Mông ngã bị thương sao? Triệu Tiêu Dạng vẫn chưa hoàn hồn lại. Một giây sau đã rơi vào tay Chu Tranh, Triệu Tiêu Dạng ngẩng đầu nhìn đường nét khuôn cằm lạnh lùng của Chu Tranh.
Chu Tranh nắm lấy vai Triệu Tiêu Dạng che chắn phía sau cô, anh nói với Vương Hạo, “Cởi áo ngoài ra.”
“Đm! Sao anh không cởi?”
Chu Tranh híp mắt, nguy hiểm nói, “Có cởi không?”
Vương Hạo cởi áo ngoài đưa qua, phẫn nộ nói, “Bắt nạt người khác.”
Bên trong Vương Hạo còn mặc áo ba lỗ, bên trong Chu Tranh không mặc gì cả, anh không thể cởi trần được. Chu Tranh đón lấy áo khom người buộc vào eo Triệu Tiêu Dạng, nói, “Đi vào nhà vệ sinh.”
“Vào nhà vệ sinh làm gì? Không đến bệnh viện sao?” Vương Hạo ôm quả bóng giẫm giẫm chân, “Ôi! Mặc ba lỗ lạnh quá.”
Tưởng Húc Nhiên bỗng chốc hiểu ra vì sao Triệu Tiêu Dạng chảy máu, lập tức mặt đỏ bừng, đập một cái vào đầu Vương Hạo, “Nói ít thôi, đọc sách nhiều vào lớn lên không đần độn.”
“Tớ ngốc ccm cậu…” Giọng của Vương Hạo lập tức ngừng lại, ngoảnh đầu nhìn Triệu Tiêu Dạng, cô vẫn đang mơ màng không hiểu chuyện gì, tay còn túm chặt áo Chu Tranh, Vương Hạo há miệng, “Không phải đến cái đó chứ?”
“Câm miệng.”
Triệu Tiêu Dạng đến kỳ kinh nguyệt rồi!
Cô bị thiếu dinh dưỡng trong thời gian dài, dậy thì cũng muộn hơn người khác. Hồi học cấp hai những nữ sinh khác đều dùng một loại giọng nói bí mật và nguy hiểm thảo luận chuyện ai đến cái này lúc nào thì Triệu Tiêu Dạng đều bỏ ngoài tai những chuyện bên lề, chỉ chuyên tâm đọc sách thánh hiền.
Mẹ chưa nói bao giờ, cũng không ai nói với cô con gái khi đến kỳ sẽ chảy nhiều máu như vậy.
Triệu Tiêu Dạng ngồi xổm trong nhà vệ sinh của cung thể thao đến nỗi chân tê rần, trên eo vẫn buộc áo sơ mi, chiếc áo do Chu Tranh buộc cho cô. Mặt nóng tê liệt, Triệu Tiêu Dạng quả thực muốn đâm đầu chết trong nhà vệ sinh này, cô có bóng đen tâm lý với sân bóng, có lẽ đời này sẽ không đến nữa. Bên ngoài còn có ba nam sinh, đối mặt thế nào đây?
Điện thoại vang lên, Triệu Tiêu Dạng lập tức giở ra nghe máy, Chu Tranh lời gọn ý đủ, “Ra đây.”
Triệu Tiêu Dạng sửa sang lại quần áo rồi đi ra, cô không dám nhìn mặt Chu Tranh. Quần áo anh bị mồ hôi thấm ướt, ngón tay thon dài cầm một chiếc túi đen. Triệu Tiêu Dạng cầm túi chạy nhanh về nhà vệ sinh, Chu Tranh xoay người đi ra nghiêm mặt nói, “Chuyện hôm nay không ai được nói ra, nghe rõ chưa?”
“Biết rồi.” Vương Hạo đá viên sỏi dưới chân, cậu ôm cánh tay run cầm cập. Cậu hơi tò mò nhưng bắt gặp phải ánh mắt của Chu Tranh liền nuốt sự tò mò đó lại, không thể hỏi.
