Yang Ying

3 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Thời Niên Thiếu | Chương 15

Chu Tranh giơ chân đá tên đó ngã nhào, nhặt cây gậy đập xuống, anh đánh nhau rất hung dữ, đôi mắt sắc lẹm tràn ngập sự tàn bạo, ra tay cực kỳ độc, tránh những vị trí nguy hiểm nhưng khiến người ta đau đến mức kêu gào thảm thiết.

Vương Hạo mau chóng đưa người của Đức Thuận xông ra, không nói năng gì lập tức nhảy vào.

Tưởng Húc Nhiên kéo Triệu Tiêu Dạng dậy, đôi môi cậu trắng bệch, cau mày chạm vào vai Triệu Tiêu Dạng, “Không sao chứ?”

Triệu Tiêu Dạng kêu một tiếng sau đó lắc đầu, “Không sao.”

Bên chỗ Chu Tranh đã đánh thắng, Đức Thuận dùng số người áp đảo đánh cho bọn kia than trời khóc đất. Vương Hạo vừa đánh vừa chửi, “Có hiểu quy tắc giang hồ không hả? Bắt bừa đúng không hả? Già trẻ lớn bé bệnh tật cũng đánh đúng không hả?”

Chu Tranh ném gậy đi, nhặt cặp xách đi về phía Triệu Tiêu Dạng, anh kéo Triệu Tiêu Dạng qua. Triệu Tiêu Dạng bị kéo vào vai, nhíu mày. Chu Tranh dừng động tác lại, dè dặt chạm vào vai cô, đôi mắt đen nhánh nhìn cô chằm chằm, “Đau nhiều lắm hả?”

Triệu Tiêu Dạng đau đến nỗi sắp chảy nước mắt, cô cẩn thận giãy giụa, đôi mắt to long lanh nước. Chu Tranh lấy cặp sách của Triệu Tiêu Dạng xuống, giơ tay bắt một chiếc taxi, cố gắng bình tĩnh lại, “Đi bệnh viện, có lẽ gãy xương.”

“A Tranh?” Tưởng Húc Nhiên chạy nhanh qua, “Tớ đi cùng mọi người đến bệnh viện.”

Chu Tranh nhét Triệu Tiêu Dạng vào trong xe, đóng cửa lại rồi nhìn Tưởng Húc Nhiên một cái, vòng qua một bên khác lên xe, chiếc xe nghênh ngang rời đi.

Chu Tranh cởi áo khoác ngoài phủ lên đầu Triệu Tiêu Dạng, che kín mặt cô, “Đau thì khóc đi, tôi không nhìn.”

Triệu Tiêu Dạng nắm chặt tay, vai đau rát nhưng cô không khóc, “Xin lỗi, mang cho cậu thêm phiền phức rồi.”

“Cậu đừng nói.” Chu Tranh có chút nôn nóng, nếu như cây gậy đó đập vào người Tưởng Húc Nhiên thì to chuyện rồi, nhưng Triệu Tiêu Dạng đỡ thay cho Tưởng Húc Nhiên, anh rất khó chịu.

Mẹ nó! Rất! Khó! Chịu!

Đến bệnh viện, kiểm tra vết thương bên ngoài trước, Triệu Tiêu Dạng phải cởi áo khoác. Chu Tranh đứng ở một bên, âm trầm nhìn Triệu Tiêu Dạng, cô cởi áo khoác ngoài quay đầu nhìn Chu Tranh.

Bên trong cô mặc áo sơ mi, Chu Tranh quay đầu đi đưa lưng về phía cô, vẫn không ra ngoài. Triệu Tiêu Dạng nằm bò trên ghế nhìn chằm chằm sau gáy Chu Tranh.

“A!” Triệu Tiêu Dạng kêu thảm thiết, Chu Tranh lập tức quay đầu lại, đập vào mắt là làn da trắng trẻo, anh mau chóng quay đi, “Gãy xương rồi sao?”

“Không gãy xương.” Bác sĩ thu tay lại, gõ trên bàn phím kê đơn, “Kêu cái gì? Không chết được. Kê một lọ dầu Hồng Hoa* về bôi hai lần là ổn. Tuổi còn nhỏ mà không lo học hành, đánh nhau cái gì?

*Dầu Hồng Hoa là một loại thuốc Đông y dùng để bôi ngoài da.

Chu Tranh xách cặp của mình và Triệu Tiêu Dạng, một tay đúc túi, ngón tay mạnh mẽ cọ trên vải quần.

Triệu Tiêu Dạng khó khăn mặc xong áo đồng phục, bác sĩ đưa đơn thuốc cho rồi nói, “Đi lấy thuốc đi.”

“Cảm ơn bác sĩ.” Triệu Tiêu Dạng vội nói cảm ơn.

