Yang Ying

5 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Thời Niên Thiếu | Chương 13

Triệu Tiêu Dạng tức đến nỗi ngón tay run rẩy, cô ném thuốc cho Chu Tranh rồi đẩy cửa xông thẳng vào trong nhà, chạy lên tầng.

Chu Tranh: “… …”

Triệu Tiêu Dạng đá rơi giày nằm lên giường, ôm chăn hung hăng hậm hực một hồi, rồi lại cảm thấy sự tủi thân này chẳng có lý do gì. Cô tự nguyện ra ngoài mua thuốc cho Chu Tranh, tự nguyện đi đoạn đường tối om đó, có lý do gì mà tức giận chứ?

Triệu Tiêu Dạng mơ màng ngủ, không hề báo trước mơ thấy mẹ, khi đó mẹ vẫn còn trẻ, rất xinh đẹp. Bố mặc quân trang, đẹp trai anh tuấn. Phía sau là chiếc đồng hồ rất to ở trạm xe, hành lý đặt bên cạnh chân, ông đứng thẳng tắp giơ tay chào, khi ông cười hàng mày đậm nhướn lên.

“Bố…”

Triệu Tiêu Dạng ngồi bật dậy, căn phòng sáng rực, rèm cửa màu hồng bay phấp phới theo gió. Gió lạnh ùa vào, Triệu Tiêu Dạng thức dậy che mũi hắt xì một cái chấn động trời đất, nước mắt cũng chảy cả ra.

Cô nhảy xuống giường chạy qua đóng chặt cửa sổ lại, lại hắt xì một cái, Triệu Tiêu Dạng xoa mũi, đầu nặng hơn chân, không phải ốm rồi đấy chứ? Triệu Tiêu Dạng ôm theo lo lắng hắt xì, mới vội vã thay quần áo xuống lầu.

Dì Trương từ trong bếp đi ra, bà ta nói, “Sao dậy muộn vậy? Chín giờ rồi.”

Triệu Tiêu Dạng gật đầu, đi vào nhà vệ sinh đánh răng rửa mặt, lúc rửa mặt lại hắt xì. Cô xoa mũi, buộc tóc lên rồi đi về phía bếp.

“Tối qua cháu giặt quần áo rồi à?”

“Vâng.”

“Giặt xong nhớ dọn dẹp máy giặt.”

Trong bếp không có đồ ăn sáng, Triệu Tiêu Dạng mở tủ lạnh ra, dì Trương nói, “Đừng tùy tiện đụng vào đồ đạc trong nhà.”

“Vì sao Triệu Tiêu Dạng không được động vào đồ đạc trong nhà? Có lý do gì không?”Giọng nói lạnh lùng vang lên phía sau, dì Trương ngoảnh đầu bất chợt nhìn thấy Chu Tranh, bà ta giật mình sau đó cười nói, “Không phải ý đó, cần gì thì dì lấy cho hai đứa.”

Triệu Tiêu Dạng ăn nhờ ở đậu ở nhà họ Chu, ăn mặc đồ dùng đều cần nhà họ Chu phụ trách, trong con mắt của dì Trương việc Triệu Tiêu Dạng làm ít việc nhỏ giúp nhà họ Chu cũng là bình thường.

“Nếu bố mẹ tôi mà biết dì bắt nạt Triệu Tiêu Dạng sau lưng họ thì không biết sẽ thế nào?” Chu Tranh đi qua mở tủ lạnh ra, lấy hai hộp sữa chua, ngoảnh đầu nhìn thấy đầu mũi đỏ ửng và cả đôi mắt ậng nước của Triệu Tiêu Dạng, giọng nói trầm xuống, “Ốm rồi à?”

“Không phải bắt nạt.” Dì Trương lập tức hoảng sợ, nói, “Đều là hiểu lầm, dì sợ hai đứa ăn nhầm thứ gì sẽ đau bụng.”

Chu Tranh không để ý đến bà ta nữa, anh đặt sữa chua về chỗ cũ rồi bước nhanh lên lầu, Dì Trương vội đóng tủ lạnh, “Tiêu Dạng, cháu ra nhà ăn đợi đi, dì đi làm cơm ngay đây.”

