“Anh Tranh, anh làm người đi!” Vương Hạo nghiến răng nghiến lợi.
Chu Tranh xắn tay áo lên đến khuỷu tay, làn da trắng sáng tỏa ra sắc lạnh, hất khuôn cằm kiêu ngạo lạnh lùng, tổng kết gọn gàng, “Đố kỵ.”
Triệu Tiêu Dạng ôm chặt áo Chu Tranh, cô không dám ngoảnh đầu lại, cũng không dám nhìn đi chỗ khác. Chu Tranh kéo cô đi từ trên xuống dưới ánh nhìn chằm chằm của mọi người, đã phơi bày tất cả.
Họ sẽ nghĩ thế nào? Sẽ bình luận ra sao?
Vương Hạo cầm được quả bóng ném thẳng cho Chu Tranh, anh nhảy lên đón lấy. Khẽ vung tay lên, vạt áo len nương theo động tác lộ ra vòng eo tinh tế, đẹp kinh người.
Triệu Tiêu Dạng nghe thấy tiếng xuýt xoa của các nữ sinh phía sau, sức hấp dẫn của Chu Tranh quả thực luôn tồn tại, nhưng lực uy hiếp của con rồng bá vương cũng tồn tại, Chu Tranh chỉ có thể nhìn từ xa.
Trái tim Triệu Tiêu Dạng vẫn đang đập điên cuồng, nơi Chu Tranh từng nắm vẫn còn bỏng rát, nóng rực. Họ được tính là dắt tay rồi sao? Cô mím môi, Chu Tranh quá liều lĩnh.
Trận đấu chính thức bắt đầu, tiếng reo hò vang lên, anh chàng cao to của trường chuyên cướp được bóng, trái tim của Triệu Tiêu Dạng nháy mắt đã được nâng lên. Tiếng kêu cực lớn bên cạnh, ghế hơi lung lay, Triệu Tiêu Dạng ngoảnh đầu nhìn thấy Phương Linh Lợi thở hổn hển. Cô ấy mở lon coca uống một ngụm, “Uống gì?”
“Hả?”
Phương Linh Lợi quay mặt về phía Triệu Tiêu Dạng, hất cằm, “Tôi hỏi cậu, cậu uống gì?”
Cô ấy kéo chiếc túi đến bên cạnh chân, hoạt động cổ tay, “ĐM, tường trường mình khó trèo quá, ngã chết tôi rồi. Nước chanh? Hay là Sprite?
“Không cần, cảm ơn cậu.” Triệu Tiêu Dạng từ chối, bỗng dưng thở phào một hơi, cảm giác bơ vơ một mình giảm đi rất nhiều.
Phương Linh Lợi đứng phắt dậy, vẫy cái chai trong tay gào lên, “Vương Hạo! Bắt cậu ta! Bắt đậu ta! Không được để tên ngu xi tứ chi phát triển đó ném bóng vào rổ!”
Triệu Tiêu Dạng giật mình, Phương Linh Lợi quá phóng khoáng, cừ thật.
Vương Hạo điên cuồng chạy theo bóng, bỗng nhiên nghe thấy tiếng Phương Linh Lợi, giây phút ngoảnh đầu cậu nở cụ cười xán lạn lộ cả răng nanh, mày đậm mắt to cong cong, kiêu ngạo giơ ngón cái lên, xoay người nhào lên dùng chiều cao một mét bảy lăm đi cướp bóng của người cao một mét chín lăm.
Người của đội bóng: “… …”
Chó thèm bóng!
Quả nhiên Vương Hạo không cướp được, ngã chổng chân dưới đất, rõ ràng anh chàng cao to đã bị sự mạnh mẽ của cậu ấy dọa, không phát huy được thực lực, ném bóng không trúng. Chu Tranh mạnh mẽ xen vào, giây phút thành viên đội trường chuyên đón bóng, anh nhảy lên cắt bóng, quả bóng bay ra ngoài.
Tiếng la hét vang lên, Chu Tranh đáp đất, ánh mắt lạnh lùng nhìn xung quanh, anh giơ tay kéo Vương Hạo, “Không sao chứ?”
“Không sao.”
Anh chàng cao to bên kia chửi thề một câu, hung ác nhìn về phía Chu Tranh. Chu Tranh một mét tám mốt, mấy tháng nay lại cao thêm 1cm. Nhưng ở môn thể dục, chiều cao này cũng không quá xuất chúng, vậy mà lại có thể cướp được bóng từ tay cậu ta.
“Nhóc con, cậu chết chắc rồi!” Anh chàng cao to giơ ngón giữa.
Chu Tranh hoạt động cổ tay, lạnh nhạt thu mắt lại, căn bản không thèm coi cậu ta ra gì. Vương Hạo xoa cùi trỏ, cởi áo len ném cho Phương Linh Lợi, “Cầm giúp tôi.”
