Triệu Tiêu Dạng ngồi trên ghế thẫn thờ nhìn ra ngoài cửa sổ, cửa phòng bị gõ vang, cô lập tức đứng dậy xoa xoa mặt đi ra mở cửa, bất ngờ nhìn thấy Chu Tranh.
Chu Tranh mặc áo len trắng, thân hình thẳng tắp, lạnh nhạt ưu tú, ngón tay thon dài cầm ly sữa bò nghiêng người dựa vào cửa.
“Cho cậu.” Anh mở miệng.
“Cảm ơn.” Triệu Tiêu Dạng nhận lấy cái ly, ấm áp khiến trái tim cô xúc động, cô ôm chặt lấy nó, cúi đầu. Chu Tranh nhìn Triệu Tiêu Dạng một lát, giơ tay muốn xoa đầu cô, nhưng dừng lại trong không trung một lát rồi lại buông xuống đúc vào túi, giọng nói của anh đè xuống rất thấp, “Tôi dùng nhà vệ sinh dưới tầng một, tầng hai cậu dùng, tắm giặt xong thì đi ngủ, ngày mai không có chuyện gì nữa cả.”
“Ừm.”
Chu Tranh nhìn cô chăm chú, “Vậy tôi về phòng đây.”
“Ừm.”
Mặc dù Chu Tranh nói như vậy nhưng vẫn không đi, anh đứng một lát mới xoay người về phòng.
Triệu Tiêu Dạng đóng cửa lại dựa vào cánh cửa, ôm ly sữa bò ngầng đầu nhìn trần nhà, đứng khoảng năm phút cô mới uống hết ly sữa, rồi đi qua kéo rèm cửa lại. Hành lang vẫn để đèn, nhưng Triệu Tiêu Dạng vẫn không có gan xuống tầng một, cô đẩy cửa nhà vệ sinh tầng hai ra, bên trong đặt đồ dùng tắm rửa của cô, Chu Tranh đã lấy hết lên đây.
Triệu Tiêu Dạng cắn môi, cố gắng rằn cảm xúc trong lòng , mãi đến khi nước ấm rơi xuống, cô mới ngồi thụp xuống thấp giọng khóc thành tiếng, cô rất sợ.
Ngày hôm sau Triệu Tiêu Dạng dậy rất sớm, cô mơ thấy ác mộng, bỗng nhiên bừng tỉnh. Cô ngồi dậy xoa mái tóc, thay chiếc áo rất rộng màu xám, bọc chiếc áo đồng phục xấu xí ra ngoài, cô cảm thấy như vậy an toàn.
Triệu Tiêu Dạng đi xuống lầu, dì Trương đang chuẩn bị bữa sáng, nhìn thấy Triệu Tiêu Dạng, “Sao dậy sớm vậy?”
“Cháu không ngủ được.”
“Hôm nay có muốn ăn sáng trước không?”
“Đều được ạ.”
Dì Trương chuẩn bị bữa sáng cho Triệu Tiêu Dạng, nhìn thấy mắt cô sưng vù, “Sao mắt sưng vậy?”
Đầu Triệu Tiêu Dạng cúi xuống thấp hơn, không nói chuyện, dì Trương nói, “Buổi tối uống ít nước thôi.”
Triệu Tiêu Dạng ăn từng miếng nhỏ bánh mì, nghe tiếng bước chân cô lập tức ngẩng đầu. Chu Tranh mặc đồng phục lỏng lẻo, xách ba lô đi xuống lầu, ném cặp sách sang một bên đi về phía phòng ăn. Hình như anh vẫn chưa tỉnh ngủ, tinh thần uể oải, lạnh mặt đi qua kéo ghế ngồi xuống.
“Cháu uống sữa bò.” Chu Tranh từ chối sữa đậu nành dì Trương đưa qua, anh ghét ăn đậu.
Triệu Tiêu Dạng nhanh chóng nhìn anh một cái rồi cụp mắt xuống, Chu Tranh uống một ngụm sữa bò mới nói, “Lát nữa cậu đi cùng tôi, đừng ngồi xe bus.”
Triệu Tiêu Dạng gật đầu.
Chu Tranh trầm mặc một lát, ngước mắt, “Sau này tôi bảo vệ cậu, không sợ gì cả, có tôi ở đây, cậu sẽ không bị hại.”
Triệu Tiêu Dạng nhìn Chu Tranh, cô mím môi, Chu Tranh rời ánh mắt trước, “Ăn đi.”
Triệu Tiêu Dạng ăn xong trước, cô không rời bàn luôn mà đợi Chu Tranh.
