Yang Ying

5 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Thời niên thiếu | Chương 39

Sợi dây trong đầu Triệu Tiêu Dạng đứt phựt, hai tên chùm lệch điệu Vương Hạo và Phương Linh Lợi đang gào lên, “Vung kiếm cắt ngang chân trời, nỗi tương tư không buông xuống được.”

Trái tim Triệu Tiêu Dạng đập nhanh, cổ họng khô khốc. Dưới ánh đèn mờ tối, đôi mắt đen của Chu Tranh trầm trầm, ngũ quan sắc nét, không giống như những thiếu niên khác, ánh mắt anh rất có tính xâm lược.

Đây là lần thứ mấy rồi? Anh cứ hôn bất tình lình như thế.

Vương Hạo và Phương Linh Lợi hát đoạn RAP dài lê thê, rời rạc và nát vụn, thảm không tả nổi. Giống như hiện trường tai nạn giao thông vậy, còn là kiểu thảm nhất, xé tim rách phổi, ma khóc sói gào.

Triệu Tiêu Dạng cắn môi dưới, Chu Tranh uống xong nước cam, vẫn chăm chú nhìn cô. Ánh mắt đó trầm như biển sâu khiến người ta có cảm giác bức bách, Triệu Tiêu Dạng hơi khó thở, cô lùi về sau một chút.

Chu Tranh đặt lon nước xuống, dịch người qua, Triệu Tiêu Dạng lập tức đứng dậy, “Tôi đi vệ sinh.”

Triệu Tiêu Dạng xông thẳng ra cửa, Vương Hạo và Phương Linh Lợi vẫn đang song ca, nhắm mắt ra sức gào. Cách hát của hai người họ có thể là muốn làm đối phương khó nghe đến chết.

Chu Tranh đứng dậy đi ra khỏi phòng, một tay đúc túi đi về phía nhà vệ sinh.

Triệu Tiêu Dạng ở nhà vệ sinh rửa mặt, đứng trước bồn rửa mặt yên lặng nhìn mình trong gương, mặt cô vẫn hơi đỏ, tóc mái ướt rượt dính lên da, có chút nhếch nhác.

Triệu Tiêu Dạng nhắm mắt lại, hít sâu. Cô rất hoảng loạn, phải làm sao đây?

Cảm thấy có điều không bình thường, Triệu Tiêu Dạng ngoảnh đầu nhìn thấy một người đàn ông bên cạnh đang nhìn cô chằm chằm, bồn rửa mặt cho nam nữ dùng chung. Ánh mắt người đàn ông rất kỳ lạ, Triệu Tiêu Dạng không thoải mái theo bản năng, cô xoay người bước nhanh ra khỏi nhà vệ sinh. Khi cô đi ra người đàn ông còn đứng ở cửa, Triệu Tiêu Dạng cảnh giác thấy nguy hiểm, cô vội vàng rửa tay.

“Người đẹp, em tên gì? Ở phòng nào?”

Triệu Tiêu Dạng cúi đầu không nói, đóng vòi nước rồi xoay người định đi.

“Em nhìn thấy cái này chưa?”

Triệu Tiêu Dạng ngoảnh đầu bất chợt nhìn thấy một thứ xấu xí, giây phút đó cô ngẩn người. Toàn bộ thế giới đều trắng xóa, người đàn ông vẫn đang cười, “Đẹp không?”

Trước mắt có một bóng người lướt qua, đấm một cái làm người đàn ông trung niên đó ngã nhào. Chu Tranh đá thật mạnh, người đàn ông kêu thảm thiết, anh chỉ người đàn ông, “Thằng đần, mày đợi ngồi tù đi!”

Triệu Tiêu Dạng vẫn đang ngơ ngẩn, trong đôi mắt to tròn ngân ngấn lệ, cổ họng cô giống như bị nhét đầy bông gòn, khiến cô không thể hít thở, trái tim cô, cơ thể cô đều lún vào trong cơn hoảng sợ cực độ.

