Yang Ying

5 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Bác Sĩ Tô, Anh Cười Rất Đẹp | Chương 65: 4-2

“Tốt ạ, tất cả đều rất tốt.” Để tránh điều dưỡng trưởng lo lắng, ngay cả bệnh nhân có gì bất thường, các cô cũng không dám nói.

Nhưng điều dưỡng trưởng hỏi cặn kẽ từng người, hỏi tâm trạng bệnh nhân giường 35 của Đào Nhiên như thế nào, tình hình ECMO của bệnh nhân giường 36, tình hình hút đờm giường 37, không thích ứng hút đờm dãi của bệnh nhân giường 38 còn nghiêm trọng không vân vân.

Hỏi xong Đào Nhiên lại hỏi Tiểu Đậu, ghi nhớ vô cùng rõ ràng sự khác nhau của mỗi bệnh nhân mà các cô quản lý.

Đào Nhiên và Tiểu Đậu nghe mà lòng khó chịu, điều dưỡng trưởng vẫn cứ không yên tâm về việc ở khu cách ly như vậy.

Điều dưỡng trưởng thở dài, gắng gượng cười nói, “Cũng phải, các em đều trưởng thành rồi, ai cũng rất ưu tú, có các em ở đây thì không còn gì lo lắng nữa.”

Hai co đều không dám nói chuyện quá nhiều sợ ảnh hưởng điều dưỡng trưởng nghỉ ngơi, chị ấy cũng sợ hai cô mệt nên chẳng bao lâu cũng bảo hai người đi, làm sao Tiểu Đậu cũng không chịu, là “ca” của cô mà!

Nhưng khi điều dưỡng trưởng nghiêm nghị thì không phải hai người có thể chịu được, từ khi vào làm ở bệnh viện đã sợ điều dưỡng trưởng, cuối cùng vẫn ủ dột bị điều dưỡng trưởng đuổi ra ngoài, hơn nữa chị ấy còn nói không cho bất cứ ai trong số họ đến chăm sóc chị ấy.

Hai người chỉ đành cùng nhau ra khỏi bệnh viện bắt xe.

“Ấy, đó không phải thầy Tô sao? Còn ai nữa kia? Mã Bôn Bôn!” Tiểu Đậu chỉ về phía chiếc xe đang dừng trước cổng bệnh viện và nói.

Đào Nhiên nhìn qua, lại còn không phải sao?

Thầy Tô và Mã Bôn Bôn đang nói chuyện cùng nhau!

Hai người họ thân thiết như vậy từ lúc nào?

Đào Nhiên mau chóng chạy qua, “Thầy Tô, Mã Bôn Bôn, hai người đang nói chuyện gì vậy?”

Mã Bôn Bôn cười hì hì, “Bánh nướng! Em đến rồi hả! Đúng lúc tôi đang nhờ thầy Tô chuyển lời cho em đây.”

Mã Bôn Bôn cố ý đợi Đào Nhiên, đợi trái đợi phải cũng chưa thấy người đâu, kết quả đợi được Tô Hàn Sơn.

“Bánh nướng em vẫn chưa đi, thầy Tô vừa nói em đã về nhà khách rồi, tôi còn nói tôi đã căn thời gian em tan làm mới tới sao có thể nhầm được!” Mã Bôn Bôn vô cùng vui vẻ.

Đào Nhiên liếc Tô Hàn Sơn một cái. Vậy sao? Rõ ràng Tô Hàn Sơn biết cô đi thăm điều dưỡng trưởng! Chẳng lẽ thầy Tô tuổi cao nên nhớ nhầm?

Tô Hàn Sơn nhìn đi chỗ khác, dáng vẻ hoàn toàn không liên quan đến anh…

Bỏ đi! Không quan tâm chuyện này nữa!

“Mã Bôn Bôn cậu tìm tôi có chuyện gì?” Đào Nhiên cười hỏi.

Mã Bôn Bôn có chút ủ rũ, “Vốn dĩ có chuyện, bây giờ hết rồi.”

“Sao vậy?”

Mã Bôn Bôn thở dài nói, “Không phải ngày mai em làm ca sáng sao? Vốn muốn hỏi em sau khi tan làm có thời gian không cùng nhau đi ăn tối, nhưng thầy Tô các em vừa nói, tối mai các em phải họp.”