Chu Khải Thụy xuống lầu, nhìn thấy Triệu Tiêu Dạng thì đi qua, “Tiêu Dạng, con không sao chứ?”
Triệu Tiêu Dạng đứng bật dậy, lùi ra sau nửa bước, cô bị giật mình. Chu Tranh ngước mắt nhìn thấy sự sợ hãi rất rõ ràng trong mắt Triệu Tiêu Dạng, nhưng cô nhanh chóng đè chúng xuống, “Không sao ạ, cảm ơn chú.”
“Đứng làm gì? Con ngồi đi?” Chu Khải Thụy kéo ghế bên cạnh Triệu Tiêu Dạng ra, Chu Tranh nhanh chóng uống nốt sữa rồi đứng dậy sách cặp sách, “Triệu Tiêu Dạng, đi thôi.”
“Tạm biệt chú.”
Không phải Triệu Tiêu Dạng ghét bỏ Chu Khải Thụy, cô có ám ảnh tâm lý, tên khốn tối hôm qua chạc tuổi như ông, cô không khống chế được sự sợ hãi.
Triệu Tiêu Dạng đi đến cửa thay giày rồi mới phát hiện không có cặp sách, tối hôm qua cô sợ hãi không nhớ gì cả, cô thay giày thể thao rồi ngoảnh đầu nhìn Chu Tranh. Anh đeo lệch cặp, cầm chìa khóa xe, “Sao thế?”
“Cặp sách đâu?” Đôi mắt to của Triệu Tiêu Dạng vẫn hơi đỏ, cô há miệng phát ra tiếng.
“Ở chỗ Vương Hạo, cậu ta mang đến trường giúp cậu.”
Triệu Tiêu Dạng mím môi, sau đó lại nhớ đến bài tập, cô lại thay dép lên chạy nhanh lên lầu ôm sách. Một tay Chu Tranh đúc túi đứng đợi ở cửa, nhìn thấy Triệu Tiêu Dạng thở hổn hển chạy đến trước mặt, hộp bút còn rơi xuống đất. Anh khom lưng cúi xuống nhặt, bất ngờ chạm vào ngón tay Triệu Tiêu Dạng, cô tránh đi trước. Chu Tranh cầm cặp sách mở ra, nghiêng đầu nói, “Cho vào đây đi.”
Triệu Tiêu Dạng ngờ vực nhìn anh, Chu thiếu gia thật sự sẽ không ném đồ của cô xuống hào nước đó chứ?
“Đề thi hơi nặng, tôi đeo nhé?”
“Phí lời nhiều thế.” Chu Tranh thô bạo cầm đề thi nhét vào cặp sách, đưa mũ bảo hiểm cho Triệu Tiêu Dạng, “Đi thôi.”
Chu Tranh lái xe mô tô ra ngoài, Triệu Tiêu Dạng mới chạy qua lên xe. Ánh mặt trời buổi sáng sớm xuyên qua không khí lạnh lẽo rót xuống mặt đất, chiếc xe mô tô hầm hố bóng loáng, đôi chân dài của Chu Tranh chống xuống đất, đôi chân thon dài thẳng tắp đo vô cùng hút mắt. Triệu Tiêu Dạng lên xe, Chu Tranh nói, “Ngồi chắc đấy.”
Triệu Tiêu Dạng do dự một lát, cắn răng giơ tay đặt lên eo Chu Tranh, đầu cô chống sau lưng Chu Tranh, thấp giọng nhẹ nhàng nói, “Ừm.”
Chu Tranh hiếm thấy đi tốc độ ốc sên, chậm rề rề đi đến trung học Đức Thuận, dừng xe xong thì nghe thấy tiếng gào của Vương Hạo, “Anh Tranh, xe anh hỏng rồi à?”
“Không.” Chu Tranh tháo mũ bảo hiểm ra, ngước đôi mắt đen, “Cặp sách đâu?”
Vương Hạo đưa cặp sách và áo khoác qua, nhìn Triệu Tiêu Dạng, rồi lại nhìn Chu Tranh. Nhạy qua định bá cổ Chu Tranh, anh nhấc chân đá bay cậu ấy, Vương Hạo cười đê tiện, “Tối qua hai người không đi làm chuyện xấu gì đó chứ? Hử?”
Chu Tranh đập bộp một cái vào gáy cậu ta, “Im mồm, cút.”
