Giọt nước lăn từ ô xuống, ánh nước long lanh chiếu vào đôi mắt chứa ý cười của Tưởng Húc Nhiên. Triệu Tiêu Dạng ôm chặt cặp sách, cô lắc đầu, “Cảm ơn cậu, không cần đâu.”
Tưởng Húc Nhiên nhìn về phía những người đứng sau Triệu Tiêu Dạng, cậu cụp mắt, giây lát sau liền đưa ô đến trước mặt Triệu Tiêu Dạng, “Vậy cậu cầm ô này.”
“Tớ không cần…”
Tưởng Húc Nhiên trực tiếp nhét ô vào tay Triệu Tiêu Dạng rồi xoay người đi thẳng vào màn mưa.
Triệu Tiêu Dạng sững người, chiếc ô nghiêng xuống lăn trên đất, Triệu Tiêu Dạng vội nhặt lên muốn đuổi theo Tưởng Húc Nhiên, một cơn gió thổi qua, chiếc ô xiêu vẹo gần như sắp bị xé rách, cô không thể không đi chậm lại.
Phía sau có người thấp giọng bàn tán, Triệu Tiêu Dạng không kịp để ý, cô chỉ cầm ô chạy ra ngoài cổng trường nhưng đã không thấy bóng dáng Tưởng Húc Nhiên đâu nữa.
Một chiếc xe xa hoa màu đen đi tới, Triệu Tiêu Dạng sợ bị tạt nước nên mau chóng lùi về sau. Chiếc xe đi đến rồi dừng lại, cửa sổ hạ xuống, ngũ quan tinh tế rõ ràng của Chu Tranh trong ngày trời mưa âm u bỗng nhiên đẹp lạ thường.
“Triệu Tiêu Dạng.” Vương Hạo vượt qua Chu Tranh lộ gương mặt đoan chính ra ngoài cửa sổ, cậu ta cười lộ ra hàm răng trắng, “Lên xe đi, đưa cậu về nhà. Hôm nay không thể đi xe được, tài xế của anh tớ qua đón.”
“Không cần…”
“Lên xe.” Chu Tranh mở miệng, là giọng mệnh lệnh. Giọng của anh rất trầm khiến người khác không thể đến gần.
Triệu Tiêu Dạng còn muốn nói gì đó nhưng đôi mắt giá lạnh của Chu Tranh liếc qua, đôi mắt đen nhánh mang theo sự mất kiên nhẫn.
Triệu Tiêu Dạng sợ hãi, lập tức đi qua kéo cửa xe bên chỗ Chu Tranh.
Chu Tranh nhíu mày, “Cô bị ngốc à? Hàng sau vẫn ngồi được nữa à? Ghế lái phụ.”
“Anh Tranh đừng như vậy, em gái Tiêu Dạng muốn ngồi cạnh anh thôi mà.”
Mặt Triệu Tiêu Dạng như bị lửa đốt, Chu Tranh lườm Vương Hạo một cái, “Vậy cậu lên hàng trên.”
Vương Hạo: “… …”
Triệu Tiêu Dạng cắn môi dưới, kéo cửa bên ghế lái phụ ngồi vào rồi gập ô lại, cài dây an toàn. Cầm chiếc ô ướt rượt trong tay, da dẻ cũng thấm ướt.
Tài xế hỏi, “Cậu chủ, có thể đi rồi chứ ạ?”
“Đi thôi đi thôi.” Vương Hạo nói, “Chắc Húc Nhiên có xe đến đón rồi, không đợi cậu ấy nữa.”
Tưởng Húc Nhiên?
Điều hòa trong khoang xe mở khá thấp, Triệu Tiêu Dạng kéo khóa áo đồng phục lên.
Chu Tranh ngước mắt nhìn thấy cái gáy trắng ngần của Triệu Tiêu Dạng.
“Em gái Tiêu Dạng.”
Triệu Tiêu Dạng ngoảnh đầu, Vương Hạo bất chợt đối diện với đôi mắt to tròn đó, Triệu Tiêu Dạng cực kỳ xinh đẹp, đặc biệt là đôi mắt, trong veo rung động lòng người, vì vậy cậu ta ngây người một lát, “Cuối tuần cậu làm gì?”
“Làm bài tập.” Triệu Tiêu Dạng nói.
“Làm cả hai ngày?”
Triệu Tiêu Dạng gật đầu, muốn tham gia kỳ thi viết văn mà có thể qua loa sao? Chắc chắn là không thể.