Chiếc áo nóng bỏng mang theo mồ hôi của Vương Hạo úp lên đầu Phương Linh Lợi, cô ấy lấy áo xuống mắng chửi, “Vương Chủ Nhật, cậu muốn chết hả? Ném bà đây một cái nữa xem.”
Vương Hạo hất cằm, bên trong cậu mặc một chiếc áo lót màu đen, cùng với làn da màu lúa mạch. Chàng thiếu niên mạnh mẽ rải mồ hôi trên sân bóng cũng rất mê người, fan của Vương Hạo thấp giọng hô hào. Vương Hạo hoạt động cánh tay bị đau sau cú ngã, nhanh chóng chạy đến đứng dưới rổ của đuổi phương, lần mất mặt vừa nãy nhất định phải đòi lại.
Đội bạn phát bóng, bóng truyền qua. Vương Hạo giống như một quả tên lửa bị bắn ra, xông thẳng tới, tốc độ của cậu cực nhanh, lại còn hung hăng, nhảy lên cướp được bóng rồi chuyển tay ném cho Chu Tranh, “Anh Tranh!”
Chu Tranh và Vương Hạo phối hợp ăn ý, anh nhận được bóng, ngoảnh đầu phát hiện vị trí của đồng đội đều rất kém. Anh trực tiếp dẫn bóng qua người, chạy thẳng về rổ của mình. Đi đến đường giữa thì bị anh chàng cao to chặn lại, Chu Tranh híp mắt, đứng nguyên vị trí nhảy lên ném bóng.
Quả bóng rổ cắt qua nửa sân bóng chuẩn xác rơi vào rổ, tất cả sân bóng hoan hô chói tai. Đức Thuận làm chủ nhà, đội bóng của họ giảnh được ba điểm hoàn mỹ, thực sự quá kiêu ngạo.
“Đức Thuận siêu nhất! Thiên hạ vô địch!” Câu khẩu hiệu tự cao và xấu hổ nhưng một đám người đều gào thét điên cuồng, cả sân đều là tiếng hét.
Vương Hạo đập tay với Chu Tranh rồi quay người đập ngực với đồng đội, cậu giơ một cánh tay lên điên cuồng chạy vòng vòng nửa sân bóng, dường như bản thân cậu là người ăn ba điểm vậy.
“Trâu bò!” Phương Linh Lợi hét lớn, hét đến nỗi mặt đỏ bừng, hưng phấn đổ cả mồ hôi.
Triệu Tiêu Dạng mở nước chanh, muốn nhắc nhở Phương Linh Lợi có muốn nghỉ ngơi chút không, nhưng một bóng dáng cao lớn lẫm liệt đến gần. Triệu Tiêu Dạng ngẩng đầu chạm vào đôi mắt đen nhánh của Chu Tranh. Trên người Chu Tranh có mồ hôi, hơi thở của người đàn ông phà vào mặt, hai chữ đàn ông lọt vào trong đầu, khiến cô chỉ cảm thấy ong ong.
Chu Tranh cầm chai nước đã mở trong tay cô ngẩng đầu uống, từ đường nét cái cổ lạnh lùng kéo thẳng đến chỗ xương đòn, yết hầu anh lăn động, Triệu Tiêu Dạng cảm nhận được hơi thở nóng rực trên người anh.
“Anh siêu không?” Vương Hạo xông đến trước mặt Phương Linh Lợi, “Nước nước nước.”
Phương Linh Lợi nhặt áo len đập lên đầu Vương Hạo, Vương Hạo ôm đầu tránh, Phương Linh Lợi đập Vương Hạo một trận tơi bời rồi mới ném nước cho cậu, “Cậu mà còn ném cái áo hôi mù của cậu lên đầu tôi thì tôi đánh chết cậu.”
Vương Hạo cầm chai nước uống ừng ực, buông thả không câu nệ, tâm trạng cậu rất tốt. Cậu cho rằng Phương Linh Lợi không đến, Vương Hạo uống xong thì ném chai trả lại cô, Phương Linh Lợi ghét bỏ tránh đi, “Tự cậu tìm chỗ để, đừng có đưa cho tôi.”
“Cậu còn muốn xem tôi vào bóng không?” Vương Hạo nói, “Muốn xem thì cầm nước cho tôi.”
“Không muốn, tôi không đến xem cậu đánh bóng.” Phương Linh Lợi nói rồi ngoảnh đầu nhìn Chu Tranh, động tác rất nhanh rồi lập tức thu ánh mắt lại. Chu Tranh và Triệu Tiêu Dạng đang ở bên nhau, cô ấy cắn môi, “Cậu đánh chẳng đẹp chút nào, không có giá trị thưởng thức.”
“Hừ hừ.” Vương Hạo khịt mũi, “Tìm hiểu một chút tiền đạo chủ chốt.”