Vừa nãy ánh mắt Chu Tranh sắc lẹm, đến giờ dì Trương vẫn thấy tim đập chân run, bình thường Chu Tranh sẽ không để ý mấy chuyện này, không biết hôm nay làm sao.

Rất nhanh Chu Tranh đã xuống lầu đưa nhiệt kế cho Triệu Tiêu Dạng, ngước mắt, “Đo nhiệt độ.”

“Không sốt.” Triệu Tiêu Dạng nói.

Chu Tranh cau mày, “Bảo cô đo nhiệt độ.”

Triệu Tiêu Dạng nhận lấy nhiệt kế, không tiện nhét nhiệt kế vào trong áo trước mặt Chu Tranh nên cô xoay người đi vào nhà vệ sinh.

Dì Trương hỏi, “Bữa sáng ăn gì?”

Phải cho nhiệt kế vào trong áo, Chu Tranh đã hiểu được nguyên nhân Triệu Tiêu Dạng vào nhà vệ sinh, lỗ tai anh hơi nóng lên, “Thanh đạm một chút, cô ấy ốm.”

“Trong nhà còn thuốc cảm cúm không?” Dì Trương hoài nghi nhìn Chu Tranh một cái, cậu chủ Chu biết quan tâm người khác từ khi nào vậy? “Giao mùa rất dễ bị cảm lạnh, hai ngày nay phải mặc nhiều quần áo một chút.”

Dù sao cũng không sốt, nhiệt độ bình thường, chỉ là hắt xì hơi nhiều. Triệu Tiêu Dạng đi ra liền nhìn thấy Chu Tranh đang ngồi trước bàn ăn, trời đã nắng ráo, ánh mặt trời xuyên qua ô cửa sổ sát sàn chiếu vào trong, anh đang cầm cốc. Làn da trắng đến quá đáng, dưới ánh mặt trời hàng mi dày hơi cong tựa như đang phát sáng. Anh mặc áo sơ mi trắng sạch sẽ không vương một hạt bụi.

Triệu Tiêu Dạng đi qua, Chu Tranh mới ngước mắt, đôi mắt đen nhánh trầm tĩnh, anh đẩy chiếc cốc bên cạnh qua, “Thuốc cảm đông y, sốt rồi?”

Triệu Tiêu Dạng lắc đầu, “Ba mươi sáu độ rưỡi.”

“Uống thuốc.”

“Cảm ơn.” Con thú nhỏ lại lùi về một góc, giọng Triệu Tiêu Dạng dịu dàng, cô đã mặc thêm một chiếc áo nỉ màu hồng, trên mũ có tai thỏ, rất mềm mại, tổng thể chính là một chú thỏ lông mượt.

Điện thoại của Chu Tranh vang lên, anh mới hoàn hồn, bước nhanh ra phòng khách tìm điện thoại nghe máy. Triệu Tiêu Dạng nhíu mày uống xong thuốc cảm đông y, quay đầu nhìn Chu Tranh. Một góc vạt áo sơ mi của Chu Tranh nhét vào lưng quần, anh dựa vào tủ, đôi chân dài vô cùng nổi bật.

Vương Hạo gọi điện thoại đến, cậu ta nói, “Lên mạng chơi game không?”

“Không đi.” Chu Tranh lại nhìn Triệu Tiêu Dạng, cô lập tức vùi đầu xuống chìm vào trong ánh mặt trời, hôm qua cô còn dám nổi nóng, thỏ con cũng biết gương móng vuốt.

“Vậy em với Tưởng Húc Nhiên đến nhà anh, trưa đi đánh bóng.”

“Ừm.”

“Bảo dì Trương nấu gì ngon nhé, bọn em qua ăn cơm trưa.”

“Lăn qua đây.”

Cúp điện thoại, dì Trương cầm thuốc cảm cúm qua và nói, “Hai đứa ai đi mua thuốc cảm vậy? Hình như trong nhà đợt trước hết rồi, dì vẫn chưa kịp đi mua.”

“Triệu Tiêu Dạng mua.” Chu Tranh một tay đúc túi, anh vẫn dựa vào tủ. “Trưa nay Vương Hạo và Tưởng Húc Nhiên ăn cơm ở đây.”