“Vậy không có thời gian chơi sao? Cậu không chơi cùng người khác à?” Vương Hạo hỏi xong mới cảm thấy lời nói hơi ngốc nghếch, Triệu Tiêu Dạng vừa chuyển trường đến, tình cách lại cô độc, chắc chắn là không có bạn, “Tối mai tụ họp đấy, đi chơi cùng nhau được không?”
“Cảm ơn lời mời của cậu, tớ không muốn đi.” Triệu Tiêu Dạng quay đầu nhìn về phía trước, chiếc cộ qua lại như con thoi trong màn mưa. Cả thế giới đều ẩm ướt âm u khiến tâm trạng của cô chìm vào buồn bã.
“Cậu muốn chơi gì?”
“Vượng Hạo sau cậu lắm mồm thế nhỉ?” Chu Tranh lạnh lùng nói.
Vương Hạo ngậm miệng, anh Tranh mắng cậu.
Vương Hạo ở cùng tiểu khu với họ, xe chạy thẳng vào cổng. Triệu Tiêu Dạng xuống xe trước, sau khi xuống liền cúi đầu cảm ơn tài xế, rồi lại cúi đầu với Vương Hạo. Đầu bỗng bị ấn xuống, Triệu Tiêu Dạng giật mình lập tức ngẩng đầu.
Chu Tranh ấn xong thì buông ra, mặt anh không cảm xúc đúc tay vào túi, cảm giác sờ tóc mềm mại như trong tưởng tượng. Những sợi tóc mượt mà quấn quýt giữa những ngón tay, Chu Tranh khoác chéo cặp, bước nhanh lên bậc thềm đi vào nhà.
Triệu Tiêu Dạng hoàn hồn đóng cửa xe lại, thở ra một cái rồi bước lên, đến cửa mới phát hiện chiếc ô đang được nắm chặt trong tay vẫn đóng, cô cầm ô mà không mở ra, đồng phục ướt mất rồi.
Vì sao Chu Tranh đột nhiên ấn đầu cô?
Triệu Tiêu Dạng vào nhà treo ô ở cửa, cởi chiếc áo đồng phục ướt rượt ra vo thành một mớ ôm trong lòng rồi mới dè dặt bước vào. Chu Tranh mở tủ lạnh lấy một chai nước, anh mặc chiếc áo phông mỏng tang, đường nét của bờ vai mảnh khảnh lạnh lùng. Những ngón tay khớp xương rõ ràng cầm chai nước, đầu ngón tay trắng đến nỗi phát sáng.
Dì Trương từ trong bếp đi ra nhìn thấy nước trong tay Chu Tranh liền chạy vội qua, “Sao cháu lại uống nước đá? Hôm nay nhiệt độ hạ thấp, lạnh quá không tốt cho cơ thể.”
Triệu Tiêu Dạng ôm cặp xách và chiếc áo ướt chạy nhanh lên lầu.
Chu Tranh ngẩng đầu uống một ngụm, yết hầu lăn động, anh cầm nước đi đến phòng khách, “Tối nay bố mẹ cháu về không?”
“Chắc là không về, không thấy nói gì.”
Chu Tranh cười chế giễu ngồi dựa vào sofa, ngoảnh đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Anh uống xong chai nước lạnh, xúc cảm mềm mại ấm nóng dính trên đầu ngón tay mới mất đi một chút, Chu Tranh đứng dậy bước lên lầu.
Ăn cơm xong dì Trương đi về, từ thứ sáu bà ấy bắt đầu phải về nhà trông cháu buổi tối, không thể ở lại được. Triệu Tiêu Dạng cho đồng phục vào máy giặt, mở hướng dẫn sử dụng ra bấm thử, trong phòng khách có tiếng ho của Chu Tranh. Cuối cùng Triệu Tiêu Dạng cũng khởi động được chiếc máy giặt, đi ra ngoài nhìn thấy Chu Tranh đã thay quần áo ở nhà. Áo phông mỏng màu xám khói, quần dài cotton màu đen, dưới chân đi dép lê, một phần cổ chân trắng trẻo lộ ra ngoài.
Hôm nay trời mưa nhiệt độ toàn bộ thành phố B hạ thấp, ăn mặc như vậy là muốn bị cảm à?
Triệu Tiêu Dạng cũng không chú ý nhiều, cô đi thẳng lên lầu. Bài văn lúc chiều giáo viên giao là nhiệm vụ của cuộc thi, nếu như có thể giành được giải thành thì sau này sẽ có cơ hội đăng bài văn lên làm văn mẫu, có tiền nhuận bút này nọ.
Hiện tại Triệu Tiêu Dạng không có thu nhập, phận ăn nhờ ở đậu, cô cần số tiền này.
