Yang Ying

6 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Thời Niên Thiếu | Chương 16

“Lần này chắc chắn sẽ không như vậy.” Tiết Cầm đảm bảo.

Chu Tranh xoay người rời đi, lời đảm bảo anh cũng lười nghe.

Tiết Cầm múc canh cho Triệu Tiêu Dạng, nói, “Con muốn đi Vân Nam không?”

“Sao cũng được ạ.” Triệu Tiêu Dạng mỉm cười nhàn nhạt, nụ cười của cô rất dịu dàng, giống như áng mây mỏng manh nhất nơi đường chân trời. Sự khác biệt giữa con trai và con gái vô cùng rõ ràng ở thời khắc này.

Tiết Cầm cũng cười, “Vậy được, để dì sắp xếp.”

Trận chiến lúc chiều ảnh hưởng sâu rộng.

Ngày hôm sau Triệu Tiêu Dạng đến trường, những ánh mắt khác lạ đó đã không thấy nữa, đi đến đâu cũng được nhường ba thước. Triệu Tiêu Dạng vùi đầu ôn bài, cũng lười để ý những người đó.

Tiết ngữ văn giáo viên công bố danh sách tham gia cuộc thi làm văn, lớp họ có năm người được chọn, trong đó có Triệu Tiêu Dạng. Điều này không bất ngờ, khả năng làm văn của Triệu Tiêu Dạng luôn rất đỉnh, điều bất ngờ là Chu Tranh cũng được chọn.

Triệu Tiêu Dạng xoay đầu nhìn về phía hàng cuối cùng, không nhìn thấy Chu Tranh, nhưng lại chạm phải ánh mắt của Tưởng Húc Nhiên. Triệu Tiêu Dạng mau chóng ngoảnh đầu lại, đôi mắt hoa đào đó luôn khiến cô có một cảm nhận không nói thành lời.

Buổi sáng yên bình trôi qua, đến buổi trưa, Triệu Tiêu Dạng vừa vào nhà ăn Tưởng Húc Nhiên đã đi qua, “Giữ chỗ cho cậu rồi, cậu muốn ăn gì? Tớ đi lấy.”

Triệu Tiêu Dạng vì được quan tâm mà cảm thấy kinh ngạc, nhìn thấy hai người khác trên bàn ăn, “Thật sự không cần đâu, tự tớ lấy được.”

Vương Hạo cười nói, “Ân nhân, cậu cho Húc Nhiên một cơ hội báo ơn đi, nếu không cậu ta sẽ buồn bực chết mất.”

Chu Tranh không nói gì, Triệu Tiêu Dạng bị ấn xuống bàn, gian nan ăn xong bữa trưa. Buổi tối tan học ra khỏi cửa lớp liền nhìn thấy Tưởng Húc Nhiên đứng trước một chiếc Mercedes, cậu ấy đeo cặp lệch vai, áo sơ mi trắng sạch sẽ cười lên như ánh nắng mùa xuân, “Triệu Tiêu Dạng.”

Triệu Tiêu Dạng dừng chân lại, không phải chứ? Lại nữa?

Tưởng Húc Nhiên ga lăng, vô cùng phong độ mở cửa xe, “Lên xe đi.”

Vương Hạo ở hàng ghế sau lắc đầu, cười hi hi ha ha vươn đầu qua, “Em gái Tiêu Dạng, đưa em về nhà.”

Triệu Tiêu Dạng lập tức nhìn thân xe, “Xe nhà ai vậy?”

“Nhà Tưởng Húc Nhiên.” Vương Hạo nói, “Tớ đi ké.”

Triệu Tiêu Dạng rất ngại nhưng cứ giằng co mãi cũng rất khó coi, ở cổng trường giáo viên học sinh đều nhìn về bên này. Cấp ba Đức Thuận phần lớn đều là người có tiền, lái xe đi học cũng không phải điều gì kỳ lạ, nhưng để nhị công tử nhà họ Vương và thiếu gia nhà họ Tưởng cùng đến đón quả thật là hiếm thấy.