“Triệu Tiêu Dạng.” Chu Tranh nắm lấy cổ tay Triệu Tiêu Dạng, một tay khác lấy điện thoại ra báo cảnh sát.

Triệu Tiêu Dạng ngoảnh đầu lại nhìn chằm chằm gương mặt Chu Tranh. Huyết dịch dừng trong lồng ngực cuối cùng đã phá vỡ thần kinh tê liệt, họng cô phát ra âm thanh kỳ quái, cô ôm chầm lấy Chu Tranh khóc thành tiếng. Cơ thể cô cứng đờ, toàn thân run rẩy, tựa như đang chìm vào biển sâu.

Nước biển mênh mông vô tận nhấn chìm qua.

Một trận khóc cuồng loạn, một tay Chu Tranh ôm Triệu Tiêu Dạng, người đàn ông dưới đất xoay người bò dậy chạy. Chu Tranh giơ chân đá hắn bay đến góc tường, anh cao giọng gọi nhân viên phục vụ vừa đi qua, “Trong này có một tên biến thái cuồng khoe hàng!”

Phục vụ gọi một tiếng, giám đốc và bảo vệ chạy hết qua. Chu Tranh giơ tay bịt tai Triệu Tiêu Dạng, ấn mặt Triệu Tiêu Dạng lên người mình, miêu tả tình hình với nhân viên cảnh sát ở đầu kia.

Cảnh sát nhanh chóng tới nơi, sau khi hỏi thăm thì đưa người đi.

“Cậu có thể đến đồn công an cung cấp thông tin không?” Cảnh sát hỏi Chu Tranh, nói, “Đây là em gái cậu à?”

“Có thể.” Chu Tranh chần chừ một lát, cánh tay rơi xuống nắm chặt vai Triệu Tiêu Dạng, kéo đến bên cạnh mình, “Chúng tôi có thể phối hợp.”

Sau khi khóc xong Triệu Tiêu Dạng cúi đầu, đi ở bên cạnh Chu Tranh, cô rất sợ. Cô cho rằng mình đã đủ mạnh mẽ, nhưng đối diện với chuyện này toàn thân cô đều ngây ngẩn.

“Tôi muốn nôn…” Triệu Tiêu Dạng thấp giọng nói.

Chu Tranh kéo Triệu Tiêu Dạng đến trước thùng rác, ngoảnh mặt đi. Triệu Tiêu Dạng nôn say sẩm mặt mày, cảnh sát là một người đàn ông trung niên hơn bốn mươi tuổi, đi qua bên cạnh mua một chai nước đưa cho Chu Tranh, “Cho em gái cậu súc miệng.”

“Cảm ơn chú.”

Đôi mắt Triệu Tiêu Dạng đỏ quạch, máy móc uống nước rồi lại nôn ra. Họ lên xe cảnh sát, cô cúi đầu vò chặt góc áo, điện thoại của Chu Tranh vang lên, anh cầm nghe máy.

Người gọi là dì Trương, “Buổi tối cháu có về ăn cơm không?”

“Không, cháu với Tiêu Dạng ở ngoài.”

“Bố cháu ở nhà.”

Chu Tranh nhíu mày, ngừng một lát mới nói, “Muộn một chút sẽ về, có chút chuyện.”

“Vậy được rồi, đừng chơi ở ngoài quá lâu.”

Tay áo bị nắm lấy, Chu Tranh cụp mắt nhìn đôi mắt đỏ của Triệu Tiêu Dạng, cô lắc đầu, trên mặt có ý khẩn cầu, Chu Tranh cúp máy, Triệu Tiêu Dạng nói, “Tạm thời đừng nói với họ.”

Triệu Tiêu Dạng mím môi, hít sâu một hơi, cúi đầu xuống.

“Biết rồi.”

Đến đồn công an, cảm xúc của Triệu Tiêu Dạng ổn định hơn một chút, có thể nói chuyện bình thường, suy nghĩ rõ ràng trao đổi với cảnh sát. Phía KTV có camera, cho nên điều tra cũng không phiền phức.