Viết đến mười một giờ đêm, Triệu Tiêu Dạng mới viết xong bài văn, cô đọc lại hai lần, sửa chữa lại một số câu, đặt bút xuống đứng dậy xuống lầu.
Quần áo đã giặt xong, lấy ra phơi lên.
Đèn cầu thang sáng lên, Triệu Tiêu Dạng ngoảnh đầu nhìn, đôi chân dài thằng tắp của Chu Tranh bước xuống.
Triệu Tiêu Dạng đi ra khỏi phòng giặt đồ, vào bếp rót nước.
Chu Tranh lại bắt đầu ho, cô lấy một cốc nước nóng, chạm vào ánh mắt của Chu Tranh. Mắt của anh đen nhán nhìn chằm chằm vào ly nước trong tay cô, Triệu Tiêu Dạng bị nhìn đến nỗi mất tự nhiên, cô đưa nước qua, “Cậu muốn uống không?”
Chu Tranh nhận lấy nước, Triệu Tiêu Dạng vô ý chạm vào ngón tay Chu Tranh, cô lập tức rụt lại nhưng vẫn cảm thấy nóng bỏng.
Mái tóc Chu Tranh khá dài, giờ phút này lại hơi dối, loà xòa trước trán.
Triệu Tiêu Dạng vội tránh né anh, dính sát vào cửa đi ra ngoài bếp.
“Triệu Tiêu Dạng.”
Triệu Tiêu Dạng lập tức dừng lại, ngoảnh đầu, đôi mắt trong suốt nhìn anh.
Chu Tranh lại cụp mắt uống một ngụm nước, “Không sao, lên lầu đi.”
Triệu Tiêu Dạng đi đến chân cầu thanh, cắn mất một mảnh da khô trên môi, “Cậu uống thuốc chưa?”
Chu Tranh bị sốt, mặt anh đỏ bất thường, vừa nãy đứng gần Triệu Tiêu Dạng có thể cảm nhận được sức nóng trên người anh. Khoảng thời gian mẹ nằm viện, Triệu Tiêu Dạng phải chăm sóc bà nên rất nhạy cảm với phản ứng của người bệnh.
“Chưa.”
Triệu Tiêu Dạng vặn tay, “Trong nhà có thuốc không?”
“Không.”
“Có nhiệt kế không?”
“Cô…” Chu Tranh hơi thiếu kiên nhẫn, ngước mắt nhìn thấy đôi mắt của Triệu Tiêu Dạng lại cố gắng kiềm chế tính tình, “Có, ở phòng sách.”
Triệu Tiêu Dạng chạy lên lầu, mở cửa phòng sách ra tìm đến tủ thuốc, trong tủ thuốc cái gì cũng có chỉ không có mỗi thuốc cảm. Triệu Tiêu Dạng cầm nhiệt kế chạy xuống, Chu Tranh ngồi ở phòng khách chơi game.
Ngón tay thon dài lướt trên màn hình, đối phương chết như ngả rạ.
“Cho cậu này.”
“Làm gì?”
“Đo nhiệt độ.” Trong nhà không có người lớn, liệu Chu Tranh có bị ốm chết không?
Chu Tranh nhận lấy nhiệt kế nhét vào trong áo, đôi mắt lạnh nhạt dừng lại trên người Triệu Tiêu Dạng, nhìn lâu chăm chú, mãi đến khi màn hình điện thoại vang lên tiếng nhắc nhở nhân vật mình điều khiển bị giết chết, anh mới hoàn hồn, “Cảm ơn.”
Triệu Tiêu Dạng lấy điện thoại ra hẹn giờ rồi đặt lên bàn, cô ngồi xuống chỗ đối diện.
Triệu Tiêu Dạng mặc áo liền mũ màu vàng nhạt, quần vận động dày dặn cùng màu, Triệu Tiêu Dạng rất sợ lạnh?
Nhân vật Chu Tranh điều khiển lại bị giết chết, Vương Hạo lo sốt vó gửi tin nhắn tới tấp, “Anh Tranh, mở tiếng đi!”
Không mở.
Đối phương đánh đến cửa nhà, Chu Tranh nhanh chóng gõ chữ thông báo: Tập hợp giao tranh.
Triệu Tiêu Dạng đứng dậy tiến lên trước, giọng của cô rất thấp, dịu dàng, “Đủ thời gian rồi.”
Chu Tranh bỏ điện thoại xuống lấy nhiệt kế ra, màn hình điện thoại là tiếng gào khóc của Vương Hạo: Anh Tranh, tập hợp đâu? Anh đến đi!