“Vậy dì hấp cua nhé?”

Chu Tranh nhìn về phía Triệu Tiêu Dạng, cô đang ngây người, hàng mi dài cụp xuống, Chu Tranh nói, “Sao cũng được.”

“Sáng ăn mì nước dùng được không?”

“Vâng.”

Cơm sáng chưa xong Vương Hạo và Tưởng Húc Nhiên đã đến, vô cùng trùng hợp Tưởng Húc Nhiên mặc một chiếc áo nỉ màu đen liền mũ, giống như mặc đồ tình nhân với Triệu Tiêu Dạng.

Chu Tranh buông đữa xuống, “Đến sớm thế?”

“Là do anh dậy muộn chứ?” Vương Hạo cà lơ phất phơ kéo ghế ngồi xuống, cười hi hi nhìn Triệu Tiêu Dạng, “Em gái Tiêu Dạng?”

Triệu Tiêu Dạng nuốt miếng mì nóng, rút giấy lau nước mũi rồi chớp mắt cười thể hiện lễ nghĩa.

Tưởng Húc Nhiên dừng chân lại nhìn chằm chằm Triệu Tiêu Dạng.

Ánh mặt trời chiếu lên người Triệu Tiêu Dạng, đôi mắt long lanh xinh đẹp của cô khi cười đẹp kinh động lòng người, thế giới cũng đẹp theo.

“Húc Nhiên?”

Tưởng Húc Nhiên hoàn hồn: “Gì?”

“Chơi ván game trước đã.”

Tưởng Húc Nhiên thấy Triệu Tiêu Dạng đứng dậy lập tức nhường đường, “Chơi.”

Năm phút sau, Vương Hạo kêu trời, “Anh Tranh anh làm gì thế? Di chuyển kém thế hả! Này! Tưởng Húc Nhiên, cậu có thể làm tốt vai trò hỗ trợ của cậu không, đừng có chạy linh tinh!”

Triệu Tiêu Dạng lên lầu, Tưởng Húc Nhiên mới trở lại trạng thái bình thường, “Quốc khánh các cậu đi chơi không?”

“Tớ với anh tớ sang Anh.” Vương Hạo chơi đường giữa, ngón tay lướt nhanh trên màn hình, “Các cậu thì sao?”

“Chắc tớ sẽ đi Nhật.” Tưởng Húc Nhiên nói, “Mẹ tớ muốn đi Tokyo Disneyland, anh Tranh thì sao?”

Tưởng Húc Nhiên rất mong chờ được nhìn thấy Triệu Tiêu Dạng hóa thân thành công chúa.

“Tiểu khu game bảy ngày.”

“Không phải chứ? Vô vị vậy?”

Chu Tranh xuất chiêu mạnh làm một loạt thao tác trôi chảy sinh động trong đám người, giết bốn, năm người một lúc. Chu Tranh ngước đôi mắt lạnh lùng nhìn Tưởng Húc Nhiên, “Hỗ trợ KS* có biết xấu hổ không hả?”

*KS là viết tắt của Kill Stealing, một thuật ngữ được dùng nhiều trong giới game, nghĩa là cướp công kết liễu đối phương của đồng đội.

Tưởng Húc Nhiên nhún vai, nhướn môi nói, “Hay là cậu đi cùng nhà mình đến Tokyo đi? Dẫn cả Triệu Tiêu Dạng nữa.”

“Tôi đi chơi dẫn cô ấy theo làm gì?”

Tưởng Húc Nhiên: “… …”

Chu Tranh mau chóng kết thúc trận chiến, ném điện thoại xuống, “Đi đánh bóng đi.”

“Triệu Tiêu Dạng đi không?” Tưởng Húc Nhiên nói, “Một mình cô ấy ở nhà nhàm chán biết bao, cùng đi chơi?”

Đôi mắt lạnh băng của Chu Tranh liếc qua, “Vậy cậu đi gọi cô ấy.”

Triệu Tiêu Dạng là một người “trạch”* như thế chắc chắn sẽ không ra ngoài.