“Bảo phụ huynh các cháu qua đây một chuyến được chứ?”

“Cần thiết sao?” Chu Tranh nhíu mày.

“Đúng.” Cảnh sát nói, “Nếu như muốn truy cứu hắn ta trách nhiệm hình sự thì phải bảo bố mẹ cháu qua đây, đây có thể khép vào tội xỉ nhục.”

Chu Tranh nhìn về phía Triệu Tiêu Dạng, cô giơ tay che mặt, vẫn là cảnh sát đưa họ đến, ông ấy rất dịu dàng và kiên nhẫn, “Cô gái, chuyện này cháu không sai, cháu không có tội gì cả. Cháu là người bị hại, hắn khiến người ta ghê tởm, hắn là kẻ xấu, muốn pháp luật trừng trị hắn thì các cháu phải dũng cảm lên.”

Triệu Tiêu Dạng buông tay xuống, ngoảnh đầu nhìn Chu Tranh.

“Có thể cho chú số điện thoại người giám hộ của các cháu không?”

Chu Tranh cho họ số điện thoại của Chu Khải Thụy, ngửa người dựa lên ghế, lần đầu tiên có ý muốn giết người, anh rất muốn giết chết tên khốn già kia.

Cảnh sát đi ra ngoài, trong phòng chỉ còn lại Chu Tranh và Triệu Tiêu Dạng. Chu Tranh ngoảnh đầu nhìn cô, ánh mắt trầm tĩnh. Họ đi thẳng từ nhà hàng qua đây, Triệu Tiêu Dạng chỉ mặc áo len, gầy gò bé nhỏ. Bởi vì vừa khóc lên bây giờ cô vẫn hơi nghẹn ngào, ngón tay cô trắng tới mức trong suốt dưới ánh đèn.

Chu Tranh nắm tay cô, Triệu Tiêu Dạng giật mình, ngẩng phắt đầu.

Chu Tranh không buông ra, anh nắm chặt ngón tay của Triệu Tiêu Dạng kéo đến bên cạnh mình, cô hơi giãy giụa. Chu Tranh xoày người kéo Triệu Tiêu Dạng vào lòng, ôm lấy cô.

“Đừng sợ, không sao đâu, họ biết thì biết, không phải lỗi của cậu.”

Tay của Triệu Tiêu Dạng vẫn chống trước ngực Chu Tranh, nước mắt cô lại chảy ra, Chu Tranh biết cô sợ. Anh cưỡng chế ôm Triệu Tiêu Dạng, tay phải đặt sau gáy cô kéo đầu đặt lên vai mình, Chu Tranh cắn răng âm trầm nói, “Cần phải khiến hắn trả giá, cho hắn ngồi tù!”

Triệu Tiêu Dạng túm lấy áo len của Chu Tranh, khóc đến nỗi bả vai run rẩy.

“Không sao.” Chu Tranh nói, “Tôi ở đây, đừng sợ.”

Chu Tranh có thể đá một cái khiến tên khốn đó bay vào góc tường.

Điện thoại của Chu Tranh lại vang lên, anh cầm lên nghe, Triệu Tiêu Dạng lại ngồi trở lại. Cúi đầu lau mặt thật mạnh. Cô gái nhỏ lau mặt mình đến mức đỏ bừng, Chu Tranh không tìm thấy giấy, kéo tay áo xuống cẩn thận lau mặt cho cô. Ấn nghe điện thoại, giọng của Vương Hạo truyền qua, “Anh Tranh, hai người đi đâu thế?”

“Bố tôi về nhà, chúng tôi về trước, mai cậu mang cặp với áo khoác đến nhà tôi.”

“Sao đi đột ngột thế? Cũng không nói lấy một tiếng.” Vương Hạo lẩm bẩm, ngay sau đó lại vui vẻ trở lại, “Vậy bây giờ em đưa qua cho anh nhá?”

“Bố tôi nhìn thấy lại hỏi linh tinh, ngày mai gặp nhau ở cửa.”

“Ồ.”

