“Đi đường nghịch điện thoại là thói quen không tốt!” Một giọng nói bỗng nhiên vang lên.
Tô Hàn Sơn!
Cô đang ngụy biện với mẹ thì bị dọa đến nỗi run tay, điện thoại rơi xuống đất.
Một cánh tay nhanh chóng vươn ra tiếp được điện thoại của cô, chiếc điện thoại may mắn thoát khỏi số đen đủi.
Cô gần như nhào vào cướp lấy điện thoại, màn hình điện thoại đang dừng lại ở nội dung nói chuyện của mẹ và cô!
Vì vậy cô giống như một viên đạn, chuẩn không cần chỉnh chạm vào chiếc điện thoại Tô Hàn Sơn vừa tiếp được, nó rơi bụp xuống đất.
Tô Hàn Sơn sững người, vẫn giơ bàn tay trống không ở đó, “Cô… ghét bỏ chiếc điện thoại của mình như vậy sao?”
Cô vội vàng nhặt điện thoại lên, cười hì hì, “Không phải… có điện thoại mới ra mắt thị trường sao? Vỡ rồi thì mua cái mới ạ…” Điện thoại rơi vỡ rồi sao? Cô cũng rất đau lòng! Chắc Tô Hàn Sơn không nhìn thấy cuộc nói chuyện của cô và mẹ chứ?
Tô Hàn Sơn đăm chiêu, “Nghe cũng có vẻ có lý.”
Màn hình điện thoại không ngừng nhấp nháy, mẹ cô vẫn liên tục gửi tin nhắn cho cô, cô cũng không dám nhìn, chỉ cầu mong Tô Hàn Sơn đi mau, nhưng người ta lại không hề có ý muốn đi trước, ngược lại còn bắt chuyện với cô: “Đào Nhiên, đến Bắc Nhã hai năm rồi nhỉ?”
“Vâng ạ!” Điện thoại rung lên, nhất định là mẹ không đợi được tin trả lời của cô nên gọi điện thoại đến! Nhưng cô không thể nghe được! Ai biết mẹ cô sẽ nói ra chuyện kinh khủng cỡnào?
Tô Hàn Sơn nhìn dáng vẻ nháy mắt như bị táo bón của cô, nhíu mày, “Vội hả? Vội đi mua Luzhu?”
“Vâng vâng vâng!” Cô gật đầu thật mạnh, nên thầy Tô à anh đi mau đi!
“Đúng lúc tôi cũng đói, cùng nhau đi ăn.”
“…” Thầy Tô, vọng văn vấn thiết*, mặc dù thầy không học Trung y nhưng chữ “vọng” thầy cũng học chẳng tốt gì cả. Không nhìn ra người ta không muốn đi cùng thầy sao?
*Vọng văn vấn thiết – nhìn ngửi hỏi sờ là bốn phương pháp khám bệnh của Đông y.
Nghĩ đến đây cô càng cảm thấy đau khổ. Cô đến vì anh, nhưng sao tình tiết luôn phát triển kiểu kỳ lạ vậy, luôn là cô cực kỳ mong muốn anh đi mau là sao?
“Hình như điện thoại cô có người gọi.” Anh đi bên cạnh cô, bệnh viện buổi đêm yên tĩnh, tiếng rung trở nên quá rõ ràng.
“À à, điện thoại quấy rối đấy ạ.”
Tiếng rung trong túi áo Đào Nhiên ầm ĩ một hồi rồi dừng, cuối cùng Đào Nhiên cũng thở phào.
Cô và Tô Hàn Sơn sóng vai đi trên con đường có hai hàng cây dọc hai bên của bệnh viện, thỉnh thoảng chân lại dẫm lên một phiến lá, trong đêm tối tĩnh mịch phát ra tiếng loẹt quẹt.
Đào Nhiên nhìn cái bóng của anh và cô trên mặt đất, trong lòng bỗng dưng nảy ra một tình cảm khác, dường như nỗ lực sáu năm chính vì giây phút này, giống như uống một ly nước bưởi mật ong ấm áp trong ngày đông giá rét vậy.
“Thầy Tô…” Giọng nói của cô trở nên dính như mật ong.
“Hửm?”
Cô muốn nói gì đó, đang tìm từ ngữ cho thích hợp, lần này tuyệt đối không thể hỏng bét nữa!
Nhưng mà, cô còn chưa làm công tác chuẩn bị xong, điện thoại của anh đã có tin nhắn đến, anh xem sau đó trả lời.
Được rồi, cũng may cô có nhiều thời gian chuẩn bị hơn. Nói gì mới được nhỉ? Bắt đầu từ cơn gió mùa thu làm lá vàng nhảy múa hay là bắt đầu từ hoa Đinh hương mùa xuân năm đó?
Điện thoại anh có cuộc gọi đến.
Giọng nam trầm thấp, ôn hòa dễ nghe của anh vang lên, “Xin chào, vâng, tôi là Tô Hàn Sơn. Xin chào xin chào… Vâng, nhớ ạ, Đào Nhiên hả, cô ấy đang ở bên cạnh tôi, bảo cô ấy nghe điện thoại sao? Được ạ.”
Anh đưa điện thoại qua.
Điện thoại của anh? Tìm cô nói chuyện? Cô nhất thời không thể tìm được điểm có thể liên quan giữa hai người này.
“Mẹ cô.”
“Hả–“ Cô thật sự phục bà Lam sát đất.
“Con nhóc thối kia không nghe điện thoại của mẹ!” Đào Nhiên vừa “alo” một tiếng, đầu bên kia đã vang lên tiếng gầm gừ của bà Lam.
