Đào Nhiên muốn hỏi bà Lam sao lại biết được số điện thoại của Tô Hàn Sơn, nhưng nghĩ kỹ lại thì cũng tự hiểu được, số của Tô Hàn Sơn sáu năm chưa đổi, còn bà Lam thì lại giữ đồ được lâu, cho nên sáu năm trước Tô Hàn Sơn làm bác sĩ chữa trị cho bố, anh đã cho bà Lam số điện thoại, bà ấy giữ đến tận bây giờ.
Sáu năm rồi, bà Lam chưa từng nghĩ sẽ làm phiền Tô Hàn Sơn, không ngờ vừa tìm đến đã hát được một bài.
“Thầy Tô, cả nhà em luôn cảm kích anh.”
Câu này xuất phát từ đáy lòng, năm đó bố mặc một căn bệnh kỳ lạ, phổi xuất hiện bệnh, một phần ba phổi bị nấm “ăn” hết, chạy chữa bao nhiêu bệnh viện đều không có tác dụng, mọi người đều bó tay, không biết là bệnh gì, mãi đến khi đưa tới Bắc Nhã mới tìm được nguyên nhân bệnh – nhiễm nấm penicillium marneffei.
Tô Hàn Sơn lại lắc đầu, “Đó không phải công lao của tôi. Khi đó tôi còn trẻ, được chủ nhiệm chỉ đạo, rồi còn được đồng nghiệp khoa xét nghiệm chỉ đúng đường nữa, tôi chỉ làm chuyện tôi nên làm thôi.”
Đào Nhiên cười.
Cuối cùng bố có thể chữa khỏi là công lao của cả khoa hồi sức tích cực, là công lao của tất cả những nhân viên y tế tham gia điều trị như khoa xét nghiệm, điều dưỡng, vân vân, cô và mẹ đều rất cảm kích, nhưng mùa xuân năm đó, chính là anh – một bác sĩ trẻ mang theo sức trẻ của mình dùng sự dịu dàng và ấm áp như gió xuân mang đến hy vọng cho một con người đang tuyệt vọng là cô.
Gió đi qua để lại hương hoa thấm vào đất, cũng thổi bùng những tình cảm ấp ủ thời thiếu nữ.
Năm đó cô học lớp 12, sắp thi đại học, bố mắc bệnh lạ, mẹ giấu cô đưa bố đi chữa trị, nhưng chuyện lớn như vậy đâu có thể giấu được? Cô cũng chẳng có tâm trạng học hành, nói cô tùy hứng cũng được, làm việc theo cảm tính cũng được, điều cô nghĩ là, đại học có thể thi năm sau, nhưng bố chỉ có một, bất luận thế nào cô cũng phải ở bên cạnh bố, vì vậy kiên quyết mua vé tàu hỏa cùng chuyến với bố mẹ, đến nơi mới gọi điện thoại cho mẹ cô, mặc dù khi đó mẹ rất tức giận, nhưng giận xong lại ôm cô khóc.
Cô biết, thật ra mẹ cần một vòng ôm hơn ai hết.
Mấy ngày đầu ở Bắc Nhã vẫn chưa tìm được nguyên nhân bệnh, nhìn cơ thể chỉ còn da bọc xương của bố, bệnh tình ngày càng xấu đi, đau đớn thì ngày một tăng lên, cô và mẹ thật sự tuyệt vọng, nhưng cô không dám thể hiện ra, mẹ cũng không dám, họ đều biết chỉ cần một người sụp đổ thì ý chí của cả nhà ba người đều sẽ ầm ầm tan vỡ, cho nên cô chỉ có thể cổ vũ mẹ.
Hôm đó là lần tình trạng của bố xấu nhất từ khi mắc bệnh, điều trị mấy ngày không có chút hiệu quả nào, cổ họng và lưỡi đều lở loét, uống nước cũng đau, không uống lại càng đau hơn, sau đó còn nguy kịch đến mức phải vào phòng cấp cứu.
Trải qua sự nỗ lực của bác sĩ, cuối cùng bố cũng được cứu về, nhưng cả người chẳng hề có chút sinh khí nào, dường như có thể bị thần chết cướp đi bất cứ lúc nào. Lần cấp cứu này trở thành một đòn đánh gãy cọng rơm cuối cùng của cô, khi đó bờ vai của cô vẫn còn non nớt không chịu nổi nỗi sợ như vậy, một mình trốn trong góc hành lang bệnh viện khóc.