Chu Tranh đi lấy thuốc, Triệu Tiêu Dạng đi theo phía sau anh.

Điện thoại vang lên, Triệu Tiêu Dạng cầm lên nhìn là Tưởng Húc Nhiên, cô đau đớn giơ tay nghe máy.

“Cậu không sao chứ?”

“Không sao.”

Đầu bên kia điện thoại trầm mặc rất lâu, giọng nói của Tưởng Húc Nhiên trở nên trầm hơn, “Vì sao lại đỡ thay tớ?”

Triệu Tiêu Dạng mím môi dưới, “Cậu từng giúp tớ, chúng ta là bạn.”

Chu Tranh đi qua nhìn Triệu Tiêu Dạng một cái, “Đi thôi.”

Điện thoại bị cúp máy.

Triệu Tiêu Dạng đi theo Chu Tranh, cất điện thoại vào túi áo đồng phục, Chu Tranh chặn một chiếc taxi kéo cửa xe ra, anh hất cằm biểu thị, “Lên xe.”

“Cảm ơn.”

Triệu Tiêu Dạng lên xe xong Chu Tranh mới lên, cô nhìn Chu Tranh, “Đưa cặp sách cho tôi đi.”

“Làm gì?”

“Tôi trả tiền cậu, tiền mua thuốc.”

“Im miệng.” Chu Tranh cầm điện thoại trả lời tin nhắn của Tưởng Húc Nhiên và Vương Hạo.

Đến tiểu khu thì trời đã tối, Triệu Tiêu Dạng đi nhanh hai bước đuổi kịp Chu Tranh, cô ngẩng đầu thử dò hỏi, “Tưởng Húc Nhiên… bị bệnh gì?”

Tưởng Húc Nhiên không thể vận động mạnh, Chu Tranh và Vương Hạo đều rất chăm sóc Tưởng Húc Nhiên, lần huấn luyện quân sự bị ngất đó nhìn cậu ấy không giống giả vờ.

“Tim bẩm sinh.”

Triệu Tiêu Dạng dừng chân lại, Chu Tranh đi đến cổng thì quay đầu. Dưới ánh đèn đường Triệu Tiêu Dạng rất nhỏ bé, cô đang cúi đầu, Chu Tranh cũng cúi đầu, “Triệu Tiêu Dạng.”

Lúc này Triệu Tiêu Dạng mới ngẩng đầu đi về phía Chu Tranh, thấp giọng nói, “Chữa được chứ?”

“Ừm.”

Cửa nhà mở ra liền nghe thấy giọng Tiết Cầm, “Hai đứa cùng nhau về à?”

Chu Tranh ném hai chiếc cặp sách lên trên bàn, Triệu Tiêu Dạng lập tức thẳng lưng, giả bộ như không sao, “Dì về rồi ạ?”

Tiết Cầm và Chu Khởi Thụy đều ở phòng khách, Tiết Cầm cười nói, “Về rồi à con? Qua ăn quýt đi.”

“Cảm ơn dì ạ.”

Triệu Tiêu Dạng đi đến sofa ngồi xuống, Chu Tranh nhìn chằm chằm Triệu Tiêu Dạng không buông, Triệu Tiêu Dạng nhận lấy quýt.

“Dạo này học hành thế nào con? Có theo kịp bài vở không? Còn có ai bắt nạt con không?” Tiết Cầm nói, “Vốn dĩ dì nên đưa con đi mấy lần, nhưng công việc quả thực quá bận.”

“Em luôn bận rộn, công việc đó của em không có lúc nào rỗi cả.” Chu Khởi Thụy nói.

“Dì là thiên thần áo trắng.” Triệu Tiêu Dạng dịu giọng nói, “Dì phải cứu người ạ.”

Gương mặt vốn đã khó coi của Tiết Cầm lại thay đổi, bà cười nói, “Bác sĩ quả thực bận rộn.”

Triệu Tiêu Dạng ăn một miếng quýt rồi đặt xuống đứng dậy đi rửa tay, cô quay lại rất nhanh cắt ra hai phần cho Tiết Cầm và Chu Khởi Thụy, “Bây giờ không ai bắt nạt con ạ, chú dì không cần lo lắng.”

Chu Tranh ngồi xuống bên cạnh, Tiết Cẩm ngẩng đầu nhìn qua, “Gần đây con học hành thế nào?”

“Cũng vậy thôi ạ.” Chu Tranh lại nhìn Triệu Tiêu Dạng, có lẽ Triệu Tiêu Dạng đau thật, mồ hôi lạnh rịn ra trên làn da trắng, một mảng trên trán rất rõ ràng.

“Bây giờ ăn cơm chưa ạ?”