Ngắt máy, Chu Tranh cất điện thoại đi, cúi đầu nhìn Triệu Tiêu Dạng. Anh giơ tay, ngón tay thon dài nâng cằm Triệu Tiêu Dạng lên, ngón cái nhẹ nhàng lướt qua mắt cô, gạt rơi giọt nước mắt.

Mười giờ Chu Khải Thụy đến đồn công an, đi thẳng đến chỗ hai đứa trẻ, mặt ông âm trầm không nói một lời. Tài xế đang hỏi thăm cảnh sát tình hình, phía cảnh sát cũng giật mình, không ngờ hai đứa trẻ này là con cái nhà Chu Khải Thụy, không ngờ đời này lại có cơ hội tiếp xúc với nhân vật lớn này.

“Chu Tranh, Tiêu Dạng.” Chu Khải Thụy bước đi mạnh mẽ, vào cửa liền bước nhanh về phía Triệu Tiêu Dạng, “Tiêu Dạng không sao chứ?”

Chu Tranh đứng dậy, “Không sao.”

Chu Khải Thụy cau mày, “Tên khốn đó đâu?”

Chu Tranh muốn nhắc nhở ông, ở bên ngoài không thích hợp nói tục, nghĩ ngẫm lại thôi, anh cũng muốn chửi thề đây này.

“Có cần đến bệnh viện không?” Chu Khải Thụy hỏi.

Triệu Tiêu Dạng lập tức đứng dậy, lắc đầu.

“Tiểu Trần, cậu đưa hai đứa về xe đi.”

“Vâng.”

Triệu Tiêu Dạng và Chu Tranh ngồi vào xe, chú Trần phải cùng Chu Khải Thụy xử lý việc này, nhanh chóng rời đi. Hai người họ yên lặng ngồi đó, trong xe cũng yên lặng, hơi thở cũng rõ ràng có thể ngửi thấy.

Trầm mặc hồi lâu, Chu Tranh lấy tai nghe trong túi ra đưa cho Triệu Tiêu Dạng, “Đeo lên.”

Triệu Tiêu Dạng nhét tai nghe vào tai, tiếng đàn piano sôi nổi vang lên, âm thanh rất lớn kích thích màng nhĩ. Trong chiếc Mercedes màu đen, có hai thiếu niên đang ngồi ngay ngắn ở ghế sau.

Tiếng nhạc gần như vượt ra ngoài tai nghe, vượt ra cả khoang xe, trôi nổi trong đêm tối. Tiết tấu mạnh mẽ điên cuồng, phương hướng đấu tranh với số mệnh, không chịu khuất phục.

Triệu Tiêu Dạng nhắm mắt lại, cô mím chặt môi.

Bỗng nhiên gò má hơi nóng, Triệu Tiêu Dạng mở mắt ra, cánh tay của Chu Tranh vượt qua cô chống lên ghế, anh nghiêng người. Đôi mắt thâm trần dưới hàng mi dày giống như nước hồ mùa thu, giọng nói của anh rất thấp, “Triệu Tiêu Dạng.” Hơi thở của chàng thiếu niên sạch sẽ lành lạnh, sạch sẽ gống như sương mù ngậm sương giá buổi sáng sớm mùa đông, “Cậu có thể dựa vào tôi.”

 Hơi thở ấm nóng lướt trên làn da cô, Triệu Tiêu Dạng nhìn chàng thiếu niên gần ngay trước mắt, trong tai là tiếng gào không thỏa hiệp với vận mệnh của ca sĩ, điên cuồng như thế, cháy bỏng như thế.

Cửa xe bị kéo ra, gió lạnh ùa vào khoang xe, Chu Tranh buông Triệu Tiêu Dạng ra ngồi trở lại vị trí. Anh nâng ngón tay thon dài ấn mi tâm, sau đó chống khuỷu tay lên cửa sổ, đỡ cằm.