Phải họp sao? Sao cô không biết? Cô lại nhìn Tô Hàn Sơn một cái, Tô Hàn Sơn vẫn biểu cảm đó.

Chẳng lẽ tạm thời quyết định phải họp sao?

Cô chỉ có thể “ồ” một tiếng, hơn nữa cho dù không họp thì cô cũng không đi ăn với Mã Bôn Bôn, đay là lúc hẹn nhau ăn cơm sao?

Mã Bôn Bôn lập tức cười, “Nhưng cũng không sao? Sau này về Bắc Kinh vẫn còn rất nhiều cơ hội! Đúng rồi, thầy Tô, bánh nướng, có phải xe bus của mọi người đi rồi không? Tôi đưa mọi người về!”

Đề nghị này ba người đều không phản đối, ngay cả Tô Hàn Sơn cũng không, dứt khoát quyết đoán ngồi nhờ xe.

Mã Bôn Bôn đích thân mở cửa bên ghế lái phụ, cười hì hì, vừa là nói với Đào Nhiên, cũng là giải thích cho hành vi của mình, “Mời thầy Tô ngồi phía trước, chúng ta phải tôn sư trọng đạo.”

Đào Nhiên cảm thấy Mã Bôn Bôn nói rất đúng, hơn nữa vốn dĩ cô cũng định cùng ngồi phía sau với Tiểu Đậu, mặc dù cô có lòng gây rối thầy Tô, không, lòng luôn hướng về thầy Tô, nhưng cô không thể vì “nam sắc” mà quên nghĩa khí, đúng không?

Lúc nào cũng phải đứng cùng với chị em!

Bốn người lên xe, từ đầu đến cuối Tô Hàn Sơn đều không nói gì, Đào Nhiên ngồi ở ghế sau, lén lút quan sát gương mặt của Tô Hàn Sơn trên gương chiếu hậu, ánh mắt chẳng có vẻ dịu dàng gì cả.

Đến nhà khách, Mã Bôn Bôn lại lon ton xuống xe mở cửa cho Tô Hàn Sơn.

Tô Hàn Sơn nói “cảm ơn” một tiếng rồi xuống xe đi về phía trước.

Mã Bôn Bôn thở phào nhẹ nhõm, nói với Đào Nhiên, “Làm tôi căng thẳng chết mất, ở trước mặt thầy Tô của các em tôi còn không dám thở mạnh, sao thầy Tô của các em lại có thể nghiêm khắc như vậy chứ!”

Đào Nhiên cười cười, Tô Hàn Sơn nghiêm túc, cô thừa nhận, đó là thái độ đối với công việc, nhưng còn về nghiêm khắc, trước kia cô cũng cho rằng như vậy, nhưng bây giờ cô cảm thấy bình thường.” Đó là do cậu chưa chung sống cùng thầy Tô của chúng tôi thôi, chung sống lâu rồi cậu sẽ biết con người anh ấy tốt nhường nào!”

Hừ, dù sao cũng không được nói thầy Tô không tốt nửa lời.

Cái gì? Nghiêm khắc không phải từ mang nghĩa xấu sao?

Vậy cũng không được!

Còn chung sống nữa! Cậu ta không muốn sống gần Tô Hàn Sơn! Không khí quá căng thẳng có được không hả? Nhưng lời nói này cậu ta không nói ra, chỉ cười cười, “Cũng phải, có lẽ vì không thân quen, nhưng thái độ của tôi với bề trên luôn rất tôn kính.”

“Có thể thấy!” Còn không sao, lên xe xuống xe đều mở cửa cho Tô Hàn Sơn.

Đang nói Đào Nhiên lại nhìn thấy Tô Hàn Sơn phía sau lưng Mã Bôn Bôn.

Sao thầy Tô lại quay lại rồi?

“Tôi làm thế là vì sao em không biết sao?” Mã Bôn Bôn không hề cảnh giác, thần bí chớp mắt, “Không phải tôi là vì em sao? Em nghĩ mà xem, tôi đối tốt với thầy Tô các em một chút, sau này ngày tháng của em dưới tay thầy Tô không phải sẽ dễ dàng hơn sao? Đợi sau khi về Bắc Kinh rồi tôi lại gửi cho thầy Tô chút đồ tốt!”