“Vương Hạo Chu Tranh!” Giáo viên thể dục gào lên, “Vào một quả bóng là nghỉ nửa năm à.”
“Em đây.” Vương Hạo nói rồi ném nước xuống đất, “Thắng rồi sẽ mời cậu ăn thịt nướng, cầm nước giúp tôi.”
Phương Linh Lợi xùy một tiếng, đợi Vương Hạo và Chu Tranh vào sân, cô chần chừ giây lát rồi lại nhặt nước đặt lên ghế, cô ấy ngồi xuống uống hết coca, “Cậu xem bóng yên tĩnh thật nhỉ?”
Triệu Tiêu Dạng bất ngờ bị gọi tên, cô ngoảnh đầu, “Tôi sao?”
“Ừ.” Phương Linh Lợi ngoảnh đầu nhìn Triệu Tiêu Dạng chăm chú, cô ngoan ngoãn ngồi đó, trong lòng ôm áo của Chu Tranh. Cô ấy hơi ghen tị, trước kia Chu Tranh không cho ai chạm vào áo anh cả. “Cậu ôm áo thế không nóng à?”
Triệu Tiêu Dạng nhìn trái nhìn phải, không có chỗ để, “Cũng tạm.”
“Cậu biết đánh bóng không? Xem hiểu gì không?”
“Họ từng dạy tôi.”
Phương Linh Lợi: “… …”
Đây là đang khoe khoang! Khoe khoang! Họ là ai? Trong “họ” chắc chắn bao gồm Chu Tranh. Dạy đánh bóng như thế nào? Hình ảnh trong phim thần tượng xông vào đầu. Phương Linh Lợi hít sâu, đề tài này không thể nói tiếp nữa, vừa nghĩ tới Chu Tranh cool ngầu như thế lại cầm tay chỉ dạy Triệu Tiêu Dạng đánh bóng, cô hít thở không thông.
Chu Tranh lại ăn ba điểm đẹp mắt, Phương Linh Lợi nhảy lên gào hét, “Siêu! Anh Tranh quá siêu!”
Triệu Tiêu Dạng nhìn Phương Linh Lợi, quả thực cô có chút hâm mộ, người có tính cách như Phương Linh Lợi sẽ không có ai bắt nạt cô ấy đúng không? Tính cách phóng khoáng chưa từng tự ti.
Triệu Tiêu Dạng nhìn về phía sân bóng, suy cho cùng Đức Thuận bên này cũng là một đội nghiệp dư, từ thể lực đến cách vận hành đều không bằng trường chính quy. Áo len của Chu Tranh nhanh chóng ướt đẫm, điểm số trên sân dần bị kéo dãn.
Bên phía Đức Thuận chỉ có Chu Tranh đánh vào hai quả ba điểm, đối phương ăn được bốn quả hai điểm. Nửa hiệp đầu kết thúc, điểm số là mười sáu và hai tám, Đức Thuận bị dẫn trước mười hai điểm. Khán giả la ó một hồi, có học sinh trường chuyên chà trộn vào xem bóng, nhìn thấy điểm số thì liền kiêu ngạo.
Chu Tranh đến chỗ Triệu Tiêu Dạng uống nốt nửa chai nước, anh ngẩng đầu, giọt mồ hôi men theo làn da trắng nõn chảy xuống. Ngũ quan tinh tế anh tuấn của anh lạnh lùng, quét mắt về phía khán giả, số fan ít ỏi của trường chuyên lập tức ngậm miệng.
Chà trộn vào đã không dễ rồi, còn bị Chu Tranh bá đạo nức tiếng gần xa đánh nữa thì không hay.
“Có giấy không?” Chu Tranh xoay người ngồi xuống băng ghế, Triệu Tiêu Dạng lập tức cảm thấy không khí bí bách, cô cảm nhận được hơi thở nóng bóng trên người Chu Tranh. Cô mất tự nhiên dịch sang bên cạnh một chút, lấy giấy trong túi đưa cho Chu Tranh, anh dựa lên ghế lau mồ hôi, ánh mắt tà mị như tia X-quang nhìn Triệu Tiêu Dạng.
“Đánh chán thật, thực lực chênh lệch quá lớn.” Vương Hạo uống xong một chai nước, rồi mở thêm một chai dội thẳng lên đầu mình. “Sắp thua rồi.”
Thành viên đội bạn lập tức nói, “Nếu không các cậu đầu hàng đi? Chúng tôi từ bi tha cho các cậu, cho các cậu chết cũng không quá khó coi.”
Chu Tranh đột nhiên đứng dậy, đôi chân dài khí thế lẫm liệt. Anh ngước đôi mắt đen lạnh lùng, thể hiện khinh người, trầm giọng nói, “Đừng gáy to quá, bây giờ vẫn chưa biết được lát nữa ai khóc.”