*Trạch dùng để chỉ những người chỉ ru rú ở nhà, ít khi ra ngoài chời.

“Được thôi.”

Tưởng Húc Thiên chẳng hề khách sáo, trực tiếp chạy lên lầu.

Chu Tranh cầm chai sữa chua trên bàn, vừa dùng sức chai sữa đã bị bóp méo, sữa chua phun ra ngoài. Anh rút giấy thong dong lau tay, uống một ngụm sữa chua.

“Tớ không biết đánh bóng.” Triệu Tiêu Dạng nhẹ nhàng nói.

“Tớ cũng không biết nhiều.” Tưởng Húc Nhiên nói, “Đi cho đông.”

Chu Tranh cụp mắt, sữa chua rớt lên da có hơi dính, anh đi vào nhà vệ sinh rửa tay. Trên chiếc ghế ở trong góc có một chiếc áo ba lỗ màu trắng, nhà vệ sinh tầng một Triệu Tiêu Dạng đang dùng, Chu Tranh rút khăn tăm ném qua che chiếc áo đi.

Bốn người ra ngoài, chỉ có Vương Hạo giống như khỉ nhảy lên nhảy xuống. Gần tiểu khu có cung thể thao, Chu Tranh vừa đến là những người khác đã tản đi, khí thế bá đạo của Chu Tranh lập tức được thể hiện, anh đi đến đâu cũng là tiêu điểm của nơi đó.

Triệu Tiêu Dạng vừa định đi về phía hàng ghế dài bên cạnh thì giọng nói lạnh lùng của Chu Tranh vang lên phía sau, “Triệu Tiêu Dạng, cô cùng đội với tôi.”

Triệu Tiêu Dạng quay đầu cực nhanh, mở to mắt, “Hả?”

“Mỗi người một quả tạ, công bằng.” Vương Hạo cười nhảy lên, quả bóng đập vào rổ.

Tưởng Húc Nhiên đá một cái vào mông Vương Hạo, “Ai là quả tạ?”

“Tớ là được chứ gì?” Vương Hạo vén tay áo, chạy nhanh đi nhặt bóng.

Triệu Tiêu Dạng lắc đầu, “Tớ không biết.”

“Vương Hạo!” Chu Tranh xắn tay áo sơ mi lên, vỗ tay một cái.

Quả bóng bay thẳng qua, Chu Tranh giơ tay ưa nhã bắt lấy đặt trên tay, “Đỡ cảm rồi chứ?”

Triệu Tiêu Dạng chỉ bị lạnh, không có sốt, uống thuốc đông y xong là khỏe. “Ừm.”

“Cầm bóng cảm nhận một chút.”

Triệu Tiêu Dạng chưa kịp phản ứng thì bóng đã rơi vào tay mình, Chu Tranh nói, “Không có quy tắc gì cả, chỉ cần cầm được bóng ném cho tôi hoặc ném vào rổ.”

Vương Hạo phì cười thành tiếng, “Đúng đúng đúng, em gái Tiêu Dạng và Húc Nhiên không nằm trong vòng quy tắc.”

Triệu Tiêu Dạng gật đầu nhìn Chu Tranh.

Tay áo Chu Tranh đã xắn lên lộ ra cánh tay rắn chắc, anh đang đeo đồng hồ màu đen, xương cổ tay lồi hẳn lên.

“Đưa bóng cho tôi.”

Triệu Tiêu Dạng giơ tay ném bóng cho Chu Tranh, anh đón lấy rồi nhảy lên, quả bóng rời khỏi tay bay vào rổ một cách đẹp đẽ. Phút chốc áo sơ mi của Chu Tranh co lên làm hở vòng eo tinh tế.

“Đây chính là vào bóng.”

Anh lùi về sau, lùi ra ngoài vạch ba điểm, Vương Hạo ném bóng qua, mặt Chu Tranh vẫn không hề có biểu cảm gì, nhàn nhã, tay vừa giơ lên bóng đã bay thẳng vào rổ.

Trên khán đài tiếng reo hò vang lên.