“Ai dám nói ra tôi đánh chết người ấy.” Chu Tranh mau chóng sắp xếp cho Vương Hạo,”Các cậu đi về trước đi.”
Vương Hạo còn muốn nói gì đó, cánh tay thon dài của Tưởng Húc Nhiên kẹp cổ Vương Hạo kéo qua một bên, “Đi thôi, đừng nhiều lời.”
Đi được một đoạn Vương Hạo nói, “Nghiêm trọng vậy sao?”
“Có.” Tưởng Húc Nhiên níu cổ Vương Hạo hơi dùng sức, “Chuyện này đối với con gái mà nói vô cùng quan trọng, cậu để ý cái miệng mình đấy, cậu dám nói ra tớ cũng trở mặt với cậu.”
—-
Triệu Tiêu Dạng lấy điện thoại tra cách dùng, dán xong theo như hướng dẫn rồi rửa tay đi ra. Chu Tranh đứng ở trước rừng trúc chỗ không xa, dáng người cao dáo thẳng tắp, Triệu Tiêu Dạng dùng bàn tay lạnh băng xoa mũi, “Chu…”
Chu Tranh lập tức ngoảnh đầu, mặt không cảm xúc nói, “Về nhà.”
Tay Triệu Tiêu Dạng vẫn nắm chặt chiếc túi màu đen, cả đoạn đường đều đi theo phía sau Chu Tranh.
Hai người một trước một sau vào cửa, dì Trương chỉ nhìn thấy hai người họ, “Vương Hạo và Húc Nhiên đâu?”
“Về nhà rồi.”Chu Tranh buông quả bóng rổ xuống, Triệu Tiêu Dạng chạy nhanh lên lầu, Chu Tranh di chuyển ánh mắt.
“Con bé sao vậy?” Dì Trương nói, “Bữa trưa chỉ có cháu và Tiêu Dạng ăn cơm ở nhà thôi à?”
“Vâng.” Chu Tranh lại nhìn lên lầu, lướt qua dì Trương, cố gắng hết sức dùng ngữ khí tự nhiên nói, “Quần áo của cô ấy bị bẩn, dì lên xem cô ấy một chút.”
“Hả?”
Chu Tranh mở tủ lạnh ra muốn nhét đầu vào trong đó để tỉnh táo hơn, “Có đá không?”
“Cháu cần đá làm gì?” Dì Trương nói, “Hết rồi.”
“Gội đầu.” Chu Tranh lấy một lon coca lạnh bước nhanh lên lầu, “Dì đi xem Triệu Tiêu Dạng đi.”
Sau đó đôi chân dài tăng tốc đi vào phòng.
Triệu Tiêu Dạng vừa thay quần xong thì cửa bị gõ, cô lập tức vo chiếc quần bẩn thành một mớ rồi nhét vào ngăn kéo, sửa sang lại đầu tóc đi ra mở cửa thì nhìn thấy dì Trương, “Bà Trương.”
“Quần áo cháu bẩn…” Dì Trương ngoảnh đầu nhìn thấy chiếc túi màu đen đặt trên tủ, túi băng vệ sinh trong đó lộ ra một góc, “Cháu đến kỳ kinh nguyệt rồi?”
Triệu Tiêu Dạng mờ mịt vài giây rồi mới đỏ mặt gật đầu, dì Trương sững người, “Không phải là lần đầu đấy chứ?”
Triệu Tiêu Dạng chớp chớp mắt, mặt đỏ đến nỗi sắp chảy máu đến nơi, dì Trương vỗ đùi cười thành tiếng, “Đứa bé ngốc, thật sự là lần đầu?”
Của Triệu Tiêu Dạng đến cũng muộn thật, dì Trương nói, “Biết dùng băng vệ sinh thế nào rồi chứ?”
