Trong lòng Đào Nhiên vẫn có chút xíu lạc lõng.
Đã nhận được lời chúc của cả thế giới, nhưng chỉ không có của anh.
Anh không biết hôm nay là sinh nhật cô sao? Sao có thể chứ? Khi Tiểu Đậu mặc bộ đồ bảo hộ có chữ đi vào khu cách ly, anh còn đi cùng bọn cô nữa.
Nhưng cô lập tức nghĩ thông, dù sao cô cũng không phải là gì của Tô Hàn Sơn, không thể bắt ép người khác chúc mừng cô được.
Thế là Cô và Tiểu Đậu nghiêm túc đợi họp.
Ai ngờ, không hề có chút dấu hiệu gì của việc họp hành.
Đào Nhiên đi tìm chủ nhiệm Chu hỏi, “Chủ nhiệm Chu, hôm nay họp ở đâu ạ?”
“Họp?” Chủ nhiệm Chu cũng không hề hay biết, “Không có hội nghị mà? Ai nói phải họp?”
“Thầy…Thầy Tô nói ạ….” Đào Nhiên mù mịt, lẽ nào quả thực Tô Hàn Sơn lớn tuổi rồi? Thời gian họp cũng nhớ nhầm? “Vậy… vậy bây giờ cháu có thể về nhà khách nghỉ ngơi rồi ạ?”
“Được!” Chủ nhiệm Chu sảng khoái nói, “Mau đi đi! Đừng để người ta đợi sốt ruột!”
“Ồ, vâng ạ.” Căn bản Đào Nhiên chưa từng nghĩ đến cái người “để người ta đợi sốt ruột” đấy là ai, cảm thấy chỉ là mọi người thôi, còn cả tài xế nữa, cả xe đang đợi cô và Tiểu Đậu.
Tiểu Đậu nghe nói không phải họp nữa lập tức bàn bạc với Đào Nhiên. Bây giờ về nhà ăn ở nhà khác còn có thể ăn tối, cô ấy còn có thể làm một bữa tiệc nho nhỏ cho Đào Nhiên, cô ấy còn phải nghĩ cách làm được cái bánh kem nào dễ dễ.
Tiểu Đậu đang trăn trở thì có người gọi cô ấy, “Lâm Hiểu Đậu!”
“Hả?” Cô ấy ngoảnh đầu nhìn, não vô thức co rụt lại, thầy Cao, nhưng nghĩ lại, ấy, hôm nay cô ấy không phạm lỗi gì cả, sợ gì chứ? Vì thế cô vô cùng hùng hồn ưỡn ngực, “Hôm nay em không sai gì cả, hôm qua không sai, hôm kia không sai, trừ lần đó ra thì em không sai nữa! Thầy đừng tìm em!” Dù sao bị thầy Cao tìm đến cũng không phải chuyện gì tốt đẹp.
Đào Nhiên cũng bị cô ấy dọa sợ, gan đâu mà nói thầy Cao như vậy? Cô còn không dám! Thầy Cao là người dám mắng cả chủ nhiệm đó! Mã Bôn Bôn nói Tô Hàn Sơn nghiêm khắc đáng sợ gì đó, đó là cậu ta chưa gặp thầy Cao thôi! Đúng là thiếu kiến thức!
Cao Chính Hạo bị Tiểu Đậu nói như vậy cũng không tức giận, chỉ lặp lại lời nói của cô ấy, “Đừng tìm em?” Đương nhiên, nếu như là lúc bình thường vẫn có thể nhìn rõ ánh mắt và biểu cảm của Cao Chính Hạo, thì sẽ phát hiện cái biệt danh Cao mặt đen này không phải gọi linh tinh, bây giờ còn rất đen.
Cao mặt đen, à không, Cao Chính Hạo ra hiệu, “Lâm Hiểu Đậu, em qua đây, tôi nói chuyện này với em.”
Thầy Cao tìm cô có thể có chuyện gì? Tiểu Đậu thì mờ mịt, Đào Nhiên thì lo lắng.
“Tớ đi cùng cậu.” Đào Nhiên tràn đầy khí thế có phúc cùng hưởng có họa cùng chịu hộ tống bên cạnh bạn.
“Không cần, cậu đợi mình là được, mình không làm gì sai không sợ. Đợi mình!” Tiểu Đậu thì tràn ngập bi hùng tráng sĩ một đi không trở lại.
Cao Chính Hạo bị hai người này làm cho dở khóc dở cười, anh đáng sợ như thế sao?