“Hôm qua đám người Nhị Trung bị đánh rất thảm, cậu cũng ở đó, nói không chừng họ sẽ ghi nhớ cậu sau đó bắt cóc.” Vương Hạo nói, “Lên xe đi, cũng tiện đường mà.”

Triệu Tiêu Dạng lên xe, Tưởng Húc Nhiên đóng cửa lại ngồi vào hàng ghế trước. Cậu ấy lấy một chai sữa chua mở ra đưa cho Triệu Tiêu Dạng, giọng nói dịu dàng, “Đau lắm không?”

“Gì cơ?” Triệu Tiêu Dạng đón lấy sữa chua, mùi dâu tây thơm ngọt bay vào mũi, cô mím môi, “Cảm ơn.”

“Tớ nói vết thương của cậu.” Tưởng Húc Nhiên nói, “Hôm nay có cần đến bệnh viện nữa không?”

“Cậu chủ, dây an toàn.” Tài xế nhắc nhở.

Tưởng Húc Nhiên kéo dây an toàn nhưng vẫn nhìn Triệu Tiêu Dạng.

“Không cần.” Triệu Tiêu Dạng lắc đầu, cô dè dặt uống một ngụm sữa chua, xe đột ngột khởi động làm sữa chua phun lên mũi cô. Tưởng Húc Nhiên cười nhẹ, sau đó dặn dò tài xế, “Chú lái chậm thôi.”

Cậu ấy rút giấy đưa cho Triệu Tiêu Dạng, cô ngại ngùng đỏ bừng mặt, lau sạch mặt rồi nắp chai sữa chua lại, “Cảm ơn.”

Vương Hạo mở game ra, tin nhắn của Chu Tranh gừi dến, “Triệu Tiêu Dạng ở cùng các cậu?”

“Tưởng Húc Nhiên lừa vợ chưa cưới của anh đi rồi.” Vương Hạo cố ý gây sự, đợi Chu Tranh gọi tới sẽ chọc thêm lần nữa. Kết quả Chu Tranh không gửi bất cứ thứ gì nữa, xe đi vào tiểu khu.

“Cảm ơn các cậu.” Triệu Tiêu Dạng xuống xe, ôm cặp sách, “Tớ đi trước đây, tạm biệt.”

“Tạm biệt.” Tưởng Húc Nhiên nhìn Triệu Tiêu Dạng đi vào nhà, xoay đầu không khách sáo nói với Vương Hạo, “Đưa cậu đến đây thôi, cậu có thể xuống xe rồi.”

“Tối nay tớ sang nhà cậu ăn cơm, tớ không xuống.” Vương Hạo vừa điều khiển nhân vật giết người ở trường huấn luyện, vừa nói với tài xế, “Chú Trần, đến nhà cậu chủ Tưởng đi ạ.”

Tài xế cười, “Được được.”

Vương Hạo vừa chơi game vừa nói chuyện với Tưởng Húc Nhiên, “Trận đấu offline ngày kia chúng ta vẫn chưa…”

“Vương Hạo!” Tưởng Húc Nhiên lại ném một chai sữa chua qua ngắt ngang lời cậu ta, “Nói ít thôi.”

Vương Hạo nhìn tài xế nhún vai, cậu nhặt chai sữa chua rồi không nói tiếp chủ đề này nữa.

Bữa tối chỉ có Triệu Tiêu Dạng và dì Trương ăn cơm, nấu mì gà, dì Trương lấy đồ ăn cho Triệu Tiêu Dạng nói, “A Tranh lại đến quán nét chơi à?”

“Cháu không biết.”

Dì Trương nhìn Triệu Tiêu Dạng, không biết cô ngốc thật hay giả vờ ngốc, rốt cuộc suy nghĩ thế nào đây? Bà ta nói, “Cháu phải quan tâm cậu chủ nhiều một chút, mặc dù chuyện này tôi nói không thích hợp, có lẽ sẽ khiến cháu nghĩ nhiều nhưng tương lai cháu chỉ có thể dựa dẫm vào cậu chủ thôi.”