Triệu Tiêu Dạng gật đầu, dì Trương nhìn xung quanh phòng Triệu Tiêu Dạng, “Quần áo bẩn đâu?”
“Lát nữa cháu giặt.” Vì ngại ngùng nên giọng Triệu Tiêu Dạng rất nhỏ.
“Cháu còn nhỏ không hiểu, đây không phải lúc ra vẻ mạnh mẽ. Hai ngày này đừng động vào nước lạnh, đừng gội đầu.” Dì Trương dù không thích Triệu Tiêu Dạng hơn nữa cũng không thể ngược đãi cô trong chuyện này, “Đợi lát nữa dì nấu cho một ly nước gừng đường đỏ, mặc dày dặn một chút, đừng để bụng lạnh.”
Dì Trương cầm chiếc quần bẩn đi ra cửa nói, “Nhớ kỹ ngày đó, tháng nào cũng sẽ tới, kịp thời mua băng vệ sinh.”
Triệu Tiêu Dạng ngại ngùng không ngẩng đầu lên được, âm thầm cảm thấy có điều gì đó khác thường. Lúc ăn cơm trưa trước mặt cô đặt một cốc nước gừng đường đỏ, trong ngọt kèm theo vị cay, Triệu Tiêu Dạng uống nước xong bụng dưới ngâm ngẩm khó chịu, cô ăn một bát cơm nhỏ rồi buông đữa xuống. Tiện tay dọn dẹp bát đũa, Chu Tranh ngước mắt, “Dừng lại.”
Triệu Tiêu Dạng sững người, “Hả?”
“Cô lên lầu đi.” Chu Tranh mất tự nhiên rời mắt đi, “Không cần làm mấy chuyện này.”
Chu Tranh ở nhà một ngày, chủ nhật thì không thấy bóng dáng đâu nữa, có lẽ đi chơi game cùng bọn Tưởng Húc Nhiên rồi. Sáng sớm thứ hai Triệu Tiêu Dạng ra cửa, Chu Tranh đưa mũ bào hiểm của chiếc xe moto lạnh lùng bá đạo của anh qua, đôi mắt lạnh quét qua Triệu Tiêu Dạng, “Lên xe.”
Triệu Tiêu Dạng vừa muốn từ chối thì Chu Tranh híp mắt, “Cô dám từ chối thử xem.”
Triệu Tiêu Dạng lên xe, Chu Tranh nói, “Bám chắc.”
Triệu Tiêu Dạng đặt cặp sách trước ngực rồi bám lấy áo Chu Tranh, xe moto lái nhanh ra ngoài, Triệu Tiêu Dạng bổ nhào lên lưng Chu Tranh. Cả đường đi vù vù, Triệu Tiêu Dạng vùi đầu sau lưng Chu Tranh, quá kích thích.
Sau khi quen biết Chu Tranh, cô cũng trở thành lưu manh rồi.
Lại còn ngồi xe mô-tô.
Xe của Chu Tranh quá độc nhất vô nhị, cả Đức Thuận chỉ có đúng một chiếc này. Chỗ ngồi phía sau Chu Tranh chưa từng chở người, cho nên khi chiếc mô-tô đường nét bá đạo ngang ngược mang tính biểu tựợng của anh dừng lại lập tức thu hút ánh nhìn của mọi người xung quanh.
Vương Hạo chửi thề một tiếng, nói, “Chỗ phía sau của anh Tranh có thể chở người từ khi nào vậy?”
Sắc mặt Tưởng Húc Nhiên hơi khó coi, cậu ta đeo chéo cặp, một tay đúc túi híp mắt, “Có lẽ hôm nay Triệu Tiêu Dạng không đợi được xe bus.”
“Đm!” Vương Linh Lợi bước xuống từ chiếc BMW, nhìn thấy Chu Tranh liền kêu thảm thương một tiếng, “Đó là ai? Người ngồi sau là ai?”
“Em gái Chu Tranh.” Tưởng Húc Nhiên nói.