Tiểu Đậu đi đến trước mặt anh, anh khụ khụ hai tiếng, đứng thẳng dậy, hơi có ý dạy dỗ, “Lát nữa em đừng có đi cùng Đào Nhiên…”
Vừa nói đến đây còn chưa dứt lời Tiểu Đậu đã không đồng ý, “Vì sao chứ? Đi cùng Đào Nhiên thì vi phạm quy tắc nào của khoa truyền nhiễm ạ?”
“….” Cao Chính Hạo thực đau đầu, “Không liên quan đến khoa truyền nhiễm, em nghe lời là được.”
Tiểu Đậu nhìn chằm chằm anh ấy bằng ánh mắt kỳ lạ, “Không liên quan gì đến khoa truyền nhiễm thì thầy dựa vào đâu mà quản em? Hôm nay là sinh nhật Đào Nhiên! Sao em có thể không ở bên cạnh cậu ấy?”
Đầu Cao Chính Hạo càng đau, “Vì là sinh nhật Đào Nhiên mới không để em đi, em đi với tôi.”
“Thế không được! Em là chị em của Đào Đào anh biết không hả? Một tiếng chị em lớn hơn trời! Em đi với anh thì ra thể thống gì?”Tiểu Đậu còn một câu chưa nói ra: Anh là ai chứ. Dù gì cũng đã nhớ người trước mặt là ai nên lời nói này không thể tùy tiện thốt ra.
Cao Chính Hạo cũng lười nhiều lời với cô, trực tiếp nghiêm mặt, “Đi theo tôi! Tự em đi kiểm tra xem thao tác của mình có vấn đề gì không.”
“Không có!” Lòng tin của Tiểu Đậu rất vững chắc.
“Tôi quay video lại rồi, em đi xem xem!”
“…” Tiểu Đậu chần chừ, thật sự có vấn đề sao?
Khỏi phải nói Tiểu Đậu lưu luyến như thế nào, cô ấy bị Cao Chính Hạo kéo đi, cuối cùng Đào Nhiên chỉ có thể một mình lên xe đi về.
Tô Hàn Sơn cũng ở trên xe bus, Đào Nhiên vừa lên xe đã nhìn thấy, đồng thời chỗ ngồi bên cạnh anh đang trống, cô thẳng thừng đi qua ngồi xuống.
“Thầy Tô.” Cô không nhịn được hỏi, “Không phải anh nói hôm nay họp sao?”
“Ừm.” Anh vẫn không phủ nhận, hơn nữa ngữ khí vô cùng chắc chắn.
“Ai nói chứ! Em hỏi chủ nhiệm Chu rồi, ông ấy nói không có sắp xếp này!”
“Không phải chủ nhiệm Chu sắp xếp.”
“Không phải?” Cô càng không hiểu, lẽ nào cô còn phải xuống xe đi họp? “Vậy… là ai chủ trì cuộc họp ạ? Mấy giờ ạ?”
“Tối nay, thời gian cụ thể đợi thông báo. Đến khi đó tôi gọi em.” Tô Hàn Sơn không trả lời câu hỏi đầu tiên của cô.
Lúc này Đào Nhiên mới không hỏi nữa, suy nghĩ chắc là về nhà khách họp.
Về chuyện sinh nhật cô đã bỏ qua, tựa vào lưng ghế, cơn mệt mỏi ập đến, dần dần bắt đầu ngủ gật.
Đến khi về đến nhà khách, cô đã ngủ mê man, bị Tô Hàn Sơn gọi dậy, hai người cùng đi về phòng, dọc đường Đào Nhiên ngáp ngắn ngáp dài, suýt chút nữa vào tầng bốn cùng Tô Hàn Sơn.
Về phòng sau một hồi khử trùng, cô đang định đến nhà ăn của nhà khách ăn gì đó thì điện thoại vang lên.
Là cậu cô gọi tới!
“Đào Đào, sinh nhật vui vẻ!” Cậu nói trong điện thoại.
Đào Nhiên cười hì hì, “Cảm ơn cậu.”
Cô đang suy nghĩ không phải cậu sẽ mang cho cô cái gì ăn qua đấy chứ?
Kết quả đúng như suy nghĩ của cô, cậu bảo cô mau chóng xuống lầu, ông ấy chuẩn bị đồ ăn cho cô.
Màn đêm đã bao trùm tứ phía, xe của cậu Lam dừng dưới nhà khách, đèn xe nhấp nháy trong bóng tối.
Cô chạy bước nhỏ qua, cậu bước từ xe ra, đôi mắt chứa ý cười, đưa cho cô một chiếc túi to, còn có cả một hộp bánh kem.