Là anh, người vừa ở trong phòng cấp cứu đoạt lại bố từ tay thần chết, anh đi đến trước mặt cô, ngồi xổm xuống đưa cho cô khăn giấy, nói với cô: “Đừng sợ.”
Sao cô có thể không sợ chứ?
Cô khóc hỏi anh, bố còn có thể cứu chữa được không.
Khi đó anh có khoảng thời gian ngẩn người ngắn ngủ, ánh mắt mơ hồ, thậm chí không nhìn vào cô, anh nói, “Tôi sẽ cố gắng.”
“Cố gắng nhất định có thể cứu được đúng không ạ?” Cô mở đôi mắt đẫm lệ, tràn đầy hy vọng nhìn anh.
Lần này, ánh mắt anh nhìn cô chằm chằm, gật đầu thật mạnh, “Tôi nhất định sẽ cứu được!”
Bây giờ nghĩ lại, câu nói đó thật ra là lời nói của một bác sĩ trẻ chưa trải đời nhưng tràn đầy nhiệt huyết, thậm chí cô không biết khi đó anh dùng tâm lý gì để hứa với người nhà bệnh nhân như vậy, nhưng khi đó cô thật sự tin tưởng, anh cố gắng bố sẽ được cứu về.
Khi đó cô mười tám tuổi, trẻ người non dạ hơn cả anh.
Tiếp theo đó, xét nghiệm ra được bệnh của bố là do nấm penicillin marneffei hiếm thấy, tìm được nguyên nhân bệnh cũng là lúc bắt đầu điều trị thuốc kháng nấm, nhưng tác dụng phụ của thuốc quá lớn, vừa dùng thuốc thì nhịp tim của bố đã tăng nhanh, mẹ và cô bị mời ra ngoài, các thiết bị cấp cứu được đẩy vào, quá trình điều trị sau đó cô không nhìn thấy, nhưng cô đoán nhất định sẽ đau đớn, bởi vì khi anh bước ra trên tay toàn là vết cấu, đó là vì bố không chịu nổi, anh đã đưa tay mình ra cho bố cầm.
Những ngày tháng ở Bắc Nhã, anh chạy đôn chạy đáo tìm nguyên nhân bệnh, luôn luôn sát sao theo dõi điều trị, mỗi ngày đều cổ vũ bố để ông ổn định tinh thần, thậm chí anh còn làm công việc của cô và mẹ, sự dịu dàng chu đáo của anh cuối cùng cũng cứu bố về từ tay tử thần.
Điều anh hứa với cô, anh không nuốt lời.
Nhưng điều nhà cô hứa với anh vẫn chưa thực hiện được.
Nhà cô mở một quán ăn nhỏ, bố nấu mì trộn nóng* rất ngon. Trận bệnh lạ sáu năm trước mặc dù bố giãy giụa từ cõi chết trở về, sức khỏe lại yếu đi rất nhiều, mấy năm nay cũng dần hồi phục, quán ăn không thể tiếp tục mở cửa nữa.
*Mì trộn nóng là một món ăn vặt nổi tiếng nhất của Vũ Hán Hồ Bắc. Mì trộn nóng không giống với mì lạnh hay mì nước, mì phải được luộc chín, để nguội, rồi cho thêm các gia vị như dấm, tương mè, dầu salad, dầu mè, hành hoa, tỏi, củ cái thái hạt lựu, đậu đũa muối chua, nước sốt, xì dầu…Trộn vào với nhau rồi cho vào nồi nấu nóng lên là được. Món này có rất nhiều cách làm khác nhau.
Trong cửa hàng Luzhu, Đào Nhiên nói tình hình cho Tô Hàn Sơn, “Nhưng thầy Tô, thầy có cơ hội đi Vũ Hán có thể đến nhà em ăn, mặc dù quán ăn không mở nhưng tay nghề của bố em vẫn y nguyên. Chỉ là không biết anh có ăn quen không.”
Đào Nhiên nói rồi bưng ly nước lên. Đêm cuối thu lạnh giá, đi bộ cả đoạn đường phải uống một ly trà nóng mới thoải mái.
Lạị thấy Tô Hàn Sơn gật đầu, “Ngon, tôi thích ăn.”
“Anh đã từng ăn rồi ạ?” Đào Nhiên nói xong rồi uống ngụm nước, không phải chưa từng đến Hồ Bắc sao?
