Yang Ying

3 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Bác Sĩ Tô, Anh Cười Rất Đẹp | Chương 29: 2-9

Căn bản Đào Nhiên không biết Tô Hàn Sơn ở đâu.

Chiếc xe bus đưa họ đến nơi đóng quân, là một nhà khách chuyên dành ra cho các y bác sĩ ở.

Phòng của Đào Nhiên và Tiểu Đậu sát nhau.

Có thể thấy lúc đầu tiến vào thành phố này Tiểu Đậu có chút căng thẳng, dọc đường đều lặp đi lặp lại học thuộc yêu cầu của bác sĩ khoa truyền nhiễm.

“Khử trùng tay nắm cửa… khử trùng tay nắm cửa…” Tiểu Đậu đứng ở cửa lặng yên lẩm bẩm, rồi lấy nước rửa tay ra, không quên quay đầu nói với Đào Nhiên, “Khử trùng tay! Đừng quên!”

Thực ra Đào Nhiên vẫn ổn, có lẽ vì đây là quê hương nên cô không căng thẳng như Tiểu Đậu.

“Chia ba khu… chia ba khu…”

Trong tiếng lảm nhảm của Tiểu Đậu, Đào Nhiên mở cửa ra, làm theo lời bác sĩ viện truyền nhiễm, chia căn phòng ra làm ba khu, khu ô nhiễm, khu bán ô nhiễm và khu sạch, sau đó bắt đầu sắp xếp hàng lý, chia đồ cần dùng cho công việc ra, sau đó dùng nước diệt khuẩn khử trùng tất cả mọi chỗ trong phòng, phun rửa, khắp căn phòng tràn ngập mùi nước diệt khuẩn nồng đậm.

Sau đó đội y tế bắt đầu động viên và cấp tốc huấn luyện một lần nữa trước khi vào bệnh viện.

Khi luyện tập mặc đồ bảo hộ, Đào Nhiên xảy ra vấn đề.

Vốn dĩ chất tóc của cô là kiểu không quá nghe lời, rất dễ trở nên loạn cào cào, nên từ nhỏ cô đã để tóc dài, dù gì cũng có dây chun có thể buộc túm lại, nếu như cắt ngắn thì mỗi ngày chắc chắn sẽ thành ổ gà, nhưng bây giờ mái tóc dài này mặc đồ bảo hộ rất không tiện, cũng không tốt cho việc bảo hộ.

Trong đội ngũ điều dưỡng đã có người bắt đầu cắt tóc, Đào Nhiên vuốt mái tóc của mình, cô quyết tâm, dù sao ở viện đều mặc đồ bảo hộ, Tô Hàn Sơn cũng không nhìn thấy cái đầu như ổ gà của cô, cắt!

Kéo được giao cho Tiểu Đậu, không phải Đào Nhiên chê kỹ thuật cắt tóc của Tiểu Đậu, nhưng mà sau đó khi nhìn vào trong gương, cô không muốn thừa nhận đây là mình, chó gặm còn chỉnh tề hơn cái này!

Nhưng thật ra chẳng cần cô soi gương đâu, “tình trạng bi thảm” của cô trước mắt như thế nào chỉ cần nhìn phản ứng của các chị em là đủ biết rồi!

Tóc của người khác sau khi cắt xong đều đâu vào đấy, chỉ có một mình cô, tóc cứ vô duyên vô cớ chạy loạn lên trên, dường như đang hát bài “Tự do chạy theo gió là phương hướng”.

Có chị em không nhịn được phụt cười thành tiếng, điều dưỡng trưởng nhìn thấy rồi dịu dàng đi qua chỉnh tóc ngay ngắn cho cô, an ủi cô, “Đẹp mà, sẽ lại dài ra thôi.”

Đào Nhiên tủi thân gật gật đầu, không phải cô đau lòng mái tóc, cô chỉ cảm thấy mình có chút xấu đến nỗi hết sức có cá tính thôi, sự xấu “ rất có cá tính” này của cô có thể khiến bầu không khí căng thẳng có thêm tiếng cười cũng coi như đáng giá…

Ngày hôm sau, đội y tế của họ vào bệnh viện tiếp nhận.

Bệnh viện Nam Nhã, bệnh viện Tô Hàn Sơn đang ở.

Trong cuộc đời điều dưỡng ngắn ngủi của Đào Nhiên chưa từng nhìn thấy nhiều người bệnh như vậy.

Đi qua tòa nhà khám bệnh của bệnh viện nhìn vào, trong đại sảnh toàn là người, tiếng khóc kích động bi thương truyền từ bên trong ra, có người dìu nhau đi vào, cũng có người khóc lóc đi ra.

Đào Nhiên biết Tô Hàn Sơn ở bệnh viện này, ban đầu cô vô thức nhìn vào đại sảnh khoa khám bệnh là do đang nghĩ, anh có ở phòng khám tiếp nhận bệnh nhân không? Nhưng khi nhìn thấy cảnh này lại như có xương mắc trong cổ họng, cô quên hết tất cả mọi thứ, đi xa rồi mà bên tai vẫn vang vọng những tiếng khóc đó, thứ cứ hiện lên trước mắt cũng toàn là từng gương mặt u sầu.

Cuối cùng họ cũng đi đến khu bệnh cách ly.

Họ rửa tay, đội mũ, đeo kính bảo hộ, mặc đồ phòng hộ, đồ cách ly, đồ bảo vệ mặt, vân vân dưới sự giám sát không chớp mắt của bác sĩ viện truyền nhiễm, rồi lại kiểm tra cho nhau, tốn nửa tiếng đồng hồ mới vào buồng.

Đào Nhiên nhìn thấy Tô Hàn Sơn ở đây.

Anh cũng đã mặc đồ bảo hộ, bọc kín mít từ đầu đến chân.

Khu bệnh mới nhận thêm bệnh nhân, anh bận đến nỗi căn bản chưa nhìn thấy cô đã trực tiếp đi cứu người.

Nhưng cô biết đó là anh, giọng anh nói chuyện với điều dưỡng, anh vội vàng liếc mắt một cái sau lớp kính bảo hộ, cô sẽ không nhận nhầm đâu, khi anh xoay người ba chữ “Tô Hàn Sơn” phía sau chiếc áo bảo hộ đã chứng minh cô không nhầm.

~Hết chương 29.~

← Chương 28: 2-8  |  Mục lục  |  Chương 30: 2-10 →


Bình Luận

Chia sẻ cùng tôi