Yang Ying

1 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Bác Sĩ Tô, Anh Cười Rất Đẹp | Chương 59: 3-12

Bài dân ca cô thường hát, giọng của Tô Hàn Sơn.

Cô cảm thấy mình thật hổ thẹn là fan của Tô Hàn Sơn, lại không biết Tô Hàn Sơn biết hát, còn có thể hát hay như vậy nữa chứ, lập tức cảm nhận được sự may mắn và cực kỳ tự hào. Đó là thầy Tô của cô đấy, có cái gì không biết? Có cái gì không tốt? Bạn nghe mà xem, ngay cả mấy từ địa phương quan trọng cũng học chuẩn xác như vậy.

Hiển nhiên bà Hoàng nghe rất nhập tâm, nghe mãi nghe mãi nước mắt liền rơi lách tách, người cũng trở nên bình tĩnh hơn.

Sau đó mặc dù bà Hoàng không làm náo loạn nữa nhưng vẫn rất suy nhược, từ đầu đến cuối không hề có ý chí chiến đấu, không giống như Lưu Nhạn và bà Hà, cho dù có bao nhiêu đau khổ vẫn luôn toát ra tinh thần “Tôi nhất định phải sống tiếp”, bệnh nhân giường 38 là phối hợp nhất, ánh mắt càng viết rõ khát khao sống, bốn bệnh nhân, tình trạng của bà Hoàng là tốt nhất nhưng lại tốn tâm sức nhất, thỉnh thoảng lại đòi rút ống thở, nhưng ngoại trừ dỗ dành ra thì còn có thể làm gì nữa chứ?

Đào Nhiên vẫn luôn băn khoăn rốt cuộc nút thắt tâm lý của bà Hoàng là gì. Muốn nghe dân ca? Không muốn nghe cô hát? Giọng nam là ai? Động lực để bà ấy sống tiếp là gì?

Mang theo nhiệm vụ này nên sau khi anh Lý đến nhận ca, Đào Nhiên liền đi tìm kiếm tư liệu, liên hệ đến xã khu bà Hoàng đang ở, xem xem có thể tìm được người nhà của bà Hoàng hay không, tìm được đáp án để gỡ nút thắt trong lòng cho bà lão.

Hiện tại xã khu bận đến mức mọi người làm việc như con thoi, chỉ ghi lại câu hỏi, nói là có thông tin sẽ trả lời Đào Nhiên.

Tô Hàn Sơn đã không còn ở khu bệnh nữa, có bác sĩ nói thấy anh vừa đi, Đào Nhiên lập tức rời đi.

Không ngờ ở cổng bệnh viện cô lại nhìn thấy hai người con trai – một cậu bé, và một “cậu lớn”.

Cậu bé là Vũ Hi, “cậu lớn” ấy hả, hì hì, là “cậu lớn” của cô, hoặc có thể nói, “cậu già” thì thích hợp hơn nhỉ?

Một lớn một nhỏ, hai người đang ngồi trên chiếc ghế tròn ở cổng viện, từ xa nhìn lại, trong ngày đông cây cối vẫn xanh tốt của phương Nam, hình ảnh này vô cớ tràn ngập cảm giác xưa cũ.

“Thầy Tô, Vũ Hi.” Cô bước nhanh qua.

Vũ Hi ngẩng đầu nhìn cô một cái, ánh mắt vừa tủi thân vừa tức giận. Cậu bé vẫn mặc bộ quần áo của hôm trước, mặt mũi thì bẩn hơn, xung quanh mắt còn thâm xì, chiếc khẩu trang đang đeo cũng đã bẩn, giống như một đứa bé lang thang vậy.

“Thế này là sao?” Đào Nhiên hoàn toàn không hiểu màn trước mắt đây là xảy ra chuyện gì.

Hai người con trai đều không lên tiếng, Tô Hàn Sơn nghiêm mặt nhìn Vũ Hi, Vũ Hi cúi đầu nhìn chằm chằm chân mình, khụt khụt khụt khịt lỗ mũi, một mực hút nước mũi.