“Oa, còn có cả bánh kem nữa! Tự cậu làm ạ?” Tay nghề bếp núc của cậu cũng cừ lắm, sau khi quán ăn nhỏ nhà cô không mở nữa cậu còn tiếp nhận một thời gian, có điều chắc là lần đầu tiên làm bánh kem đó nhỉ?
Cậu Lam cười gật đầu, “Quả thật chẳng dễ tí nào, lãng phí kha khá bột mì, mợ con với em trai con nói không muốn ăn bánh kem nữa rồi.”
“Con cảm ơn cậu!” Đáng tiếc, tình huống hiện tại đặc thù, cũng không thể mời cậu ăn bánh kem cùng cô được.
Đào Nhiên nhìn xe cậu rời đi, mãi đến khi đèn xe biến thành một đốm sáng nhỏ mới quay người, cúi đầu nhìn chiếc túi trong tay, là mấy hộp đồ ăn, chắc là mấy món tủ của cậu.
Hai tay cô xách đồ, điện thoại trong túi lại vang lên.
Lại ai nữa?
Cô chỉ đành một tay xách hai túi, để không một tay nghe điện thoại.
Lần này là Tô Hàn Sơn!
Họp sao?
Cô vừa nghe, đúng thật vậy! Giọng trầm thấp của Tô Hàn Sơn nói, “Xuống đây, đến nhà ăn.”
“Họp ạ?” Cô hỏi.
Tô Hàn Sơn im lặng một chút, “Ừm.”
“Được, đợi em một chút, em lên cất đồ rồi xuống.”
“Em ở đâu?” Giọng Tô Hàn Sơn cao lên một tone.
“Em…. Em đang ở sảnh, chuẩn bị vào thang máy, một lát là em xong!”
Tô Hàn Sơn lại nói, “Không cần lên nữa! Đến thẳng nhà ăn đi.”
Nhà ăn ở tầng một, nếu như không phải cô đang xách bánh kem thì chắc chắn cô sẽ vào thằng luôn, nhưng…
Cô ngẫm nghĩ một lát, thôi vậy, họp hành quan trọng hơn, đừng chậm trễ.
Cứ như vậy đi đến nhà ăn.
Nhà ăn được sửa chữa từ nhà hàng của nhà khách, lúc này thời gian dùng cơm đã sắp kết thúc, gần như không có ai, nhưng thực tế là cho dù có người Đào Nhiên cũng không chú ý đến, ánh mắt của cô bị chiếc bàn chính giữa hấp dẫn hoàn toàn,
Mặt bàn phủ lớp khăn màu trắng, thắp một ngọn nến, còn Tô Hàn Sơn mặc chiếc áo len đen, ánh sáng chiếu lên gương mặt anh, mặc dù đang đeo khẩu trang nhưng ánh sáng vẫn lọt hết vào trong mắt anh, khiến cho mắt anh càng sáng.
Giống như ngôi sao trong bầu trời đêm.
Đây là cuộc họp gì?
Cô đi đến gần nhìn càng thêm rõ, một ngọn nến hình bông hoa cháy lập lòe trong cốc, lung linh theo sóng nước nhàn nhạt, điều quan trọng hơn cả đó là trên bàn còn đặt một chiếc bánh kem rất đẹp, lớp kem màu trắng chất đống như tuyết được mấy quả dâu tây điểm xuyết, bên cạnh bánh kem đặt một tờ giấy nhỏ, giấy trắng tinh, cầm lên xem phát hiện chính là một từ giấy A4 cắt thành, nhưng các góc chỉnh tề sạch sẽ, mở ra, bên trong phác họa một cô gái nhỏ trong tay cầm một tấm biển, bên trên viết: Tôi 25 tuổi rồi.
Chỗ trống trên tấm thiệp viết một dòng chữ ngay ngắn, chữ vô cùng đẹp: Chúc Đào Nhiên sinh nhật vui vẻ.
Lạc khoản: Tô Hàn Sơn.
Đào Nhiên cảm thấy trái tim sùng sục bay lên những bong bóng màu hồng ngọt ngào, cười híp mắt thành một đường chỉ, cô ngồi xuống dè dặt hỏi, “Thầy Tô, chẳng lẽ cuộc họp anh nói là họp sinh nhật cho em sao?”
Ánh mắt Tô Hàn Sơn sâu sắc lại dịu dàng, một ngọn nến đang nhảy nhót ở sâu trong đôi mắt anh, đôi mắt luôn ôn hòa của anh tựa như có nhiệt độ của lửa.