Sau khi trưởng thành Triệu Tiêu Dạng sẽ không dựa vào bất cứ ai, cô cúi đầu ăn cơm. Vợ nuôi từ nhỏ? Cô sẽ không kết hôn với Chu Tranh, tương lai cũng sẽ ra khỏi nhà họ Chu. Cô cảm thấy lời mẹ nói không đúng, số mệnh của cô không giao cho nhà họ Chu, số mệnh của cô là của riêng cô.

Sáng sớm ngày hôm sau Triệu Tiêu Dạng ra khỏi cửa, xe của Vương Hạo đã đợi ở cửa tiểu khu, ngày hôm sau nữa là Tưởng Húc Nhiên, Triệu Tiêu Dạng lại không từ chối được, kết quả thỏa hiệp cuối cùng chính là dừng xe cách trường một trăm mét.

Chiều thứ tư Triệu Tiêu Dạng phải trực nhật, cùng tổ với cô là hai nam sinh, vừa tan học họ liền xách cặp đi, đến cửa thì bị Chu Tranh chặn lại.

Hôm nay Chu Tranh không mặc đồng phục, anh mặc chiếc áo sơ mi màu đen rộng rãi, quần bò phác họa eo thon chân dài, khí chất nghiêm nghị, “Đi đâu?”

“Anh Tranh?”

Chu Tranh dựa vào cửa, “Hôm nay không phải các cậu trực nhật à?”

Một nam sinh trong đó là tổ trưởng, cười gượng gạo nói, “Có Triệu Tiêu Dạng..”

Chu Tranh ngước đôi mắt đen nhánh, “Triệu Tiêu Dạng là mẹ mày à? Cái gì cũng phải giúp chúng mày làm?”

Sắc mặt hai người đó lập tức thay đổi, vừa định phản bác thì bỗng nhớ đến tin đồn gần đây. Mau chóng quay lại tiếp tục làm phần việc của bọn họ.

Triệu Tiêu Dạng cúi đầu lau bảng, cô thấp bé nên không với được phần trên.

Cô nhảy lên hai cái, mùi bạc hà thơm mát đến gần che mất phần lớn ánh sáng, Triệu Tiêu Dạng chợt ngẩng đầu, Chu Tranh cầm lấy giẻ lau bảng trong tay cô, “Sau khi tan học đi cùng tôi.”

Triệu Tiêu Dạng sững người, ý gì vậy? Chu Tranh nói đỡ cho cô, lại giúp cô trực nhật là vì sau khi tan học cùng nhau về nhà sao?

“Triệu Tiêu Dạng, cậu phụ trách phần nào?”

Triệu Tiêu Dạng quay đầu nhìn thấy Tưởng Húc Nhiên mặc áo sơ mi trắng đi từ cửa sau vào, Tưởng Húc Nhiên đặt cặp sách xuống nói, “Tối nay có trận đấu, trực nhật xong thì qua đó. Nhanh lên, bảy rưỡi bắt đầu.”

Triệu Tiêu Dạng hoàn toàn không hiểu, trận đấu gì?

Chu Tranh và Tưởng Húc Nhiên phụ trách một nửa công việc, tốc độ của họ rất nhanh. Sáu giờ mười năm phút đã làm xong tất cả. Chu Tranh khoác cặp ở một bên vai, cánh tay dài kéo cổ áo Triệu Tiêu Dạng, bên trong đồng phục cô mặc áo liền mũ màu đen, “Đi.”

Tưởng Húc Nhiên nhìn tay Chu Tranh, cau mày, nhưng mau chóng thả lỏng, “Vương Hạo đang đợi ở cổng.”

Cuối cùng Triệu Tiêu Dạng cũng thoát khỏi tay Chu Tranh, “Trận đấu gì vậy?”

“Đấu offline LOL toàn thành phố.” Tưởng Húc Nhiên nói, “Người vốn ở đội chúng tớ hôm nay đi cắt ruột thừa rồi, cậu đến cho đủ số lượng.”

