Yang Ying

1 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Người Ủy Thác | Chương 2: Người đàn ông của tôi

Đêm, Mạc Lam có một đêm mất ngủ hiếm hoi.

Bình thường nhiệm vụ tăng ca của cô rất nhiều, thường thức đến một hai giờ sáng, sáng sớm hôm sau thức dậy còn phải ra tòa, không được chậm trễ dù chỉ một chút, trước giờ chỉ có ngủ không đủ, làm gì có không ngủ được?

Đều trách Trình Đông, đàn ông mà trở nên vô tình quả thực ngay cả quỷ cũng phải sợ.

Cô chưa từng nghĩ thật ra là vì giấc ngủ ban ngày nhiều, đã bổ sung đủ những thiếu ngủ trước đó. Không ngủ được cô chỉ đành dậy hâm nóng cho mình một ly sữa, cầm chiếc cốc màu hồng lại nhớ đến cuộc gặp bất ngờ ban sáng, cô tự cười chế giễu rồi ngồi trên giường thong dong uống xong cốc sữa, đến nửa đêm cuối cùng cũng buồn ngủ, làm một giấc đến khi mặt trời lên cao.

Cô bò ra khỏi chiếc giường rộng rãi và vô cùng lộn xộn, trên người khoác chiếc váy ngủ lụa dài, vò mái tóc bù xù trên đầu, ngáp ngắn ngáp dài mở cửa phòng ra, kết quả bị người trong phòng khách làm cho giật mình.

“Dọa chết chị rồi, sao em vào nhà mà chẳng có tiếng động gì thế?”

Đường Tiểu Ưu đang gõ chữ lạch cạch trên laptop, cô ấy đeo chiếc kính gọng đen to đùng đang hot nhất bây giờ, tóc tết lọn nhỏ như người Châu Phi, da dẻ thì  màu kem sữa trắng trẻo mịn màng, chiếc áo ba lỗ nóng bỏng quấn chặt cơ thể trẻ trung, chỉ loáng thoáng lộ ra một góc vai nhìn như hình xăm cánh hoa hồng đỏ.

“Em thấy chị chưa dậy nên không gọi chị. Chị cài đặt vân tay cho em không phải vì không làm phiền chị nghỉ ngơi à?” Mười ngón tay của Đường Tiểu Ưu múa nhanh trên bàn phím, không thèm nhìn cô.

Mạc Lan ở một mình trong căn hộ chung cư cao tầng này, nhưng khóa vân tay ngoài cửa không chỉ cài đặt mỗi vân tay của một mình cô, chìa khóa dự phòng cũng để ở chỗ trợ lý Đường Tiểu Ưu.

Hằng ngày cô không cần sáng chín giờ chiều năm giờ đến văn phòng luật điểm danh báo cáo nhưng công việc thì không thể bỏ lỡ ngày nào. Khi cô không ở phòng làm việc thì Đường Tiểu Ưu sẽ đến chung cư làm việc với cô. Ban đầu là cô chê mở cửa phiền phức nên dứt khoát cài đặt khóa vân tay cho trợ lý, sau đó Đường Tiểu Ưu cảm thấy wifi và máy in ở chỗ cô còn tốt hơn phòng làm việc, nên khi Mạc Lan thỉnh thoảng lên tòa hoặc đi gặp đương sự mà không cần cô ấy đi theo thì sẽ đến thẳng chung cư của cô ngồi làm việc.

Mạc Lan cũng chẳng để ý đến hình tượng lôi thôi lúc mới ngủ dậy, cô thở phảo một hơi mở tủ lạnh lấy lon cafe ra, còn chưa kịp mở đã bị Đường Tiểu Ưu lấy đi mất.

“Mới mở mắt ra đừng ăn thực phẩm rác rưởi, trên bàn bếp có cafe mới pha, sữa cũng hâm nóng rồi, chị tự lấy đi.”

Mạc Lan nhìn về phía máy pha cafe trên bàn bếp, quả nhiên đã có sẵn nửa bình cafe, chẳng trách vừa tỉnh dậy đã ngửi thấy mùi cafe, cô còn cho rằng là ảo giác.