Triệu Tiêu Dạng lấy nhiệt kế, nhìn thấy số 39,5 độ trên đó liền giơ ra trước mặt Chu Tranh, “Đi bệnh viện chứ?”
“Không đi.”
Trò chơi trên điện thoại thua hoàn toàn, Chu Tranh thoát game. Triệu Tiêu Dạng xoay người chạy nhanh lên lầu đóng cửa lại, không quan tâm anh nữa? Chu Tranh cụp mắt, ánh mắt âm u.
Trong phần mềm trò chuyện, Vương Hạo điên cuồng oanh tạc, “Anh Tranh vừa nãy anh làm gì thế? Anh đang làm gì hả? Sao anh lại treo máy? Em report anh!”
Chu Tranh nhíu chặt mày, nhanh chóng đứng dậy tức giận đi lên lầu giật cửa.
Đm!
Thay đổi thời tiết Chu Tranh chắc chắn sẽ bị ốm, anh đi đến bên cạnh cửa sổ châm một điếu thuốc, cố gắng nhịn ho mở cửa sổ ra. Gió lạnh cùng với ẩm ướt ùa vào, bên ngoài vẫn đang mưa.
Chu Tranh híp mắt, điện thoại kêu lên, anh cầm điện thoại nhìn thấy tin nhắn của Triệu Tiêu Dạng, “Cậu có dị ứng Cephalosporins không? Amoxicillin thì sao?”
Chu Tranh dụi tắt thuốc xoay người bước nhanh ra cửa, đèn phòng khách đã tắt, không một bóng người.
Mở tủ giày ra, đôi giày xấu xí của Triệu Tiêu Dạng đã không còn bóng dáng, chỉ có một đôi dép lê màu hồng ở cửa.”
“Không dị ứng.”
Chu Tranh mở cửa ra, gió lạnh ập tới, anh bước ra ngoài.
Triệu Tiêu Dạng đi rất lâu mới tìm được hiệu thuốc, mua xong thuốc cảm cúm, đường về vô cùng đáng sợ. Gần nhà Chu Tranh là một công viên, nửa đêm gần như không có người, xung quanh trống trải chỉ có đèn đường còn sáng. Nước mưa rơi trên cây cối, liên miên không dứt. Dần dần có tiếng động như tiếng bước chân, Triệu Tiêu Dạng không bạo gan lắm, cả dọc đường tim đập thình thịch đi đến cổng tiểu khu.
Lúc này cô mới lấy hết dũng khí ngoảnh đầu lại, phía sau không có gì. Triệu Tiêu Dạng thở ra một hơi, điên cuồng chạy vào tiểu khu.
Đã qua mười giờ, đèn đường trong tiểu khu sẽ tắt một phần, cây cối um tùm giống như quái thú đang giương nanh múa vuốt. Triệu Tiêu Dạng nắm chặt cán ô, hít thở sâu.
“Triệu Tiêu Dạng.”
Triệu Tiêu Dạng sợ đến nỗi thét lên một tiếng, ném ô đi.
“Ai?”
Chu Tranh dập tắt thuốc ném vào thùng rác, anh đi từ trong đình nghỉ chân ra, dáng người cao dáo mảnh khảnh, đôi mắt đen nhánh.
“Tôi.” Giọng nói trầm khàn.
Triệu Tiêu Dạng vẫn chưa hoàn hồn, nhìn chằm chằm Chu Tranh. Khi nhìn rõ mặt anh thì mũi bắt đầu chua xót. Chu Tranh nhặt chiếc ô dưới đất lên, gương mặt tuấn tú hơi sát lại, “Đồ nhát gan.”
Chiếc ô che trên đầu Triệu Tiêu Dạng, bàn tay cầm túi thuốc của cô rất chặt, cô gần như sắp khóc đến nơi. Cô là đồ nhát gan nên buổi tối gần như không ra ngoài.
Triệu Tiêu Dạng cúi đầu đi về phía trước, móng tay sắp chọc rách lòng bàn tay.
“Này?”
Con thú nhỏ trong lòng Triệu Tiêu Dạng sắp lật tung cả thế giới lên rồi, cô đột ngột xoay người.
Chu Tranh dừng chân lại, khuôn cằm gầy nhọn của Triệu Tiêu Dạng căng chặt, đôi mắt to trong suốt phiếm hồng, “Tôi là đồ nhát gan! Tôi chính là đồ nhát gan! Tôi sợ mà còn đi mua thuốc cho cậu, tôi không nợ cậu.”

Chia sẻ cùng tôi