Triệu Tiêu Dạng: “??????”

“Mấy người chậm quá rồi đấy?” Vương Hạo kéo cửa xe ngồi vào, “Muộn rồi.”

Phương Linh Lợi mặc áo sơ mi với váy ngắn lộ đôi chân dài ra ngoài, cô ấy hếch cằm đánh giá Triệu Tiêu Dạng, sau đó lên xe.

“Chúng ta ngồi xe sau.” Tưởng Húc Nhiên nói.

“Cậu nhìn thời gian xem, không kịp rồi người anh em.” Vương Hạo nói, “Ngồi chen chúc một tí, nhanh lên!”

Phương Linh Lợi giẫm lên chân cậu ta, Vương Hạo kêu một tiếng thảm thiết.

“Vậy tớ và Triệu Tiêu Dạng ngồi hàng sau, cậu ngồi trước đi.” Tưởng Húc Nhiên nói, “Anh Tranh?”

Chu Tranh đẩy Triệu Tiêu Dạng vào trong rồi trực tiếp lên xe.

Tưởng Húc Nhiên: “… …”

Triệu Tiêu Dạng: “… …”

Chu Tranh đóng cửa lại, cau mày trầm mặt, đôi chân dài không biết để đâu kề sát vào chân Triệu Tiêu Dạng. Triệu Tiêu Dạng khép chân lại, hận không thể biến mình thành con chim cút nhỏ, trong hơi thở đều là Chu Tranh, mùi hương bức bách.

Mặt Vương Hạo dính vào kính, kêu thảm thiết, “Đi thôi bác tài! Đi mau!”

Phương Linh Lợi túm tóc cậu ấy, “Rõ ràng chúng ta có thể gọi hai chiếc xe, cậu là đồ ngốc!”

Vương Hạo bị dồn vào góc không đánh trả, chỉ ôm đầu kêu trời. Triêu Tiêu Dạng dựa một chút về phía Chu Tranh, ánh mắt Chu Tranh nhìn qua, đôi mắt đen của anh rất đơn thuần. Trong không khí toàn là mùi hương của anh, Triệu Tiêu Dạng lại dịch đi. Chu Tranh cau mày, anh ôm cánh tay ngồi thẳng, xoay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

“LOL là cái gì?” Triệu Tiêu Dạng thấp giọng hỏi.

“Liên minh huyền thoại.” Vương Hạo chen vào, “Cậu không biết sao? Cậu chưa chơi bao giờ?”

Triệu Tiêu Dạng lắc đầu, Phương Linh Lợi cười nhạt, “Vậy các cậu đưa cô ta theo làm gì? Vơ bừa một người là biết chơi game này sao?”

“Cô ấy không cần biết.” Chu Tranh đột nhiên mở miệng, giọng nói trầm lạnh, “Tôi biết là được.”

Phương Linh Lợi: “…”

Ba mươi phút sau xe đến cung thể thao tổ chức trận đấu. Đâu đâu cũng là người, Chu Tranh đưa thẻ ra vào cho cô, Triệu Tiêu Dạng hoàn toàn mờ mịt, ở đây chỉ có một mình Triệu Tiêu Dạng mặc đồng phục chỉnh tề, áo đồng phục rộng thùng thình khiến cô trẻ con hệt như học sinh cấp hai.

“LOL là game 5 Vs 5.” Tưởng Húc Nhiên kiên nhẫn giải thích cho Triệu Tiêu Dạng, “Bây giờ cậu thay thế lão Trần, không sao, cậu cứ chơi bừa là được, không ảnh hưởng tới thành tích đâu.”

Phương Linh Lợi hừ lạnh, “Quả thật chưa từng thấy, giả công trục lợi.”

Chu Tranh ngước mắt thong dong nói, “Giả công trục lợi? Vậy tôi phải đổi cô đi.”

Phương Linh Lợi ngậm miệng.

Triệu Tiêu Dạng yên lặng ngẩng đầu, “…. Vậy tớ có cần biết quy tắc không?”