Mặc dù Đào Nhiên không hiểu logic “cậu ta đối tốt với thầy Tô, thì cố có thể sống dễ dàng”  của Mã Bôn Bôn đến từ đâu, nhưng chuyện tặng quà là không được, cô liên tục xua tay, “Đừng đừng, thầy Tô của chúng tôi không nhận quà đâu! Tuyệt đối không được!”

Ai ya, đừng nói là tặng quà, Mã Bôn Bôn, cản thận bị thầy Tô ném cả người lẫn quà ra ngoài! Tô Hàn Sơn ghét nhất chuyện này!

Mã Bôn Bôn liên tục gật đầu, dạy dỗ cô, “Vậy bình thường em phải chú ý một chút, ở nơi làm việc không được vội vội vàng vàng không cẩn thận, đặc biệt là phải tôn trọng đồng nghiệp, chỉ cần em lễ phép, dù thầy Tô có nghiêm khắc hơn cũng không thể khắt khe với em.”

Đào Nhiên hoàn toàn không hiểu Mã Bôn Bôn kết luận từ đâu việc thầy Tô sẽ khắt khe với cô, rõ ràng thầy Tô rất tốt, thấy thầy Tô đã đừng nghiêm sau lưng Mã Bôn Bôn, cô chỉ muốn cầu xin Mã Bôn Bôn đừng nói nữa, vội vàng qua quýt nói, “Biết rồi biết rồi, cậu mau về đi!”

“Được!” Mã Bôn Bôn cười híp mắt, “Vậy tôi đi đây, ngày mai gặp.”

Mã Bôn Bôn vừa vẫy tay vừa nói tạm biệt, kết quả vừa ngoảnh đầu lại nhìn thấy Tô Hàn Sơn đứng ở sau lưng, cậu ta giật nảy mình, “Chào.. thầy… thầy Tô.” Còn cúi người nữa.

Tô Hàn Sơn gật đầu, “Quên ít đồ trên xe cậu.”

“À à, thầy lấy đi, thầy lấy đi ạ.” Nói xong lại cẩn thận mở cửa xe cho Tô Hàn Sơn.

Tô Hàn Sơn lại một lần nữa nói cảm ơn, rồi cùng Đào Nhiên và Tiểu Đậu đi về.

Mã Bôn Bôn cũng đã lên xe, chuẩn bị về, nhìn theo bóng lưng họ lắc đầu nguầy nguậy. Cho dù Đào Nhiên nói Tô Hàn Sơn là người tốt như thế nào cậu ta cũng không cảm nhận được, ôn hòa gì chứ, thân thiết vì chứ, rõ ràng không có, dù sao đứng trước mặt cậu ta, Tô Hàn Sơn không phải như vậy!

Tiểu Đậu vừa đi vừa nghĩ đến chuyện ngày mai, sao lại đột nhiên phải họp nhỉ? Vậy sinh nhật Đào Đào phải làm sao? Cô ấy không nhịn được hỏi, “Thầy Tô, sao ngay mai phải họp ạ? Cũng không nhận được bất kỳ thông báo nào ạ.”

“Ừm.” Tô Hàn Sơn nhàn nhạt trả lời một câu.

Được rồi, Tiểu Đậu bất đắc dĩ gật đầu.

Tiểu Đậu thật sự cho rằng hôm sau phải họp, vậy có thể không có thời gian tổ chức chúc mừng Đào Nhiên rồi, vì vậy hôm đó khi vào khu cách ly cô ấy đã cho Đào Nhiên một bất ngờ.

Tiểu Đậu viết lên áo bảo hộ một hàng chữ: Chúc Đào Nhiên sinh nhật vui vẻ.

Vì vậy mọi người đều biết sinh nhật Đào Nhiên, mấy chị em thấy vậy cùng viết cho nhau một hàng chữ lên áo bảo hộ.

Trong lòng Đào Nhiên đương nhiên cảm thấy ấm áp, nhưng lại có chút lo lắng, làm lớn như vậy có phải không ổn lắm không?

Nhưng khi mỗi một người đi ngang qua cô đều nói với cô một câu “chúc mừng sinh nhật”, ngay cả viện trưởng Đinh và chủ nhiệm Chu cũng chúc mừng, thì cô mới yên tâm. Đặc biệt là viện trưởng Đinh còn dịu dàng nói với cô, “Đứa bé của chúng ta lại lớn thêm một tuổi rồi, giỏi quá! Đợi sau khi về Bắc Nhã, chú và cả chủ nhiệm Chu của các cháu nữa sẽ bù cho cháu một phần quà sinh nhật nhé, cảm ơn những đứa bé trẻ trung đã dung cảm và ưu tú như vậy.”