Anh đưa cặp sách và áo khoác cho Triệu Tiêu Dạng, mới bước đôi chân dài đi vào trong trường, Vương Hạo lại nhảy tới theo cùng. Thấp giọng thậm thà thậm thụt, “Thật không có chuyện gì?”
“Bố tôi tìm.” Chu Tranh cau mày, “Đừng có nhắc mãi chuyện này, nếu không tôi lật mặt đấy.”
Anh nhìn Triệu Tiêu Dạng, cô cách họ khá xa, đã đeo tai nghe lên.
“Biết rồi.” Vương Hạo đi hai bước, ngoảnh đầu, “Anh muốn đi thăm Húc Nhiên không?”
Một tay Chu Tranh đúc túi, anh mặc quần dài màu đen, đồng phục quê mùa không hề ảnh hưởng đến nhan sắc của anh, ngũ quan đẹp đẽ lạnh lùng.
“Mấy ngày nữa là cậu ta tới trường rồi.” Chu Tranh nói, “Không có gì để thăm cả.”
Vương Hạo nhớ đến lần trước Tưởng Húc Nhiên chửi cậu là chó, ít nhiều trong lòng cũng có gút mắc, trầm mặc một lát rồi nói, “Vậy em cũng không đi thăm cậu ta nữa.”
Đến tầng một, Vương Hạo nhớ đến một chuyện, “Anh muốn ký hợp đồng với đội thi đấu chuyên nghiệp không? Em cảm thấy Phong Nhuệ rất có tương lai.”
“Phong Nhuệ là công ty con của công nghiệp Húc Đạt, xuất thân nhà giàu, dù thế nào cũng không kém.” Ánh mắt Chu Tranh vẫn lãnh đạm thờ ơ, trên gương mặt trắng trẻo lạnh lùng cũng không có thừa cảm xúc, khiến người ta không nhìn ra được suy nghĩ vốn có, “Nhưng chơi chuyên nghiệp phải nghỉ học.”
“Em không sao cả, thành tích này của em con đường tốt nhất là đến châu Âu du học.” Vương Hạo giật khóe môi, tự giễu nói, “Em không phải người thích hợp học hành.”
“Bố mẹ cậu thì sao? Họ sẽ nghĩ vậy sao?”
Vương Hạo trầm mặc một lát nói, “Họ không hiểu, họ không muốn đối mặt với hiện thực em là một đứa học sinh dốt.”
Chu Tranh nâng cổ tay xem giờ, bước nhanh lên lầu, “Để nói sau.”
Ngày hôm sau tiền thưởng của cuộc thi đấu đã chuyển đến, Chu Tranh hỏi tài khoản của Triệu Tiêu Dạng, cô đang làm đề, ngước mắt nhìn Chu Tranh một lát, nói, “Cậu muốn làm gì?”
“Không cần tiền thưởng à?”
Lúc này Triệu Tiêu Dạng mới phản ứng lại, lấy thẻ trong cặp sách đưa cho Chu Tranh, anh nhận lấy mở alipay chuyển cho Triệu Tiêu Dạng, nói, “Trận đấu bóng rổ chiều nay, cậu đi xem tôi.”
Đại hội thể thao sắp bắt đầu, những hạng mục khá quan trọng còn có thi đấu vòng tròn giữa các đội bóng rổ cấp ba. Nhưng những điều này không liên quan gì đến Triệu Tiêu Dạng, cô chính là hố đen thể dục, cô đã né thành công tất cả mọi hạng mục thể dục, định dùng thời gian này nhồi nhét tiếng anh, năm sau là có thể tham gia cuộc thi.
“Không đi được không?”
“Không được.” Chu Tranh chuyển cho Triệu Tiêu Dạng mười hai ngàn, trả lại thẻ, đôi mắt đen lạnh lùng nhìn Triệu Tiêu Dạng, “Cậu phải đi.”
Triệu Tiêu Dạng nhíu mày, cô không muốn đi hóng hớt chuyện này.
“Ồ.”
Hôm nay rất nóng!
Buổi chiều không có tiết, học sinh trong lớp ùa ra như ong vỡ tổ, buổi chiều đội bóng rổ Đức Thuận đánh với cấp ba chuyên bên cạnh, đến bây giờ Triệu Tiêu Dạng mới biết. Đâu đâu cũng toàn là người, Triệu Tiêu Dạng đi từ cửa sau vào, kiễng chân nhìn thấy bên cạnh sân bóng rổ có người mặc áo đồng phục Đức Thuận đứng. Trong đó Chu Tranh và Vương Hạo là chói mắt nhất, đặc biệt là Chu Tranh, đôi mắt kiêu ngạo lạnh lùng đó, nhìn ai cũng từ trên cao xuống.