Ván này coi như bỏ, Chu Tranh: “… …”

“Tớ giảng cho cậu một lượt vậy.” Vương Hạo mở điện thoại ra, tìm đến giáo trình cơ bản nói, “Cậu dùng hỗ trợ, tớ tìm cho cậu nhân vật nhiều máu, chết ít vài lần là được, những chuyện khác giao cho bọn tớ.”

Triệu Tiêu Dạng xem giáo trình xong ngẩng đầu nhìn phần thưởng ba vạn trên màn hình lớn, cảm thấy họ quả thật… đủ mạo hiểm, trận đấu như thế này mà dám kéo thêm một người hoàn toàn chưa chạm vào game.

Lòng bàn tay Triệu Tiêu Dạng toàn là mồ hôi, rất mau đến lượt họ, Triệu Tiêu Dạng ngoảnh đầu nhìn Chu Tranh, căn bản anh không nhìn về phía này. Gương mặt đó của anh lạnh lùng kiêu ngạo, ánh đèn chiếu qua, chiếc áo sơ mi đen của anh làm tăng thêm tuổi, ngũ quan tinh tế là tiêu điểm của cả sân.

Nữ bình luận nói một tiếng ngạc nhiên, “Tôi phải xem xem đội này tên gì? Invincible, tuyệt!”

Nam bình luận kinh ngạc bởi hai cô gái nhỏ xinh đẹp trong đội, cười nói, “Tên đội này phải đặt là sắc đẹp đỉnh cao mới phải, hai nữ sinh thật xinh đẹp.”

Triệu Tiêu Dạng mím môi, đi qua ngồi xuống trước máy tính.

“Đeo tai nghe.” Giọng nói lạnh lùng vang lên bên cạnh.

Triệu Tiêu Dạng vội vàng lấy tai nghe đeo lên, giọng nói của Chu Tranh truyền từ tai nghe qua, “Chơi tùy ý.”

Giọng nói của Vương Hạo cũng lọt qua, “Em gái Tiêu Dạng chơi tự nhiên, anh Tranh của chúng ta phụ trách giết người, đập chết họ.”

Triệu Tiêu Dạng giống như đang nằm mơ, cô giơ tay thử đặt lên bàn phím, thở ra một hơi. Trí nhớ của Triệu Tiêu Dạng rất tốt, trình tự thao tác Vương Hạo dạy cô, cô đều nhớ.

Vào trận cô chậm chạp điều khiển nhân vật đi về phía trước, Chu Tranh đột nhiên nói, “Cậu đi đường dưới, ở im trong trụ đừng đi ra.”


Triệu Tiêu Dạng nói, “Tôi ở đường dưới mà.”

“… Đó là trên.” Tưởng Húc Nhiên nói.

Triệu Tiêu Dạng: “… …”

Triệu Tiêu Dạng vừa đến đường dưới đã bị đối thủ giết, Phương Linh Lợi cười chế giễu, “Tớ đã nói các cậu làm bậy mà, đưa người như vậy đến phá hoại tiết tấu.”

Chức năng của tai nghe không tốt lắm, hoàn toàn có thể nghe thấy tiếng cười ồ của người xem phía dưới. Triệu Tiêu Dạng nhìn màn hình tối lại, nắm chặt con chuột. Một giây sau thông báo hạ gục nhảy ra.

Chu Tranh giết xong đường dưới của đối thủ, Chu Tranh giết liên tiếp hai mạng, Chu Tranh giết ba mạng.

Giọng nói thanh lạnh của Chu Tranh vang lên trong tai nghe, “Tôi ở đây sẽ không phá hoại gì cả. Phương Linh Lợi, tôi hy vọng cô có thể học được im miệng.”

Những người khác đều yên lặng, Triệu Tiêu Dạng nghe ra thái độ vừa ngạo mạn vừa cuồng dã của Chu Tranh trong bối cảnh game chiến đấu, “Ai động vào hỗ trợ nhà tôi đều phải chết.”

← Chương 15  |  Mục lục  |  Chương 17 →


Bình Luận

Chia sẻ cùng tôi