Triệu Tiêu Dạng tháo mũ bảo hiểm xuống đưa cho Chu Tranh, anh nhận lấy rồi hai người đi qua.
Đầu óc Phương Linh Lợi trống rỗng, Chu thiếu gia hầu hạ người từ khi nào vậy? Còn cầm mũ bảo hiểm giúp người ta? Chu thiếu gia mắt cao hơn đỉnh đầu, chẳng coi ai ra gì, đến bây giờ Phương Linh Lợi vẫn chưa chạm vào xe của anh.
“Chu Tranh!” Chu Tranh ngước mắt, Phương Linh Lợi xông thẳng qua, “Cô ta là ai?”
Chu Tranh kéo Triệu Tiêu Dạng ra phía sau, Phươn Linh Lợi không chạm được vào Triệu Tiêu Dạng, cổ tay còn bị Chu Tranh nắm. Cô ấy ngước mắt sững sờ nhìn Chu Tranh, nước mắt trào ra, “Cô ta là ai?”
Chu Tranh buông tay Triệu Tiêu Dạng ra, sắc mặt âm u, “Cô ấy là ai không liên quan gì đến cô.”
Xung quanh có người nhìn qua, Triệu Tiêu Dạng cảm thấy mình là người vô tội bị dính líu đến, vô cùng ngượng ngùng. Cô và Chu Tranh mặc dù có hôn ước nhưng chuyện này sau khi trưởng thành chắc chắn sẽ vô hiệu, cô cũng không muốn dây dưa với Phương Linh Lợi, vì vậy cô xoay người đi.
Cánh tay bỗng nhiên bị nắm lấy, Triệu Tiêu Dạng lập tức quay đầu kinh ngạc nhìn chằm chằm Chu Tranh.
“Phương Linh Lợi, cậu như vậy thật sự rất khó coi.” Vương Hạo cũng nổi nóng chắn trước mắt Phương Linh Lợi, “Cậu có thể có não tí không? Nếu như anh Tranh thích cậu thì đã ở bên cậu từ lâu rồi, cậu còn chưa sáng mắt ra à?”
Chu Tranh buông Triệu Tiêu Dạng ra, gương mặt tuấn tú lạnh lẽo, vượt qua Triệu Tiêu Dạng bước nhanh đi.
Triệu Tiêu Dạng cảm thấy khó hiểu, cô xoa cánh tay, nghe thấy tiếng gào khóc của Vương Linh Lợi ở phía sau, “Cậu hiểu cái gì? Cậu chẳng hiểu gì cả, Vương Hạo cậu buông tay ra, cậu cút đi cho mình!”
Triệu Tiêu Dạng ngoảnh đầu nhìn Phương Linh Lợi một cái, mím môi. Cô nhìn xung quanh, có rất nhiều người đang nhìn về phía này. Ánh mắt khác thường, thấp giọng bàn tán. Lần này cô không nói gì cả chỉ đi thẳng. Vào lớp kéo ghế ngồi xuống, chẳng bao lâu sau lưng bị chọc chọc, Triệu Tiêu Dạng lạnh mặt quay đầu, đôi mắt đen trắng rõ ràng lạnh tựa tấm băng, “Có chuyện?”
Lần đầu tiên Đồng San nhìn thấy Triệu Tiêu Dạng như vậy, cô ta ngẩn người rồi mới, “Vừa này ở cổng trường xảy ra chuyện gì vậy?”
“Có liên quan gì đến cậu không?”
“Hỏi tí thôi.” Đồng San cười gượng gạo, “Không muốn thì không nói nữa, cũng không ép cậu.”
“Đừng có chọc lưng tôi nữa, cậu làm phiền tôi rồi đấy.” Triệu Tiêu Dạng xoay người lại, ngồi thẳng người lấy sách giáo khoa ngữ văn ra.