Triệu Tiêu Dạng không biết như vậy có giỏi hay không,chỉ cảm thấy tư thế ném bóng của Chu Tranh đẹp hiếm thấy. Khí thế của thiếu niên có sự ngông cuồng đạp cả thế giới xuống dưới chân, vô lo vô nghĩ.

Tế bào vận động của Triệu Tiêu Dạng khiếm khuyết bẩm sinh, giống như việc cô không phân biệt được trái phải vậy, thiếu sót đời người. Cả quá trình cô đều chạy theo, Tưởng Húc Nhiên bên kia còn khoa trương hơn, cậu ta hoàn toàn không chạy, chỉ đứng im dưới rổ đợi Vương Hạo ném bóng cho. Hai người biến trò bóng rổ vận động mạnh trở thành hoạt động rèn luyện thân thể của người già, suýt nữa là đánh thái cực quyền ngay tại sân.

Chu Tranh và Vương Hạo giành nhau kịch liệt, ném bóng vào rổ tranh thủ từng giây từng phút.

Tưởng Húc Nhiên mở một chai nước đưa cho Triệu Tiêu Dạng, “Sao vậy?”

Triệu Tiêu Dạng thở hổn hển nói không ra hơi, uống hai ngụm nước mới đỡ hơn một chút, Vương Hạo ném thẳng bóng về phía Tưởng Húc Nhiên, “Cậu có thể diện tí đi, có thể có tí tinh thần vận động không hả?”

Tưởng Húc Nhiên đón lấy bóng rồi giơ tay lên, quả bóng bay một đường đẹp mắt vào rổ, mấy nữ sinh trên khán đài reo hò, “Đẹp trai quá! Rukawa Kaede*!”

*Rukawa Kaede là nhân vật trong bộ truyện tranh về để tài bóng rổ Slam Dunk.

Chu Tranh hờ hững nhìn qua, một đám ếch ngồi đáy giếng!

Chu Tranh cướp được bóng, tránh được sự ngăn cản của Vương Hạo và Tưởng Húc Nhiên, dẫn bóng qua người là đã đến ngoài vạch ba điểm, anh nhảy lên ném bóng, quả bóng bay trong không trung rồi nặng nề đập vào rổ.

Cả sân hò reo, kêu gào.

Triệu Tiêu Dạng bị nhiễm sự sôi nổi của sân bóng, cô đặt nước xuống vội vàng gia nhập cuộc chiến, chạy ở phía sau hai vòng rồi đột nhiên kêu lên, “Chu Tranh!”

Giọng của cô hơi mềm mại, cánh tay ném bóng của Chu Tranh khẽ ngừng lại, ngoảnh đầu nhìn thấy đôi mắt tràn ngập mong chờ của Triệu Tiêu Dạng. Anh không hề nghĩ ngợi xoay tay truyền bóng cho Triệu Tiêu Dạng.

Một giây sau Triệu Tiêu Dạng ngửa mặt ngã xuống.

Chu Tranh: “… …”

Triệu Tiêu Dạng đã đánh giá cao năng lực của bản thân, cô không đón được bóng còn bị đụng ngã.

Đầu đập xuống nền đất phát ra một tiếng cốp. Triệu Tiêu Dạng nhìn trần của sân bóng rổ, có phải cô bị chập mạnh không? Vì sao lại gọi Chu Tranh?”

Chắc chắn Chu Tranh sẽ đánh chết mình!

Đây là gây cản trở đấy!

Một bàn tay thon dài vươn ra trước mặt, đôi mắt hoa đào của thiếu niên mang theo sự quan tâm, “Có sao không? Đứng dậy được không?”

Tay của cậu ấy trắng gần như trong suốt, tinh tế đẹp đẽ, Triệu Tiêu Dạng bắt lấy tay của Tưởng Húc Nhiên rồi bị kéo dậy. Cô chỉ cảm thấy một thứ gì nóng ẩm trào ra phía dưới, Triệu Tiêu Dạng ngoảnh đầu lại nhìn.

Vương Hạo kêu lên một tiếng rồi lùi lại, “Máu!”

Triệu Tiêu Dạng mặc quần thể thao màu xám, phía sau mông là máu.

← Chương 12  |  Mục lục  |  Chương 14 →


Bình Luận

Chia sẻ cùng tôi