Chủ nhiệm Chu thì lại cười nói với viện trưởng Đinh, “Quà sinh nhật ấy hả, hai ông già chúng ta đừng lo, đến lúc đó sẽ có người tặng!”

“Ai thế?” Phó viện trưởng Đinh vẫn không hiểu.

Chủ nhiệm Chu lại bỏ ngỏ, không chịu nói tiếp.

Bản thân Đào Nhiên cũng không hiểu chủ nhiệm Chu đang nói ai, cô cũng không có thời gian nghĩ nhiều, sắp phải vào phòng bệnh rồi.

Ai biết được Lưu Nhạn giường 37 lại tìm cô đòi bút viết chữ.

Cô cho rằng Lưu Nhạn muốn hỏi tình hình của Vũ Hi, vừa nói vừa đưa bút cho chị ấy, “Vũ Hi rất ngoan, hôm nay thằng bé báo với em đã viết được một bản chữ lớn, làm hai trang bài tập.”

Lưu Nhạn đưa chữ đã viết xong cho cô xem, chỉ thấy trên giấy có viết:  Chúc mừng sinh nhật, em là thiên sứ, cảm ơn em.

Đào Nhiên sững người, sau đó trong lòng ngập tràn cảm động.

Cô nhận lại tờ giấy, nhỏ giọng nói, “Niềm vui lớn nhất của em chính là mọi người đều khỏe lại.”

Tất cả mọi người đều mau chóng khỏe lại, ánh mặt trời xán lạn, xuân ấm hoa nở.

Lưu Nhạn nắm lấy tay cô, ánh sang trong mắt chuyển động.

Cho dù chị ấy cắm đầy ống, Đào Nhiên vẫn có thể cảm nhận được chị ấy đang mỉm cười. Cánh tay đang nắm tay Đào Nhiên không đủ lực, không đủ ấm nhưng vẫn đồng ý với Đào Nhiên, chị ấy sẽ cố gắng, sẽ cố gắng khỏe mạnh sống tiếp.

Còn bà Hoàng giường 35, một người tình hình ổn nhất trong số bốn bệnh nhân, khi cô bón cơm cho bà ấy cũng tận dụng thời gian nói với cô, “Cháu gái, tan làm nhớ đi ăn một bữa ngon.”

“Vâng ạ.” Cô ngọt ngào đồng ý.

Sống bên nhau sớm chiều, cô và bốn bệnh nhân này đã không chỉ là quan hệ giữa điều dưỡng và bệnh nhân nữa, cô tự tay làm tất cả cho họ, ăn uống ngủ nghỉ, chăm sóc chuyên nghiệp, họ có tâm trạng cô đả thông giúp họ, họ lo lắng sợ hãi, cô kiên nhẫn an ủi.

Là điều dưỡng, cũng đóng vai người nhà và bạn bè.

Trong phòng bệnh nhân nặng cách biệt với thế giới, nhân viên y tế, quả thực là duy nhất của họ, cũng là tất cả của họ.

Từ khi bước vào thời kỳ dịch bệnh, bầu không khí trong phòng bệnh luôn nặng nề, căng thẳng, dường như trên đầu đang bao chùm mây đen nặng trịch, khiến người ta không thể hít thở, dây chuyền “chúc mừng sinh nhật” mà Tiểu Đậu đề xướng tựa như đột nhiên khiến áng mây đen đó vỡ ra một mảng, ánh mặt trời chiếu rọi vào, bầu không khí trong phòng bệnh nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

Bốn chữ “chúc mừng sinh nhật” bắt đầu từ buổi sang tiếp diễn đến buổi chiều, y bác sĩ đến giao ban gặp cô, tất cả đều nói “chúc mừng sinh nhật”, hình như tất cả mọi người đều đang chúc mừng cô, chỉ trừ một người – Tô Hàn Sơn.

~ Hết chương 65 ~

← Chương 64: 4-1  |  Mục lục  |  Chương 66: 4-3 →


Bình Luận

Một phản hồi cho “Bác Sĩ Tô, Anh Cười Rất Đẹp | Chương 65: 4-2”

  1. Ảnh đại diện trungtruc tran
    trungtruc tran

    Happy BirthDay Đào Nhiên!

Chia sẻ cùng tôi