“Bài văn dự thi cậu viết rồi chứ? Tiết đầu phải nộp rồi.” Bạn cùng bạn nhắc nhở cô.
Triệu Tiêu Dạng lấy bài văn ra đưa cho lớp trưởng, cô ấy đẩy chiếc kình trên mũi rồi nói, “Người thông minh sẽ không để ý tin đồn, cần phải không giao lưu với người kém thông minh.”
Triệu Tiêu Dạng mím chặt môi, hồi lâu mới nói, “Ừm, cảm ơn cậu.”
Đến tối tan học, khắp cả khối lớp mười đều đồn Triệu Tiêu Dạng cướp bạn trai của Phương Linh Lợi, đang hẹn hò với bá đạo trường học Chu Tranh. Triệu Tiêu Dạng có trăm miệng cũng khó giải thích, nên dứt khoát không giải thích nữa. Mặc kệ cho đồn, dù sao cô cũng thuộc họ rùa, những lời đồn này cũng ảnh hưởng tới cô không nhiều.
Chỉ là lời đồn truyền nhiều liền thành thật. Buổi tối tan học Triệu Tiêu Dạng bị Phương Linh Lợi chặn lại ở cổng phía bắc.
“Tôi nói tôi và Chu Tranh chỉ là quan hệ bạn học bình thường, cậu có tin không?” Triệu Tiêu Dạng mặc đồng phục chỉnh tề, ngoan ngoãn buộc tóc đuôi ngựa, đôi mắt sáng trong veo.
“Đó chính là lục trà biểu*!”
*Lục trà biểu chỉ những cô gái có vẻ ngoài yếu đuối mỏng manh nhưng nội tâm lại đáng sợ, nhiều dã tâm.
Lục trà không khó nghe nhưng thêm chữ biểu nữa thì chính là chửi người ta rồi, Triệu Tiêu Dạng nắm chặt quai cặp, bình tĩnh nhìn người trước mặt, “Cậu đừng chửi người, tôi không chọc vào cậu.”
“Cậu yêu đương với Chu Tranh chính là chọc vào tôi!” Hôm nay Phương Linh Lợi tức giận cực kỳ nhưng lại không dám đi tìm Chu Tranh, chỉ có thể bắt nặt Triệu Tiêu Dạng.
“Tôi không yêu đương gì với Chu Tranh, yêu cầu của cậu tôi sẽ đáp ứng.” Triệu Tiêu Dạng không muốn tranh luận nhiều, “Còn muốn tôi làm gì?”
Triệu Tiêu Dạng quá bình tĩnh, Phương Linh Lợi nghẹn lại, lẽ nào Triệu Tiêu Dạng và Chu Tranh không phải quan hệ yêu đương? Nhầm rồi? Không phải chứ? Cô ấy cố ý giả vờ hung dữ, “Sau này không được ngồi xe Chu Tranh.”
“Phương Linh Lợi!”
Phương Linh Lợi ngước mắt nhìn thấy Chu Tranh và Tưởng Húc Nhiên, sắc mặt lập tức thay đổi. Nữ sinh đi theo sợ hãi trốn ra sau, run rẩy nói, “Lão đại, cậu bảo trọng, chúng tớ đi trước đây.”
Nói rồi mau chóng giải tán, hiện trường chỉ còn lại một mình cô ấy.
Phương Linh Lợi: “… …”
“Cô muốn chết rồi đúng không?” Đôi mắt đen lạnh lùng của Chu Tranh liếc qua, giọng nói âm trầm, “Cô dám chạm vào cô ấy nữa đi, xem tôi có đánh rơi cái thứ đồ chơi trên cổ cô không.”
Phương Linh Lợi lùi về phía sau, lùi đến vị trí an toàn, lấy hết can đảm nói, “Em có chỗ nào kém cô ấy?”
Lời nói này vừa tầm thường vừa mất mặt, mắt Phương Linh Lợi đỏ lên, mất mặt chết mất. Đến bước này rồi thì không gì có thể cứu vãn được tôn nghiêm nữa.