Cô nhấc điện thoại ra xa tai một chút, “Con tưởng điện thoại quấy rối…”
Khi nói bốn chữ “điện thoại quấy rối”, cô lén lút liếc Tô Hàn Sơn một cái, anh đang nhìn thẳng về phía trước. Đang ngắm đèn nghe gió hay đang đếm lá rơi? Cô không biết, dù sao anh cũng chẳng có biểu cảm gì.
Nhưng mà bà Lam ở bên kia lại cười ha ha, tiếng cười quả thực có thể làm rung màn hình điện thoại của anh, cô có một dự cảm không lành…
“Con gái ngoan, mẹ quả thực là điện thoại quấy rối! Làm phiền con và bác sĩ Tô hẹn hò hả?”
Mẹ tôi ơi, mẹ đang nói chuyện kinh khủng gì đấy! Quả nhiên bà Lam chưa từng khiến cô thất vọng!
Đào Nhiên nhìn chằm chằm nền đất, ngay cả liếc xem Tô Hàn Sơn có phản ứng gì cũng không dám, cô ký gửi hy vọng vào một điểm – bà Lam nói tiếng địa phương, anh nghe không hiểu!
“Mẹ! Muộn vậy rồi, mẹ nên đi ngủ đi!” Cô áp chặt điện thoại vào lỗ tai, hy vọng có thể bịt bớt âm thanh kinh khủng của bà Lam dưới trạng thái không được nhắc đến.
“Được được được! Mẹ không làm phiền con nữa! Hai đứa nói chuyện đi! Ha ha ha ha…”
Điện thoại kết thúc trong tiếng cười hào phóng của bà Lam, hai má Đào Nhiên đỏ ửng như tôm luộc, trả điện thoại lại cho Tô Hàn Sơn nhưng mắt vẫn nhìn chằm chằm xuống đất không dám ngẩng đầu lên, cô sắp khóc đến nơi rồi.
Thầy Tô, thầy không nghe thấy gì cả đúng không?
Anh nhận lại điện thoại, chỉ nhìn thấy một cái đỉnh đầu lù xù, “Cô đang tìm gì dưới đất thế?”
Em đang tìm thể diện của em đó thầy Tô!
Cô xoa xoa mặt, dè dặt hỏi, “Thầy Tô… Anh từng đến Hồ Bắc chưa?”
“Chưa.”
Phù — cô thở phào một hơi, vậy thì tốt! Vậy nhất định anh nghe không hiểu tiếng Hồ Bắc của bà Lam! Cô tìm được thể diện rồi!
“Đi thôi thầy Tô, em mời thấy ăn Luzhu!” Lập tức nhẹ cả người. Cô sợ hãi như vậy đấy!
“Không tìm đồ nữa à?”
“Vâng vâng, tìm thấy rồi ạ tìm thấy rồi ạ ha ha!” Toát cả mồ hôi, “Chuyện đó…thầy Tô, mẹ em nói gì với anh vậy?” Cô vẫn có chút lo lắng tính cách thẳng thắn của bà Lam.
“À, mẹ cô hỏi tôi có còn nhớ bà ấy không.”
Trời ạ! Bà Lam mẹ thật sự quá mạnh mẽ, vấn đề này hai năm nay con gái mẹ vẫn chưa dám hỏi!
“Vậy thầy Tô còn nhớ không ạ?” Nhớ mẹ cũng có nghĩa là nhớ cô!
“Nhớ.”
“Thật ạ?” Trái tim của cô! Nếu như thầy Tô gọi khoa tim mạch đến hội chẩn thì sẽ phát hiện, trong đó lúc này đang nổi đẩy bong bóng màu hổng!
“Ừm, bệnh của bố cô quá đặc biệt, tôi theo ngành y nhiều năm như vậy rồi cũng chỉ gặp có một ca đó.”
Bụp một tiếng, Đào Nhiên trực tiếp ngã đập mông xuống đất. Trái tim cô còn đau khổ hơn cả mông! Tất cả bong bóng màu hồng gì đó đều mất hết, há ra thầy Tô nhớ bệnh án!
“Ngã đau không? Sao đi đường cũng có thể ngã được vậy?”
Cô nhặt một miếng vỏ chuối lên, mặt đau khổ, “Đứa mất dạy nào ném linh tinh!”
Một cánh tay nhận lấy vỏ chuối của cô ném vào thùng rác, sau đó giơ ra trước mặt cô, “Đứng dậy đi.”
Tay của thầy Tô!
Cô nghiêng mặt quan sát tỉ mỉ.
“Đang nhìn gì vậy?”
Dáng vẻ cô vô cùng tự tin, “Thầy Tô, thật sự tay của anh không dễ tiêm lắm đâu, nhưng em đảm bảo, cho em thêm một cơ hội nữa, nhất định em có thể tiêm chuẩn xác!”
Cánh tay của thầy Tô cứng đờ trước mặt cô, sau đó lặng lẽ thu lại.
“Tự đứng dậy đi.”
Đào Nhiên nghe thấy một âm thanh lạnh lẽo trên đỉnh đầu.
“Ồ.” Cô nhanh nhẹn bò dậy, nhìn thầy Tô bước nhanh rời đi rất xa.
Cô nhấc chân đuổi theo, “Thầy Tô! Thầy Tô! Đợi em với!” Mông em đau, anh chẳng thương hoa tiếc ngọc tí nào cả!
Vừa chạy cô vừa nghĩ đến một chuyện: Rõ ràng vừa nãy cô có thể kéo tay thầy Tô! Sao cô lại nghiên cứu đến chuyện tiêm chọc chứ? Thật là hối hận chết mất!
Thầy Tô, anh quay lại đi, em lại ngã một lần nữa cho anh xem được không?
~ Hết chương 10. ~

Chia sẻ cùng tôi