Trường chuyên có đội bóng rổ chuyên nghiệp, chiều cao trung bình cao hơn những trường trung học bình thường, trung phong đội bạn cao một mét chín lăm. Triệu Tiêu Dạng nhảy lên hai cái, một cô gái xông lên sân đưa nước cho Chu Tranh. Triệu Tiêu Dạng híp mắt, trái tim phát ra tiếng hét cực lớn, cô nắm chặt tay.
Điện thoại vang lên, Triệu Tiêu Dạng nhanh chóng bắt máy.
“Cậu ở đâu?” Giọng nói lạnh lùng của Chu Tranh truyền từ điện thoại ra, có ý chất vấn, “Đừng nói với tôi cậu không đến nhé.”
Một tiếng còi vang lên, gay gắt chói tai, Chu Tranh cầm điện thoại ngẩng đầu nhìn xung quanh khán đài.
“Anh Tranh, em gái Tiêu Dạng cho anh leo cây rồi à?” Vương Hạo nhảy nhót hoạt động cổ tay, lại ép dọc ép ngang, giống như một con khỉ quấn lấy Chu Tranh, “Em đã nói anh không đợi được nước của cô ấy đâu, uống tạm một ngụm đi.”
Chu Tranh lạnh mặt, âm u liếc Vương Hạo, bỗng nhiên nhìn thấy Triệu Tiêu Dạng ở một góc phía cuối cùng, anh xoay người bước nhanh giẫm lên bậc thang đi về phía cuối, thấp giọng nói, “Đứng im, tôi đi đón cậu.”
Triệu Tiêu Dạng mặt mũi ngây ngẩn, có người chen cô, cô lùi về sau hai bước. Bỗng nhiên bả vai bị nắm lấy, Triệu Tiêu Dạng ngẩng phắt đầu đối diện với ánh mắt đen sắc lẹm của Chu Tranh. Bên cạnh có người nhìn qua, gương mặt Triệu Tiêu Dạng thoáng chốc đỏ hồng, nóng bỏng. Trong tai cũng đang kêu gào, trước mặt là Chu Tranh cao lớn thẳng tắp, gương mặt đẹp trai có một không hai, khí chất cao quý.
“Nước đâu?”
“Cái gì?”
Bên cạnh có người thì thầm to nhỏ, khi Chu Tranh còn học cấp hai đã nổi tiếng trong ngoài. Đánh nhau đánh bóng đều xếp hạng nhất, độ nổi tiếng của Chu Tranh không bằng Tưởng Húc Nhiên, nhưng cũng top một top hai.
“Đây là ai thế?”
“Triệu Tiêu Dạng khối 10, thi tháng cùng đứng nhất với Chu Tranh.”
“Bạn gái Chu Tranh à?” Có người hỏi.
Chu Tranh cất điện thoại vào túi quần, cởi áo khoác đồng phục đưa cho Triệu Tiêu Dạng, bạn gái người khác cũng cầm nước cầm áo giúp, sao bạn gái anh lại trốn vào góc vậy?
Chu Tranh nhíu mà, “Cầm giúp tôi.”
Triệu Tiêu Dạng vội nhận lấy, ôm vào lòng, “Cậu vừa muốn nước gì?”
“Anh Tranh, mau đến đánh bóng!” Vương Hạo ở phía dưới kêu.
Chu Tranh kéo cổ tay Triệu Tiêu Dạng, xoay người lẫm liệt đi xuống bậc thềm. Người xem lập tức ồ lên một tiếng, nháy mắt toàn bộ sân bóng đều sôi sục, sao bá đạo trường học lại dắt một cô gái?
Mặt Triệu Tiêu Dạng đã đỏ đến mức tê dại, giãy một chút nhưng không thoát được, cô không dám nhìn ai, chỉ nhìn chằm chằm Chu Tranh phía trước.
Chu Tranh xuyên qua đám người đi đến hàng đầu tiên sắp xếp cho Triệu Tiêu Dạng ngồi ở vị trí đội bóng nghỉ ngơi, rồi mới thả Triệu Tiêu Dạng ra, đôi chân dài giẫm lên sân bóng, anh xắn tay áo lên lộ ra cổ tay xinh đẹp. Ánh mắt lạnh lẽo liếc nhìn sân bóng, cuối cùng thờ ờ nhìn Vương Hạo đang ngẩn tò te, nhàn nhạt nói, “Chỉ có cậu bị cho leo cây thôi.”

Chia sẻ cùng tôi