“Các cậu vẫn muốn thắng?”
“Đánh bóng không dùng miệng.” Chu Tranh ném giấy vào thùng rác, nói, “Thay quần áo.”
“Không phải anh chê đồng phục đội bóng xấu à?” Vương Hạo chêm vào một câu rất không phải lúc, ánh mắt sắc lạnh như dao của Chu Tranh liếc qua, Vương Hạo lập tức ngậm miệng.
Một nhóm năm người nghênh ngang rời đi.
“Anh Tranh đánh bóng rất giỏi.” Phương Linh Lợi lại lấy một chai nước đưa cho Triệu Tiêu Dạng, tựa như đang an ủi cô, “Anh ấy sẽ không thua đâu.”
“Cảm ơn.” Triệu Tiêu Dạng uống nước xong, liền nghe thấy khán đài sôi động hẳn lên, cô ngẩng đầu nhìn về phía cửa ra vào. Ánh mắt ngưng đọng, Chu Tranh đi đầu tiên, áo thể thao màu đỏ, cao lớn mảnh khảnh. Mái tóc ướt mồ hôi của anh vuốt lên, lộ ra ngũ quan anh tuấn hoàn chỉnh, ánh mắt lạnh lùng mang theo sự tàn nhẫn.
Chu Tranh có vẻ ngoài quá xuất chúng, nữ sinh xem bóng ở sân đều bịt miệng hét lên trong im lặng. Một đoàn năm người, nhan sắc của Chu Tranh dẫn đầu.
Tiếng còi vang lên, nửa hiệp sau bắt đầu.
Điện thoại vang lên, Triệu Tiêu Dạng lấy điện thoại ra nhìn thấy tin nhắn của Tưởng Húc Nhiên, “Buổi tối có thời gian không?”
Sân bóng đột nhiên dấy lên một làn sóng âm thanh cực lớn, Triệu Tiêu Dạng ngẩng đầu nhìn Vương Hạo nhảy lên đập tay với Chu Tranh, lập tức nhìn về phía bảng thành tích. Mười chín và hai mươi tám, ba điểm?
Tiếng còi lại vang lên, cuộc chiến trên sân trở nên nóng hơn. Triệu Tiêu Dạng nắm chặt điện thoại, cảm xúc dao động theo chàng thiếu niên hút mắt nhất trên sân.
Chiến thuật phía Đức Thuận có điều chỉnh, đánh kiểu vây bắt bốn bảo vệ một. Vương Hạo và một hậu vệ kèm chặt anh chàng cao to, không cho cậu ta cơ hội, hai người khác lấy được bóng lập tức ném cho Chu Tranh.
Mười năm phút, Chu Tranh vào được quả ba điểm thứ hai của hiệp sau, hai mươi hai điểm.
Hai mươi phút, điểm số của đối phương là ba mươi so với hai mươi bốn. Trái tim căng thẳng của Triệu Tiêu Dạng sắp nhảy ra khỏi cổ, cô bất giác đứng dậy, Phương Linh Lợi bên cạnh hét đến mức khản cả giọng, nắm chặt tay thành nắm đấm nhìn chằm chằm sân bóng.
Bốn mươi phút, điểm số là bốn mươi hai và ba mươi sáu, sáu điểm cách biệt và năm phút.
Triệu Tiêu Dạng bỗng dưng chạm ánh mắt với Chu Tranh, đôi mắt đen thuần túy của anh tựa như có ma lực, cứ trầm lắng nhìn cô. Trái tim Triệu Tiêu Dạng đập nhanh, cô cũng không quan tâm thể diện nữa, cảm xúc của cô bị trận đấu dẫn dắt. Nắm chặt tay giơ lên, dùng khẩu hình miệng nói, “Cố lên!”
Chu Tranh nghiêng đầu, phần tóc mái không có trật tự dán lên trán anh. Anh lau mồ hôi, làn da trắng nõn hơi phiếm hồng, anh đứng thẳng người ngầng cao đầu. Lơ đãng nở nụ cười, anh vừa nhướn môi lên, nụ cười vừa ngông vừa tà mị không hề kiêng nể.
Khiến người ta ngạt thở.
Trái tim Triệu Tiêu Dạng đập thình thịch, Chu Tranh chói mắt đến mức đáng sợ, tựa như xung quanh anh có ánh sáng vậy. Triệu Tiêu Dạng thu tay lại, gương mặt nóng bừng. Ánh mắt đen nhánh của Chu Tranh vẫn nhìn chằm chằm cô, đôi môi mỏng khé mấp máy, biểu cảm kiêu ngạo.
Triệu Tiêu Dạng hiểu, anh dùng khẩu hình nói: “Nhìn tôi thắng.”

Chia sẻ cùng tôi