiệt thòi cho em, nhưng anh thực sự không biết, đối với em mà nói, kỳ thực là thành toàn cho bản thân em, bởi vì em thật lòng yêu anh! Anh cho em cơ hội để yêu anh, cho em chăm sóc anh, thương xót anh, cũng hưởng thụ anh, bây giờ chúng ta đi đến bước đường này, chỉ có thể nói tình yêu em dành cho anh đều đã dùng hết rồi, sau này không thể tiếp tục chăm sóc anh nữa, anh phải tự mình chăm sóc tốt bản thân, phải hạnh phúc, còn em, cũng sẽ vui vẻ tiếp tục đi trên con đường sau này của mình, hai người chúng ta đều phải sống tốt, được không?

Vừa nhai bánh quy, từng chữ từng chữ lại lướt qua trong đầu cô một lượt, những chua chua đắng chát trôi nổi trong trái tim dần dần lắng lại.

Cô lại cười, lần này là xuất phát từ trái tim. Cho nên giày vò cả một ngày, chẳng qua chỉ là bởi vì đã lâu không gặp, vẫn cưa thích ứng được phải đối mặt thế nào.

“Cười gì vậy?” Anh nhìn qua gương chiếu hậu, hỏi cô.

Cô chớp chớp mắt, những tiếng róc rách ẩm ướt đã thưa dần, trong quầng sáng mờ mờ trong xe, nụ cười của cô như phủ thêm một lớp ánh sáng mềm mại, “Em đang nghĩ, có một đứa con trai gọi anh là bố sẽ như thế nào.”

Anh cũng cười nhàn nhạt, “Cũng không tệ, tôi đang nỗ lực hết sức để làm một ông bố tốt.”

Cô tin anh có thể làm một người bố tốt, chính là dựa vào sự kiên nhẫn của anh đối với cô năm đó, có thể nhìn ra được trong cuộc sống anh mỉm cười điềm đạm như thế, thật tốt.

“Đúng rồi, nói về tình hình bồi dưỡng của em đi.” Anh thay đổi chủ đề.

“Vâng.” Công việc có thể khiến tâm tư người ta trở nên thư thái, cô lựa chọn những điểm chính khi luân phiên khoa ngoại để nói, “Em may mắn lắm, giáo viên hướng dẫn đều rất tốt với em, cũng bằng lòng cho em thử, đặc biệt là ở khoa ngoại tổng hợp, cho em làm trợ mổ, và làm một vài phẫu thuật nhỏ, ừm, năm lần em tự cầm dao mổ chính cắt phần lớn dạ dày, năm lần cắt bỏ một phần tuyến giáp, phụ chín ca điều trị ung thư dạ dày…..”

~Hết chương 18.~

← Chương 17: Kiêu hãnh  |  Mục lục  |  Chương 19: Tôi cõng em →


Bình Luận

Chia sẻ cùng tôi