Đào Nhiên bị ánh mắt như vậy của anh nhìn đến nỗi mặt nóng bừng, ngay cả giọng nói cũng trở nên ngọt ngào, “Thầy Tô….”
“Sinh nhật vui vẻ.” Tô Hàn Sơn bỗng nhỏ giọng nói.
Đúng là chúc mừng cô thật!
“Cảm ơn anh!” Cô cực kỳ vui vẻ, lại mở thiệp ra nhìn thêm.
Tấm thiệp đơn giản nhưng cực kỳ tinh tế.
Chẳng trách người khác hay nói đạo lý lớn chính là đơn giản, Tô Hàn Sơn đã phát huy rất tốt vẻ đẹp của sự đơn giản, khí chất của tấm thiệp hoàn toàn phù hợp với con người anh, tấm thiệp cô tặng anh so với cái này quả đúng thật là giống như học sinh tiểu học viết vậy.
Sớm biết sẽ có ngày này, hồi nhỏ cô học vẽ luyện chữ thì hay biết mấy.
Nghĩ vậy nên mặt mày cô bí xị.
“Sao vậy? Không vui à?” Anh chú ý sắc mặt của cô nhóc này xụ xuống, quả thực cảm xúc của cô nhóc này thay đổi đều viết vào trong mắt, quá rõ ràng.
Đào Nhiên lắc đầu, hết lời khen ngợi, “Thầy Tô, chữ với tranh của anh thật sự quá đẹp, hơn nữa sao anh có thể giữ được một tờ giấy trắng thẳng thớm và sạch sẽ như vậy ạ?” Cô nhìn chiếc bánh kem rồi lấy ví dụ, ‘”Giống như buổi sáng mở cửa ra cả thế giới đều là tuyết mới rơi vậy, hoàn mỹ đến nỗi không nỡ làm hỏng.”
Nói xong, tâm trạng buồn rầu lại ập đến, “Không giống mấy thứ em vẽ, vừa nhìn là đã cảm thấy rất qua loa, nhưng rõ ràng em rất có lòng làm mà.”
Cô vừa nói xong Tô Hàn Sơn đã không nhịn được cười.
Nụ cười này khiến trái tim Đào Nhiên càng hoang mang, “Anh xem anh xem, anh lại cười có phải không? Thiệp… thiệp em viết… thực sự rất xấu sao?”
Tô Hàn Sơn cười mà không nói.
Thế là ý gì? Đây không phải là ý “quả thực rất xấu” sao?
Mặt Đào Nhiên không vui, giận dữ, “Vậy anh trả những cái lúc trước em viết cho em là được!”
Tô Hàn Sơn lại nhìn cô cười, “Cơ mà… không thể trả được.”
Trái tim Đào Nhiên kinh ngạc, “Anh…. vứt rồi sao?”
Có điều cô lại tự động tìm lý do cho Tô Hàn Sơn: Cô không phải là gì của anh ấy, vẽ cũng không phải là tác phẩm nghệ thuật gì cả, một thứ xấu xí xem xong rồi vứt cũng không có gì quá đáng.
Tô Hàn Sơn lại nói: “Không.”
“Không vứt?” Cô sững người, vậy sao không thể trả?
“Không vứt.”
“Vậy…”
Tô Hàn Sơn khẽ thở dài, “Sao lại có một cô gái ngốc như vậy chứ?”
“Cái gì… ngốc cơ ạ?” Câu “Anh mới ngốc ấy” âm thầm nhảy vọt ra, cũng may anh là Tô Hàn Sơn, cô khống chế được bản thân.
Tô Hàn Sơn nhìn đôi mắt mờ mịt trước mặt, chỉ đành nói, “Anh cất rồi. Đó không phải thứ em tặng anh sao? Thứ tặng rồi đâu thể đòi lại?”
Trái tim vốn có chút buồn bã của Đào Nhiên bỗng nhiên bị kéo lên rất cao, phút chốc ý cười đã tràn ngập đôi mắt, “Thật sao? Nhưng…em vẽ xấu như thế….”
“Em cũng biết em vẽ xấu hả? Đâu chỉ vẽ xấu, chữ cũng xấu!” Tô Hàn Sơn không hề nể nang.
“Vậy… vậy…” Đào Nhiên lại muốn đòi lại thì phải làm sao? “Vậy anh giữ lại làm gì?”
Tô Hàn Sơn sững cả người, một cơn tức chẹn trong lồng ngực, lên không được xuống không xong. Cuộc trò chuyện này còn khó hơn việc năm đó gặm nhấm chồng sách y học cao hơn một mét.