Cô trợ lý ghê gớm này của cô quả thực không còn gì để nói, không chỉ rất được việc trong công việc mà những việc vặt trong cuộc sống cũng ôm đồm, chia sẻ với cô.

Cô hoảng hốt một chút, cũng đã từng có một người như vậy, luôn suy nghĩ cho cô, sáng thức dậy không cho cô uống đồ lạnh, bất chấp nguy cơ đi làm muộn cũng phải nấu cho cô một bát mì nóng hổi.

“Này, chị không sao chứ?” Đường Tiểu Ưu làm một ly cafe latte đưa cho cô, “Nhìn chị không bình thường lắm, không phải nói hôm qua đến bệnh viện nói chuyện với chủ nhiệm Lâm hôm nay sẽ đi tìm người ủy thác bàn bạc sao, sao chị không đến phòng làm việc?”

“Chị không gặp được chủ nhiệm Lâm.” Mạc Lan hoàn hồn lại trả lời cô ấy, liếc mắt một cái nhìn thấy ngón tay của cô ấy, “Oa, đổi sơn móng tay mới rồi hả? Màu này đẹp này, mua ở đâu đấy?”

Đường Tiểu Ưu chẳng lạ lẫm gì lấy một túi giấy trong túi ra đưa cho cô: “Biết chị sẽ có phản ứng này nên mua cho chị luôn rồi. Không cần cảm ơn em, mua ba lọ mới được quà tặng, của chị là nhân tiện thôi.|

Mạc Lan vui vẻ nhận lấy rồi ngồi xuống trước mặt cô ấy bắt đầu quét lên móng tay màu sơn mới.

Khi cô không muốn nói đến chuyện gì đó mới nói đông nói tây như vậy, Đường Tiểu Ưu cũng không hỏi thêm.

Đợi đến khi Mạc Lan sơn hòm hòm mười móng tay thì cafe cũng đã uống phân nửa, lúc này cô mới chậm rãi nói: “Hai ngày nay chị không ở phòng làm việc có ai và cuộc điện thoại nào tìm chị không?”

Tiểu Ưu mở mục ghi chú trên điện thoại ra đọc cho cô nghe từng khoản một, tất cả đều là những chuyện bình thường trong công việc, chỉ có một mục: “Có người gọi điện thoại đến hỏi chị có muốn tham gia họp bạn học cấp ba không,  nói là kỷ niệm một trăm năm thành lập Trung học Kỳ Môn, cơ hội hiếm có.”

Họp bạn học cấp ba? Mạc Lan khẽ run, cô không khỏi cảm thấy buồn cười, thật không ngờ cấp ba vẫn còn người nhớ đến sự tồn tại của người như cô, còn thần thông quảng đại kiếm được số điện thoại phòng làm việc của cô. Bây giờ nhớ lại cánh cổng trường học, những hàng rào sắt màu đen và cây cột đá màu trắng xám tưởng như có thể khóa chặt thanh xuân khi dó, trong đầu chỉ còn lại một ấn tượng mơ hồ, rất nhiều ký ức đã từng cho rằng sẽ mãi mãi tươi mới như ngày hôm qua đã trở nên không rõ ràng từ lâu.

Ngôi trường màu xám âm u đó đã thành lập được một trăm năm rồi sao?

“Chị Lan?” Tiểu Ưu thấy cô thất thần liền giơ tay khua khua trước mắt cô.

Mạc Lan trở về từ luồng suy nghĩ: “Nếu như lại có người gọi đến mời chị tham gia họp bạn học thì em từ chối giúp chị.”

“Lý do là gì ạ?”

“Bận, bận đi công tác, ra tòa, nuôi trai.”

Tiểu Ưu phì cười: “Chị có đàn ông?”

Mạc Lan đã sơn xong cả mười móng tay, cô làm động tác như muốn cấu cô ấy: “Chưa gặp đúng không? Chị cố ý giấu không cho các cô gặp đó, anh ta bề ngoài to cao mạnh mẽ, bên trong tỉ mỉ dịu dàng, tốt đến nỗi chỉ trên trời mới có, dưới đất thì không!”

Đương nhiên Đường Tiểu Ưu không tin, trên đời này có lẽ chỉ có một mình cô tin tưởng vững chắc, anh hùng cái thế của cô vẫn yêu cô như vậy, cuối cùng sẽ có một ngày cưỡi mây bảy màu quay về bên cạnh cô.

