Yang Ying

1 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Bác Sĩ Tô, Anh Cười Rất Đẹp | Chương 37: 2-17

Giống như ngày hôm trước vậy, trước khi vào buồng bệnh phải mặc đồ bảo hộ, Đào Nhiên lại phát hiện đồ bảo hộ hôm nay và hôm qua có chút khác biệt nhỏ, vả lại của cô và của Tiểu Đậu còn không giống nhau.

“Vật tư thiếu thốn nên mới phải nhờ mọi người cố gắng khắc phục, những vật tư bảo hộ này đến được đây cũng không dễ dàng, mọi người tính toán mà dùng vậy!” Bác sĩ của viện truyền nhiễm ở bên cạnh giải thích.

“Dịch bệnh bùng lên quá đột ngột, có thể nói mọi phương diện đều trở tay không kịp, vật tư bảo hộ thiếu thốn, những thứ này đều là các nơi quyên tặng, đây đã được coi là tốt rồi, tốt hơn trước kia.” Điều dưỡng của bệnh viện Nam Nhã nhỏ giọng nói với họ.

Nhìn tên các nhãn hiệu của trang bị bảo hộ trên người mọi người, Tiểu Đậu cười nói, “Chúng ta cũng được coi là ăn cơm của muôn nhà rồi đấy!”

Mọi người cười ha ha, tiếp tục mặc đồ bảo hộ.

Vật tư thiếu thốn nên một ngày chỉ có một bộ đồ bảo hộ, không có dư.

Vì để chống đói, buổi sáng Đào Nhiên ăn toàn là bánh bao với màn thấu, không dám ăn cháo cũng chẳng dám uống nước, sợ sẽ buồn vệ sinh, hôm nay cô bất tiện nên càng thêm cẩn thận.

Hôm nay là một ngày Đào Nhiên khổ không gì sánh bằng.

Vết hằn trên mặt vẫn ngâm ngẩm đau, sau khi đeo khẩu trang và kính bảo hộ lên thì nỗi đau này càng thêm rõ ràng.

Nhưng vừa tiến vào buồng bệnh, những khó chịu đó đều bị ngó lơ, vẫn giống ngày đầu tiên, toàn thân cô giống như đã được lên dây cót, khi chẳng có thời gian ngơi nghỉ thì cũng chẳng quan tâm được chỗ nào đau, chỗ nào khó chịu.

Song đến buổi chiều cô bắt đầu cảm thấy vô cùng mệt mỏi, bộ đồ bảo hộ trên người trở thành gánh nặng nặng nề, bả vai tê mỏi đến nỗi không nhấc lên nổi, toàn thân mệt mỏi rã rời, lần hút đờm rãi cuối cùng cho bà Hoàng giường 35, cô phải làm với một điều dưỡng khác mới có thể hoàn thành.

Có lẽ vì đã quá mệt nên cô không cảm nhận được ánh mắt khác lạ của bà Hoàng, mãi đến khi hút đờm dãi xong, Tiểu Đậu kéo cô qua một bên nói thầm vào tai cô một câu, lúc đó cô mới kinh ngạc cảm thấy thân dưới ướt dầm dề, giống như ướt đẫm nước vậy.

Cô muốn quay đầu nhìn xem sao nhưng đang mặc bộ đồ bảo hộ cồng kềnh, kính bảo hộ lại mờ sương, cô chẳng nhìn thấy gì hết.

Cô đứng nguyên tại chỗ ngẩn người một hồi. Không quẫn bách sao? Đương nhiên quẫn bách! Nếu như chuyện này xảy ra ở bất cứ lúc nào cô đều sẽ cảm thấy chẳng có mặt mũi gặp người khác, nhưng vào giây phút này, bẩn thì sao chứ? Những máy móc phải giám sát vẫn phải tiếp tục giám sát, bệnh nhân cần phải chăm sóc vẫn phải tiếp tục chăm sóc, đợi cô phía trước là bốn sinh mạng!

Cô mau chóng bình tĩnh lại rồi tiếp tục công việc.

Dựa vào ý chí “Cô vẫn đang làm việc, cô không thể ngã xuống”, như vậy cô đã kiên trì đến giây phút cuối cùng, đối diện với ánh mắt khác thường của điều dưỡng nhận giao ca khi nhìn phía sau cô, mặt cô cũng không đổi sắc.

Chỉ là sau khi giao ca xong, toàn thân được buông lỏng, cô cảm thấy khắp người giống như bị rút hết sức lực, bất cứ lúc nào cũng có thể mềm oặt ngã xuống đất.

Kéo lê bước chân nặng nề, nền gạch cứng ngắc của hành lang đối với cô mà nói chẳng khác gì đang giẫm lên đống bông mềm nhũn.

Trong tầm nhìn mờ hơi sương, lờ mờ có bóng người đi về phía cô.

Tô Hàn Sơn…

Cô nhớ đến sự lúng túng phía sau lưng mình nên lập tức muốn trốn anh, không để anh nhìn thấy, nhưng càng nôn nóng càng xảy ra chuyện, chân hơi hẫng một nhịp, cô tự vấp vào chân mình, lảo đảo rồi lập tức bổ nhào xuống đất.

Nhưng cô không ngã trên nền đất bởi vì có một đôi tay đã đỡ được cô.

Trước mắt là bộ đồ bảo hộ màu trắng.

Cả người cô đã nằm gọn trong lòng anh!

Không biết sức lực từ đâu đến, cô dùng sức đẩy mạnh anh ra, sau đó chạy đi.

Nhưng như vậy vẫn không tránh được việc phía sau bị anh nhìn thấy, cô nghe thấy anh ở phía sau gọi tên cô, cô không muốn nghe! Không muốn nhìn thấy anh! Sau này cũng không muốn nhìn thấy anh nữa!

~Hết chương 37.~

← Chương 36: 2-16  |  Mục lục  |  Chương 38: 2-18 →


Bình Luận

Một phản hồi cho “Bác Sĩ Tô, Anh Cười Rất Đẹp | Chương 37: 2-17”

  1. Ảnh đại diện Thu Hà Nguyễn

    Cứ lúc nào mất mặt thì sẽ gặp Bác sĩ Tô

Chia sẻ cùng tôi