Anh dần bĩnh tĩnh lại, từ từ thở ra một hơi, lại từ từ nói, “Anh phải gọi chủ nhiêm Ninh đến.”
“Hả? Vì sao ạ?”
“Hoặc gọi chủ nhiệm Nhâm đến.” Chủ nhiệm Nhâm là chủ nhiệm khoa nội tim mạch.
“Chủ nhiệm Nhâm vẫn ở Bắc Nhã chưa qua đây ạ!” Sau một hồi không hiểu gì Đào Nhiên lập tức nôn nóng,”Thầy Tô anh khó chịu ở đâu sao?”
Tô Hàn Sơn khẽ xua tay biểu thị không sao, sau đó nhắm mắt lại, điều chỉnh lại suy nghĩ, rõ ràng đã lên kế hoạch phải nói như thế nào xong rồi, sao chủ đề này càng đi càng lệch vậy? Lại còn sao lại càng ngày càng loạn nữa, bây giờ anh kéo lại cũng không được nữa sao?
“Những thứ em tặng anh…” Anh cảm thấy vẫn nên thử kéo lại xem sao, “Anh định giữ lại sau này cho bọn trẻ xem.”
“Hả?” Đào Nhiên sững người, lập tức cười, “Thầy Tô, anh muốn lấy em làm tài liệu phản chiếu sao?”
“Đúng vậy, anh sẽ nói với chúng, nếu như từ nhỏ không chăm chỉ viết chữ, sau này lớn lên viết gì cũng xấu như vậy, theo đuổi ai cũng ngại lấy ra.”
“Không được không được!” Đào Nhiên nôn nóng, “Anh nên cho bọn trẻ tài liệu chính thống, ví dụ như lấy của anh cho chúng xem, để chúng nhìn xem khi xưa anh tán đổ mẹ chúng như thế nào….”
Khi nói đến những chữ cuối cùng, Đào Nhiên giơ tấm thiệp của Tô Hàn Sơn trong tay cho anh xem, bỗng nhiên ý thức được mình đã nói những lời lang sói gì, giọng càng ngày càng nhỏ, xấu hổ đến độ mặt đỏ bừng, khua tay loạn xạ, “Không không không, thầy Tô em không có ý đó… thầy Tô… ăn bánh kem đi, chúng ta ăn bánh kem…”
Chân tay cô rối loạn, chỉ muốn tránh né ánh mắt của Tô Hàn Sơn, tốt nhất là có thể tìm được một cái hố rồi chôn mình xuống, trong lúc hoảng loạn còn quên mất trên bàn có một chiếc bánh kem, lúc cúi đầu lại giơ chiếc bánh kem cậu tặng cô lên.
Ngẩng đầu bắt gặp ánh mắt như cười như không của Tô Hàn Sơn.
Mặt cô nóng đến nỗi sắp bốc cháy, “Khụ, thầy Tô, em quên mất anh đã chuẩn bị bánh kem…” Muốn dịch chủ đề từ những lời lang sói vừa nãy đi, “Thầy Tô, bánh kem này là anh… anh làm sao?”
Ừm, nói bánh kem đi, nói bánh kem…
“Phải!”
Đào Nhiên cảm thấy chiếc bánh này cũng là khí chất của Tô Hàn Sơn, âm thầm có một cảm giác đẹp thanh cao, cực đơn giản nhưng lại rất đẹp.
Cô dứt khoát mở luôn cả hộp bánh kem của cậu ra, đúng rồi, nói đến sự khác biệt của hai chiếc bánh kem cũng có thể chuyển chủ đề đúng chứ?
“Thầy Tô, chiếc bánh của anh vẽ vời đơn giản, tựa như mấy nét vẽ tùy ý của họa sĩ nổi tiếng vậy, phác họa ra cả một thế giới, một mỗi nét đều là điểm mắt cho rồng, mỗi một nét đều tinh tế kỳ diệu, không có bất cứ thứ gì dư thừa, người ta đều nói nét chữ nét người, vẽ cũng như người, thiết kế bánh kem cũng như người, chúng ta nói một bông hoa một thế giới, một chiếc lá một bồ đề, thầy Tô chiếc bánh kem của anh thể hiện nội tâm chân thành đơn giản của anh…”
Tô Hàn Sơn nghe cô vẻ mặt nghiêm túc nói chuyện linh tinh mà có hơi đau đầu, lại muốn gọi chủ nhiệm Ninh tới rồi.
“Em không ước nguyện sao?” Anh ngắt lời cô.
~ Hết chương 66 ~

Chia sẻ cùng tôi