Triệu Tiêu Dạng muốn giải thích cô không có chút quan hệ nào với Chu Tranh cả, ngoảnh đầu chạm vào đôi mắt đen thâm trầm của Chu Tranh. Giờ này mà giải thích chắc tối cô không còn đường về nữa.
Trò trước mắt giống như phim thần tượng cẩu huyết ba xu vậy, nhưng cô chắc chắn không phải nhân vật chính.
“Tên họ Chu kia!”
Chu Tranh xoay đầu, đôi mắt híp lại trở nên lạnh lẽo.
Đám người Nhị Trung khí thế hung hãn đi qua, “Hôm nay mày chết rồi!”
“Tưởng Húc Nhiên, đưa hai người họ đi đi.” Ánh mắt Chu Tranh trầm xuống.
Nam sinh nhuộm tóc đỏ đi đầu cầm gậy xông thẳng tới, Phương Linh Lợi sợ hãi ngây người, Triệu Tiêu Dạng lập tức hoàn hồn. Phim thần tượng thanh xuân tươi đẹp bỗng chốc biến thành cuộc đấu tranh danh hiệu bá vương trường học, đám người đó vung gậy mặt mày hung ác. Triệu Tiêu Dạng túm lấy Phương Linh Lợi ở gần đó quay đầu chạy.
Tưởng Húc Nhiên há miệng, “Anh Tranh, không cần đưa, chạy xong rồi.”
Chu Tranh nghiêng người né cây dậy vung đến trước mặt, sau đó một nắm đấm vung đến mặt của tên cầm đầu. Tên đó ngã thẳng xuống cống thoát nước, Chu Tranh xắn tay áo lên, “Mẹ nó!”
Tưởng Húc Nhiên lùi về phía sau, cậu ta không biết đánh nhau, liền gọi điện cho Vương Hạo, “Vương Hạo, cổng bắc của trường, mau đến đi! Đám người Nhị Trung!”
Một tên nam sinh cầm gậy chạy về phía Tưởng Húc Nhiên, Tưởng Húc Nhiên không tham gia đánh nhau, sức khỏe cậu ấy cũng không đánh nhau được. Đám người này cũng biết không động vào Tưởng Húc Nhiên bên cạnh Chu Tranh, Tưởng Húc Nhiên bị bệnh, đánh chết thì chẳng ai có kết quả tốt đẹp.
Đám người Nhị Trung giống như điên rồi, đôi mắt đỏ lòm hoàn toàn quên mất quy tắc.
Cây gậy xé gió hướng thẳng về phía Tưởng Húc Nhiên, cậu ấy cầm điện thoại, ngây người.
“Húc Nhiên! Tránh đi!”
“Tưởng Húc Nhiên!”
Cây gậy không đập lên người Tưởng Húc Nhiên, cơ thể gầy gò nhỏ bé xông ra, thét lên một tiếng, một viên gạch vỡ bay về phía tên cầm gậy. Tên đó mau chóng lùi về sau, viên gạch rơi xuống đất lập tức vỡ vụn. Đầu óc Triệu Tiêu Dạng trống rỗng, dũng cảm cả đời này của cô đều dùng hết rồi, cô cố hết sức đẩy Tưởng Húc Nhiên ra, “Chạy đi.”
Tưởng Húc Nhiên không phải Chu Tranh, cậu ta ném một quả bóng cũng đã thở hổn hển hồi lâu, sẽ bị đánh chết đấy!
Tên nam sinh vừa tránh đi nhìn thấy chỉ là một cô gái, liền vung tay đập cây gậy về phía Triệu Tiêu Dạng, cách chiếc cặp sách, cơ thể Triệu Tiêu Dạng đổ về phía trước chạm vào người Tưởng Húc Nhiên, cô cảm nhận được cơn đau như xương cốt tan nát.

Chia sẻ cùng tôi