“Truy cứu trách nhiệm hình sự của hắn ta.” Chu Khải Thụy tức giận đùng đùng lên xe, tài xế đóng cửa xe lại, vòng về ghế lái phụ. Chu Khải Thụy ngoảnh đầu nhìn Triệu Tiêu Dạng, cơn tức lại tăng thêm một cấp, cô gái nhỏ chưa trải sự đời, không hiểu gì cả, một tờ giấy trắng lại gặp phải chuyện xấu xa như vậy, ám ảnh tâm lý cỡ nào?

Đến nhà, Triệu Tiêu Dạng về phòng trước, dì Trương khoác áo đi ra, “Ông Chủ, A Tranh, về rồi à? Xảy ra chuyện gì vậy?”

“Không sao, dì đi ngủ đi.” Sắc mặt Chu Tranh không vui.

Dì Trương lại nhìn về phía Chu Khải Thụy, ông vừa muốn nói thì Chu Tranh cố ý ngắt ngang, “Dì về ngủ trước đi, cháu với bố cháu có chuyện phải nói.”

Sắc mặt dì Trương có chút khó coi, nhịn xuống, “Có chuyện gì thì gọi dì.”

Xoay người đi về phòng, Chu Khải Thụy nói, “Lễ phép của con vào hết bụng chó rồi à?”

“Nói chuyện này với bà ta làm gì? Bà ta có đồn ra ngoài không?” Chu Tranh đi đến phòng khách, rót một ly trà lạnh cho Chu Khải Thụy, “Bố ngồi xuống con nói chuyện với bố.”

Nếu không phải vì Triệu Tiêu Dạng, anh sẽ không nhẹ nhàng với Chu Khải Thụy như vậy.

Chu Khải Thụy nuôi Chu Tranh bao nhiêu năm nay, lần đầu tiên được rót trà cho, quả thật được quan tâm mà ngạc nhiên. Ông ngồi xuống trừng Chu Tranh, “Dì Trương ở nhà chúng ta bao nhiêu năm nay, bà ấy có chừng mực.”

“Con không cần biết bà ta có chừng mực hay không, có những lời ở sau lưng, chúng ta cũng không nghe thấy.” Chu Tranh thèm vào tin dì Trương, bà ta là người sợ mạnh hiếp yếu, lại còn truyền thống, “Chuyện này đối với con gái là không tốt.”

“Bố cần mày dạy?” Chu Khải Thụy uống một ngụm nước, suýt nữa nhổ ra, trà lạnh đến kinh người. Nhưng nghĩ ngẫm là con trai rót cho vẫn cố nhịn nuốt xuống, “Con ngủ sớm đi, ngày mai còn phải đi học.”

“Bố phải đảm bảo trừ mẹ con ra không được nói cho ai khác.”

“Cái thằng nhóc thối này!” Lông mày Chu Khải Thụy dựng ngược lên, ban đầu ông không nghĩ cẩn thận, nhưng để con trai chỉ thẳng ra ông vẫn hơi mất mặt, “Không biết lớn bé phải không?”

Chu Tranh nhíu mày, đứng thẳng tắp, không có ý định đi.

“Tôi biết rồi, anh đi đi.” Chu Khải Thụy thỏa hiệp trước.

Chu Tranh không lên lầu mà xoay người đi vào nhà bếp.

“Con làm gì đấy?” Chu Khải Thụy châm một điếu thuốc, ngoảnh đầu nhìn thấy Chu Tranh bật điện bếp bật lửa, ông ngạc nhiên. Thằng nhãi con chân tay lười biếng ngũ cốc không phân biệt được nhà ông học cách mở bếp lúc nào vậy? “Đừng có đốt bếp đâu.”

“Hâm ly sữa nóng cho Triệu Tiêu Dạng.”

← Chương 38  |  Mục lục  |  Chương 40 →


Bình Luận

Một phản hồi cho “Thời niên thiếu | Chương 39”

  1. Ảnh đại diện trungtruc tran
    trungtruc tran

    Anh Tranh bắt đầu bảo vệ Triệu Tiêu Dạng. Đúng là thấy ghét cái tên biến thái!
    Thanks Yang ying <3 <3 <3

Chia sẻ cùng tôi