Mạc Lan ra ngoài gọi xe đi gặp mặt đương sự. Xe dừng lại ngoài cổng một khu nhà ở kiểu cũ, hai bên đường trồng đầy những cây long não cao vút, xung quanh đều là những tòa nhà mới rẽ đất mọc lên, không thiếu những tòa cao ốc cao chọc trời, xa hoa, nằm bên bờ sông giàu có nổi tiếng, chọn tùy tiện một căn cũng có thể bán với giá cao đến nỗi người ta níu lưỡi. Tòa nhà cũ dần bị bao bọc giữa cái mới mẻ đắt đỏ, thời gian dài trôi qua người ta cũng đã quen nên không có cảm giác không hài hòa.

Gần đó có khoảng hai ba khu nhà ở cũ như vậy, vào những năm tháng nhà ở vẫn dựa vào phân phối, chúng cũng đã từng được chào đón, rất khó có một căn, người ở trong đó đều là chuyên gia và thành phần trí thức được mọi người kính trọng.

Con người tiến đến chỗ cao chính là quy luật cuộc sống mà một thế hệ thanh niên bước ra khỏi nơi đây tuân theo, tích tiền cũng được, đi vay cũng được, đều lần lượt vào ở trong những tòa nhà cao tầng mới mọc như xung quanh, khu nhà cũ trở thành điểm nhấn hoài cổ trong thành phố, những người còn ở lại phần lớn là người lớn tuổi.

Dì mở cửa cho Mạc Lan là người giúp việc theo giờ, bà ấy chỉ vào trong phòng: “Ông Vương đang chơi cờ bên trong.”

“Cháu là luật sư của ông ấy.” Mạc Lan đổi dép, “Ông ấy chơi cờ một mình sao ạ?”

“Không phải, hôm nay có khách đến.”

Mạc Lan xuyên qua phòng ăn đi vào bên trong, căn nhà hơn năm mươi mét vuông cũng không lớn lắm, chưa đi vào phòng khách cô đã có thể nhìn thấy hai người đang ngồi bên ban công chơi cờ.

Ngoại trừ đương sự trong vụ án của cô Vương Đăng Học ra thì người còn lại là Trình Đông.

“Ông Vương, bước này của ông hình như đi vội quá rồi.”

“Thanh niên có lòng tin là chuyện tốt, nhưng bây giờ quân đã vây bốn phía rồi, tôi thấy cậu nhận thua sớm sẽ tốt hơn đấy, không đến nỗi thua khó coi quá.”

Trình Đông bình thản cầm cờ ăn một quân: “Tiếp theo cháu ăn tướng rồi.”

Ông Vương ấy một tiếng, xoa tay nhìn chằm chằm bàn cờ: “Cậu một mình thâm nhập sâu vào quân địch…”

Lúc này Trình Đông đã nhìn thấy Mạc Lan đang đứng ở cửa, anh không lên tiếng, cũng chẳng có ý định chào hỏi cô, ánh mắt nhanh chóng trở về bàn cờ, tựa như vừa nãy chỉ nhìn thấy không khí vậy.

Mạc Lan thích anh hờ hững và lạnh nhạt như vậy, trong lòng thì đã chòng ghẹo anh một trăm lần, ngoài mặt lại giả vờ điềm tĩnh tự nhiên, không trách không giận ngồi xuống sofa trong phòng khách đợi họ chơi nốt ván cờ.

Ánh mắt cô không biết nhìn đi đâu, dứt khoát nhìn chằm chằm tay Trình Đông. Tay của bác sĩ ngoại khoa quanh năm suốt tháng ngâm trong nước khử trùng đáng lý ra sẽ không nhẵn nhụi, nhưng anh lại chăm sóc rất tốt, màu da trắng hợp lý, đốt ngón tay thon dài đều đặn, cho dù giữ cờ hay cầm dao mổ cũng đều đẹp như thế, trước kia lực lướt qua trong ngoài cơ thể cô cũng nắm giữ vừa vặn.

Chỉ là chiếc nhẫn đã từng đeo trên ngón áp út đã không biết đi đâu, thời gian tháo xuống đã quá lâu nên ngay cả dấu vết cũng không nhìn thấy nữa.