“Vũ Hi.” Đào Nhiên ngồi xổm xuống, “Không phải đã nói chị sẽ liên hệ với nhà cậu em, em đừng ra ngoài nữa sao?”

Vũ Hi vẫn không liên tiếng, đầu thì cúi thấp hơn.

Cuối cùng Tô Hàn Sơn cũng lên tiếng, nghiêm khắc hiếm thấy, “Bị tôi phát hiện đang trốn trong bụi cây, hỏi gì nó cũng không chịu nói, còn muốn chạy, bây giờ sao không chạy nữa?”

“Không tìm được nhà cậu em sao? Không sao, chị hỏi mẹ em được số điện thoại của cậu em rồi, chị gọi cậu ấy đến đón em về nhé, chị với anh bác sĩ…” Đào Nhiên nghĩ ngẫm một lát, cảm thấy xưng hô như vậy với Tô Hàn Sơn không thích hợp, lại vội vàng sửa lại, “Chị với chú bác sĩ đứng đây đợi cùng em.”

Cuối cùng còn giới thiệu Tô Hàn Sơn, “Chú ấy họ Tô, là chú bác sĩ điều trị cho mẹ em, em đừng sợ, chú ấy nhìn hung dữ vậy thôi nhưng con người rất tốt, chú ấy cũng lo lắng em chạy bên ngoài sẽ có nguy cơ lây nhiễm nhiều hơn.”

Đào Nhiên nói xong, cô cảm nhận được ánh mắt của Tô Hàn Sơn lướt qua mặt mình, mang theo một cảm giác kỳ lạ, là không thích cô nói anh hung dữ sao? Cô mau chóng nịnh nọt cười với anh, trong lòng có một giọng nói đang xỉ vả, vốn đã hung dữ mà còn không cho người ta nói!

Cô lấy điện thoại ra chuẩn bị gọi cho cậu Vũ Hi. Vì cậu bé chạy linh tinh nên cô không thể hỏi được cách thức liên hệ với cậu thằng bé, sau đó khi nói chuyện với Lưu Nhạn ở phòng bệnh đã hòi được, Lưu Nhạn viết lên giấy, cô đã cố gắng ghi nhớ.

Vũ Hi một mực trầm mặc bỗng trở nên kích động, “Không, em không đến nhà cậu! Em không đi!”

Điện thoại được kết nối, đầu bên kia truyền đến giọng nói của đàn ông, “Alo?”

Vũ Hi vẫn ở bên cạnh kêu gào không đến nhà cậu, thấy điện thoại được kết nối liền co giò muốn chạy, Tô Hàn Sơn trầm giọng quát, “Chạy hả? Nhóc lại chạy thử xem?”

Cũng không biết Tô Hàn Sơn đã dùng cách gì, anh vừa quát như thế Vũ Hi đã không chạy nữa, nhưng mặt mũi méo xệch quay đầu đi, ánh mắt cực kỳ không tình nguyện.

Đào Nhiên ở bên này nói: “Alo, xin chào, tôi là điều dưỡng của bệnh viện Nam Nhã, xin hỏi anh là cậu của Vũ Hi sao?”

“Đúng vậy. Vũ Hi sao rồi? Bị bệnh rồi? Chẩn đoán rồi?” Giọng cậu Vũ Hi thoạt nghe rất nôn nóng.

“Không không ạ.” Đào Nhiên vội phủ nhận, “Cậu bé ở cổng bệnh viện, có lẽ không tìm được nhà, anh có thể qua đón cậu bé không? Hoặc là anh có thể nói địa chỉ, chúng tôi đưa cậu bé về.”

Bên kia liền rơi vào trầm mặc, tiếp thep vang lên giọng nữ the thé, không nghe rõ đang nói gì, ngay sau đó người nghe điện thoại đổi thành phụ nữ.