“Ăn rồi, thầy hướng dẫn trước kia của tôi là người Hồ Bắc, vợ thầy biết làm mì trộn nóng.”
“Phụt…” Toàn bộ nước trong miệng Đào Nhiên bị phun ra hết, phun đầy mặt đầy người Tô Hàn Sơn, “Xin lỗi thầy Tô, xin lỗi thầy, em thật sự…thật sự quá bất cẩn! Xin lỗi thầy!”
Cô vội vàng nói xin lỗi Tô Hàn Sơn, quả thực khóc không ra nước mắt! Mỗi một giây phút ở bên cạnh Tô Hàn Sơn tâm trạng đều giống như ngồi xe leo núi vậy, còn cô thì lần nào cũng chắc chắn sẽ lật xe!
Cô cảm thấy sổ tay của mình tập hợp lại có thể đặt một cái tên: Mỗi ngày bên cạnh nam thần đều là hiện trường tai nạn giao thông được ghi vào sử sách, phải làm sao đây?
Khắp mặt Tô Hàn Sơn là nước trà, trên lông mày đẹp đẽ còn dính hai miếng lá trà.
Đào Nhiên thật sự muốn khóc, đưa giấy cho anh, “Thầy Tô… xin lỗi thầy… thầy lau đi ạ.”
Tô Hàn Sơn nhận lấy giấy, vẻ mặt vẫn bình tĩnh, sau khi lau nước và lá trà, anh làm như chưa có chuyện gì rót thêm trà cho cô.
“Không….em không dám nhận đâu thầy Tô, em tự lấy.” Cô hoảng sợ, ôm lấy ly.
Cánh tay xách bình trà của Tô Hàn Sơn dừng lại, mặt nghiêm nghị, “Bỏ xuống!”
Tay Đào Nhiên run rẩy suýt chút nữa làm vỡ ly, cô vội vã đỡ lấy, ngoan ngoãn ngồi xuống, “Bỏ…bỏ xuống rồi ạ, thầy Tô.”
Tô Hàn Sơn tiếp tục rót trà, ngữ khí tận tình khuyên bảo: “Thấy cô làm việc tỉ mỉ lại nghiêm túc, sao trong cuộc sống lại hấp ta hấp tấp thế? Không sợ bỏng à?”
Đào Nhiên hiểu, anh đang trách cô vừa nãy túm lấy ly trà lúc anh đang rót nước, nhưng vì sao lại hấp ta hấp tấp như vậy sao? Vậy không phải nên hỏi anh à? Cô cúi đầu, nhìn anh một cái, biểu cảm có chút tủi thân.
Đúng lúc anh nhìn qua nên biểu cảm này bị anh bắt được, “Sao vậy? Nói còn ấm ức à?”
“Không ạ…” Cô nhỏ giọng lầm bầm, “Anh là chủ nhiệm, ai dám ấm ức đâu ạ…”
Hơi thở của anh hơi trầm, ngữ khí dịu dàng hơn rất nhiều, “Tôi đáng sợ vậy sao?”
“Dạ?” Cô không hiểu sao anh đột nhiên nói như vậy.
“Đến nỗi nhìn thấy tôi là hoảng loạn như một con chuột vậy à?”
“Em không ạ…” Giọng cô nhỏ đến mức gần như không nghe thấy.
Tô Hàn Sơn: ….
Đây mà gọi là không?
Trong lòng Đào Nhiên vẫn luôn lơ lửng một chuyện quan trọng, “Thầy Tô, anh nói thầy hướng dẫn của anh là người Hồ Bắc, vậy anh nghe hiểu tiếng Hồ Bắc không ạ?”
“Có thể hiểu.”
Ba chữ rõ ràng dứt khoát, Đào Nhiên lại muốn khóc rồi. Bà Lam à, khoa học kỹ thuật phát triển thật đấy, cách xa ngàn cây số mẹ vẫn có thể khiến con gái mẹ mất mặt đến nỗi không tìm thấy đâu nữa.
“Nhà cô mở quán ăn, vậy cô biết làm mì trộn nóng không?”
Tô Hàn Sơn đột ngột hỏi, kéo suy nghĩ của cô quay về, mặt cô mù mờ, “Dạ? Em biết….ăn.”
Tô Hàn Sơn hơi sững sờ, gật đầu, “Ừm, có thể nhìn ra.”
~Hết chương 11.~

Chia sẻ cùng tôi