“Phải đợi lát nữa.” Tiết Cầm nói, “Sao thế?”

“Vậy con với Triệu Tiêu Dạng đi làm bài tập.” Chu Tranh nói, “Mấy ngày nữa là kỳ thi tháng.”

Triệu Tiêu Dạng lập tức đứng dậy, Chu Tranh xách hai chiếc cặp sách bước nhanh lên lầu.

“Em Tiêu Dạng học tốt, có câu nào không biết thì hỏi em.”

“Con biết rồi.”

Họ không đến phòng sách, sau khi lên lầu Chu Tranh thấp giọng nói, “Đến phòng tôi bôi thuốc.”

Lần đầu tiên Triệu Tiêu Dạng vào phòng Chu Tranh, phòng rất lớn, gam màu lạnh làm chủ đạo, ga trải giường màu xanh đậm. Trên tủ sách ở đầu giường đặt rất nhiều tài liệu chuyên ngành máy tính, tủ gần cửa sổ đặt một mô hình xe ô tô. Chu Tranh lấy thuốc trong cặp sách ra đặt lên bàn sách, “Cô bôi thuốc đi.”

Triệu Tiêu Dạng nhìn chằm chằm Chu Tranh, anh kéo cửa đi ra ngoài. Không thể bôi thuốc ở phòng sách được, dễ lưu lại mùi, chuyện đánh nhau để bị thương không thể nói ra. Nói ra chắc chắn Chu Tranh sẽ bị đánh, Triệu Tiêu Dạng cũng sẽ sống không dễ dàng.

Triệu Tiêu Dạng cởi áo khoác xuống rồi cởi áo sơ mi, khó khăn bôi thuốc lên phía sau lưng, động tác này kéo miệng vết thương ra nên càng đau hon. Hai mươi phút sau mới bôi xong, cả người Triệu Tiêu Dạng toàn là mồ hôi, tiếng gõ cửa vang lên cô vội vàng mặc quần áo chỉnh tề, thấp giọng nói, “Xong rồi.”

Chu Tranh đi vào, anh bước nhanh qua.

Triệu Tiêu Dạng cảm thấy rất mất tự nhiên, không khí bí bách, cô lùi về sau nửa bước. Chu Tranh cúi người xuống, Triệu Tiêu Dạng lập tức mở to mắt, Chu Tranh rướn người qua cô cầm lấy lọ thuốc, xắn tay áo lên bôi vào khuỷu tay, bôi thêm ở trên đầu gối rồi mới thả quần áo xuống.

“Họ mà hỏi thì nói lúc đánh bóng tôi bị va chạm mới dùng thuốc này.”

“Ừ.”

Triệu Tiêu Dạng ngồi trên ghế, cô chỉ mặc một chiếc áo sơ mi sạch sẽ. Khuôn cằm thon nhỏ lay động lòng người, hàng mi dày khẽ run, Chu Tranh khom lưng, giọng nói âm trần hơi khàn, “Cô rất căng thẳng?”

“Không.” Triệu Tiêu Dạng ngẩng đầu.

“Có phải cô thích Tưởng Húc Nhiên không?” Chu Tranh ngồi bên giường mở rộng đôi chân dài, anh sờ được hộp thuốc trong túi quần lấy ra một điếu ngậm lên miệng, ngước đôi mắt không để tâm, “Hửm?”

Áo sơ mi của Chu Tranh để mở hai cúc, tóc đen rủ trên vầng trán trắng trẻo, đôi mắt trầm lắng. Triệu Tiêu Dạng từng nhìn thấy lưu manh hút thuốc, ba tuổi ranh giả vờ cool ngầu, châm điều thuốc nhả khói khói phì phèo vô vùng mất mỹ quan.

Sườn mặt cắn điếu thuốc của Chu Tranh có một sự lay động không nói thành lời, ngũ quan đẹp đẽ, đường nét xương đòn tinh tế, vẻ mặt lười biếng mà hờ hững.

“Tôi không nói lần thứ hai, tôi không thích bất cứ ai cả.” Triệu Tiêu Dạng cắn môi đứng dậy muốn đi, đến cửa lại xoay người. Thực ra cô có chút hâm mộ Chu Tranh, ngông nghênh chẳng kiêng nể gì cả, khi đánh nhau thì hung hãn và bá đạo, không ai có thể bắt nạt được anh. Người như vậy tốt biết mấy, mạnh mẽ không có điểm yếu, “Cậu hút thuốc ở nhà sẽ bị phát hiện.”

Chu Tranh nghiêng đầu qua, híp mắt liếc Triệu Tiêu Dạng, “Cậu muốn quản lý tôi?”

Triệu Tiêu Dạng sững người một lát rồi mới lắc đầu.