“Không phải Vũ Hi đang ở nhà chú nó sao? Liên quan gì đến nhà chúng tôi? Tìm chú nó đi!” Ngữ khi giống như đã ăn ớt vậy, vừa tức giận vừa cay nghiệt.

Sự thay đổi đột ngột này hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của Đào Nhiên, cô ngây người tại chỗ không biết nên phản ứng thế nào.

Tiếng động bên đó càng lớn hơn, giống như cậu Vũ Hi cướp lại điện thoại, hai người cãi nhau ầm ĩ, một mớ hỗn loạn.

“Đưa đây, điện thoại của tôi! Nó là con trai chị tôi!”

“Thế thì đã làm sao? Nó họ Vũ, không phải họ Lưu nhà anh, người họ Vũ còn không quan tâm, cần người họ ngoại như anh quản sao?”

“Họ ngoại với không họ ngoại cái gì, đó là cháu ruột của tôi!”

“Cháu ruột? Tôi còn nói là mầm bệnh ấy!”

“Mồm miệng của bà quá quắt lắm rồi! Thằng bé không có bệnh! Được, tôi không cần điện thoại nữa, bây giờ tôi đi đón.”

“Đón cái gì mà đón! Đã đưa nó đến nhà chú nó rồi, không cần chúng ta quan tâm!”

“Không phải chú nó không quản đấy sao? Quan tâm tử thế mà thằng bé có thể chạy ra ngoài à?”

“Ông đứng lại cho tôi! Ông… Hôm nay ông dám đón nó về, tôi….tôi sẽ ly hôn với ông! Ông không nghĩ cho tôi cũng phải nghĩ cho con ruột chúng ta chứ? Bố mẹ Vũ Hi đều mắc bệnh, nó có thể không mang mầm bệnh sao?”

“Thằng bé kiểm tra rồi, âm tính…” Tiếng tranh cãi của cậu Vũ Hi rõ ràng rất vô lực.

“Lúc đó âm tính thì đã sao? Bây giờ không có khả năng dương tính sao? Tóm lại tôi không cho phép ông đón người về làm hại con trai! Không được không được là không được! Nếu như ông đưa Vũ Hi về thì hai mẹ con tôi đi, tự ông chọn!”

Điện thoại kết thúc ở đây, Đào Nhiên cũng không biết rốt cuộc cậu Vũ Hi có đến đón thằng bé hay không, cô nắm chặt điện thoại, đối điện với cậu bé Vũ Hi đang ngoảnh mặt đi rơi nước mắt hai hàng.

Nước mắt càng lăn càng nhiều, cuối cùng bộc phát thành tiếng khóc hu hu, “Em không đi… nhà cậu, cũng không đến nhà chú, em không đi đâu cả… họ… họ…”

Khóc đến nỗi thở không ra hơi.

Dù sao cũng chỉ là một đứa bé bảy tám tuổi…

Mắt Đào Nhiên chua xót, cô ngồi xuống trước mặt Vũ Hi, “Vậy trước giờ em ở đâu?”

Vũ Hi ngẩng đầu, nước mắt phân chia khuôn mặt đen nhẻm thành hai hàng, cậu nghẹn ngào nói không lên lời, “Ở… ở nhà….nhà em, chìa khóa… mất…rồi, không về được…”

Cậu bé Vũ Hi bảy tuổi hoàn toàn không biết thế giới này đột nhiên bị làm sao, bố và mẹ liên tiếp vào nằm viện, nói là mắc một bệnh rất nghiêm trọng, xung quanh có rất nhiều người đã mắc bệnh, tiếng gào và tiếng khóc đau đớn cắt rời bầu trời vốn vô lo vô nghĩ của cậu, nghe nói có người bệnh chết rồi, vào viện rồi không thể ra nữa.

~ Hết chương 59 ~

← Chương 58: 3-11  |  Mục lục  |  Chương 60: 3-13 →


Bình Luận

Chia sẻ cùng tôi