Ánh mắt cô quá nóng bỏng, nhìn đến nỗi ngay cả bản thân mình cũng trở nên khát khô, không nhịn được khẽ liếm môi. Người giúp việc theo giờ rót cho cô một ly nước, cô nhận lấy rồi nói tiếng cảm ơn.

Tay Trình Đông do dự một lát trong không trung rồi mới hạ xuống. Cuối cùng mọi chuyện đã kết thúc.

“Tướng!” Ông Vương phá lên cười, “Ha ha, cậu còn nói tôi đi vội, cậu nhìn đi cậu mới là dục tốc bất đạt!” Ông Vương đã 88 tuổi rồi nhưng khi thắng cờ vẫn vui mừng như một đứa trẻ.

“Kỹ thuật chơi cờ của cháu không giỏi, không thể sánh được với ông.” Trình Đông vừa thu dọn tàn cuộc, vừa khiêm tốn nói.

“Nói linh tinh, tôi thấy cậu chơi cờ giỏi như chữa bệnh vậy, nhưng đến lúc sau thì tâm không yên nên mới không thắng được.”

Rõ ràng cục diện rất tốt, đều vì phân tâm nên bị hai chiêu vớ vẩn cuối cùng hủy hoại.

Vương Đăng Học nhìn về phía Mạc Lan, dường như đến lúc này mới để ý trong nhà có thêm vị khách không mời này, ông hỏi: “Cô đến có chuyện gì không?”

“Cháu là luật sư đại diện của ông, đến để tìm hiểu tình huống. Sức khỏe của ông tốt hơn chút nào chưa ạ? Đã có thể xuống giường đi lại rồi sao?”

“Không phải cô đã nhìn thấy rồi đó sao? Có phải các người đều ước tôi ốm liệt giường không?”

Mạc Lan không biết “các người” trong miệng ông lão là chỉ ai, nhưng rõ ràng không bao gồm Trình Đông, thái độ của ông lão đối với Trình Đông ôn hòa hơn với cô rất nhiều.

Cô vẫn duy trì nụ cười mỉm, nói: “Khi ông nằm viện quả thực tình trạng không tốt lắm.”

“Vậy cô có cần hỏi bác sĩ xem bây giờ tôi có thể xuống giường hay không không?” Ông Vương giận dữ nói, “Bác sĩ Trình là bác sĩ chủ trị của tôi, đúng lúc hôm nay cậu ấy có mặt, cô có thể hỏi cậu ấy tôi bình phục như thế nào.”

Mạc Lan ngẩng đầu nhìn lướt qua Trình Đông, anh đứng dậy quả thực rất cao, ánh sáng trong căn nhà này cũng không tốt, cho nên dù anh đang khom lưng dọn dẹp bàn cờ thì chiếc bóng vẫn gần như che lấp hết ánh sáng trước mắt cô.

Cô biết Trình Đông cũng đang nhìn cô, nhưng ngược sáng như vậy nên cô không phán đoán được hàm ý trong mắt anh.

Cô cười và nói với ông Vương: “Hóa ra anh ấy là bác sĩ chủ trị của ông, nhưng không phải ông muốn kiện anh ấy sao?”

“Không phải tôi muốn kiện cậu ấy, mà là bác sĩ trực lật người cho tôi hôm đó! Hơn nữa cũng không phải tôi muốn kiện, là là….”

Ông Vương chưa nói hết câu đã kích động đến nỗi ho sù sụ. Trình Đông vội tiến lên đỡ cơ thể ông lão, sau khi vuốt lưng thuận khí cho ông thì đỡ ông nằm xuống ghế.

Người giúp việc bưng nước và thuốc lên chăm ông lão uống thuốc, Trình Đông mới buông tay, cau chặt mày nói với Mạc Lan: “Cô ra đây một chút.”

~ Hết chương 2 ~

Mục lục  |  Chương 9 →


Bình Luận

Một phản hồi cho “Người Ủy Thác | Chương 2: Người đàn ông của tôi”

  1. Ảnh đại diện taopho5k

    không biết nữ chính chuyên về án gì @@

Chia sẻ cùng tôi