Chu Tranh lấy thuốc xuống ném lên bàn, anh ngồi thẳng dậy, “Sớm thế xuống lầu làm gì? Qua đây.”

Không gian phòng ngủ có hạn, trong không khí đều là mùi bá đạo của Chu Tranh, mạnh mẽ, ngang ngược.

Chu Tranh đứng dậy đi đến trước bàn học kéo ghế ngồi xuống, mở cặp sách lấy đề thi ra, anh lấy bút bắt đầu làm đề, “Cậu nằm sấp trên giường, khi nào ăn cơm tôi gọi cậu.”

Nằm sấp sẽ dễ chịu hơn rất nhiều nhưng đó là giường của Chu Tranh.

“Tôi về phòng tôi…”

“Tôi đã nói với họ cậu đang giúp tôi học thêm.” Chu Tranh ngoảnh đầu lại, đôi mắt lạnh lùng nhìn qua, “Cậu về phòng mình thì học thêm kiểu gì? Tôi đến phòng cậu học?”

Chu Tranh đăm chiêu, nói, “Hay là cậu chê giường của tôi?”

“Tôi không.”

“Vậy thì nằm đi.” Chu Tranh ra lệnh, “Tôi không nhìn cậu.”

Anh thật sự xoay người đi bắt đầu làm bài tập, đầu bút viết lên đề phát ra tiếng xoạt xoạt. Triệu Tiêu Dạng suy nghĩ một lát rồi nằm bò lên giường, giường của Chu Tranh cứng, cũng may chăn mềm mại. Có mùi hương cây cỏ rất nhạt, Triệu Tiêu Dạng nhắm mắt lại.

Cô nằm bò trên giường nửa tiếng thì nghe thấy tiếng Tiết Cầm gọi dưới lầu, “Ăn cơm thôi.”

Triệu Tiêu Dạng mau chóng bò dậy sửa sang lại đầu tóc.

Chu Tranh mặt không cảm xúc bước ra ngoài, Triệu Tiêu Dạng đi theo phía sau.

“Lại bị thương rồi?” Tiết Cầm ngửi thấy mùi dầu thuốc, sau đó nhìn thấy vết tím trên khuỷu tay Chu Tranh, “Con chẳng có ngày nào an phận cả.”

Chu Tranh vùi đầu ăn cơm không nói năng gì.

Triệu Tiêu Dạng căn bản không dám nói chuyện, cô sợ bị phát hiện vết thương trên người.

“Sao mà bị thương thế?”

“Lúc đánh bóng bị va chạm.”

“Sau này cẩn thận chút.” Tiết Cầm lại dặn dò mấy câu mới nói tiếp, “Quốc Khánh muốn đi đâu chơi?”

“Hai người có thời gian à?”

“Được nghỉ bảy ngày, bố con cũng có thời gian.” Tiết Cầm nói, “Nhà chúng ta có thể ra ngoài chơi, Tiêu Dạng, con muốn đi đâu?”

Triệu Tiêu Dạng bất ngờ bị gọi tên, cô ngẩng đầu ngẩn ra vài giây rồi nói, “Con không biết nhiều ạ.”

Hai chữ du lịch cách cô quá xa vời, trước đây Triệu Tiêu Dạng vật lộn ở ranh giới sinh tồn, yêu cầu về đời sống tinh thần ư, cô vẫn chưa đạt tới cảnh giới đó.

Vì liên quan về nghề nghiệp của Chu Khởi Thụy nên họ không thể ra nước ngoài, lựa chọn trong nước cũng có hạn.

“Bao nhiêu năm không tới Lệ Giang rồi.” Tiết Cầm nhìn Chu Khởi Thụy, ánh mắt mang theo ý tứ sâu xa, trong giọng nói cũng chứa đầy hoài niệm, “Hay là đi Vân Nam?”

“Cũng được, sau khi sinh Chu Tranh được điều về thì cũng chưa từng qua đó.” Chu Khởi Thụy nhìn Tiết Cầm, rồi múc canh cho bà, cười nói, “Chu Tranh cũng lớn từng này rồi.”

Chu Tranh thờ ơ không quan tâm.

“Vậy để em đặt vé máy bay.”

Chu Tranh ăn cơm xong buông đũa xuống đứng dậy bước nhanh lên lầu.

“A Tranh, con có ý kiến gì không?”

“Con chẳng có ý kiến gì cả, cho dù hai người có lên kế hoạch thế nào.” Chu Tranh ngoảnh đầu, cười chế giễu, “Kết quả cuối cùng đều là du lịch một ngày ở sân bay, con có thể có ý kiến gì với việc du lịch sân bay một ngày?”

← Chương 14  |  Mục lục  |  Chương 16 →


Bình Luận

Chia sẻ cùng tôi