Chu Tranh nhìn về phía Triệu Tiêu Dạng, cô yên lặng ngồi xuống, lần này cô không đội mũ, gương mặt như được chạm khắc tinh xảo trầm tĩnh. Cô lại đeo tai nghe lên, hàng mi hơi cong, ánh mắt lay động lòng người.
Chu Tranh thu ánh mắt lại, ngón tay khớp xương rõ ràng gõ lên bàn phím, dịu giọng nói, “Nhất định sẽ thắng.”
Tất cả mọi người đều đã thu lại suy nghĩ khinh địch, trong tai nghe rất yên tĩnh, có thể nghe thấy tiếng của khán giải, có tiếng lá ó, có tiếng cổ vũ đội TC. Triệu Tiêu Dạng nhắm mắt lại, ngay sau đó mở ra.
Trò chơi bắt đầu.
Cô vẫn đánh đường trên, lần này đã chọn tướng di chuyển xa. Tướng này Triệu Tiêu Dạng rất quen thuộc, cô dùng tướng này bị Chu Tranh đập chết một nửa, rồi lại bị Chu Tranh dùng tướng này đánh chết một lần.
Hai phút sau, Triệu Tiêu Dạng giết đường trên của đối phương.
“Tuyệt!”
Phương Linh Lợi kêu lên làm lỗ tai Triệu Tiêu Dạng tê rần, cô lùi về sau, nhìn bản đồ, “Chu Tranh, đường dưới.”
Chu Tranh nhìn Triệu Tiêu Dạng một cái, đi rừng của đối phương đã sờ đến chỗ nào của cô rồi, Triệu Tiêu Dạng còn nửa máu. Đường dưới là hai đấu hai, đang giằng co, nếu bắt chết thì khai trận bằng ba đường lính. Mặc dù mạng không thể hiện điều gì nhưng bây giờ họ rất cần tinh thần chiến đấu.
Anh xoay người chạy xuống đường dưới, anh biết ý của Triệu Tiêu Dạng, đi rừng lên đường trên thì đường dưới bị nhường ra.
Năng lực cá nhân của Chu Tranh vốn rất mạnh, chỉ huy Phương Linh Lợi làm mồi nhử, xông ra lấy hai mạng. Một loạt hành động tuyệt đẹp, double kill.
Ngay lập tức màn hình nhảy lên thông báo hạ gục, Triệu Tiêu Dạng đập chết đi rừng của đối phường, hai người cùng chết ở dưới trụ. Triệu Tiêu Dạng mở nước uống một ngụm, híp mắt giống như mèo vậy, “Ván trước họ đánh chúng ta như thế nào, ván này chúng ta trả lại như thế.”
Cô liếm khóe môi, tính cách không chịu thua bại lộ hoàn toàn.
Phương Linh Lợi ngồi gần cô nhất liếc mắt một cái, giật mình suýt nữa mất trụ. Vừa xinh đẹp vừa hung dữ, còn là kiểu hung dữ đáng yêu.
Vừa vào trận Triệu Tiêu Dạng đã giết được hai mạng, tiền đè chết người. Quả thực thao tác của cô không thành thạo bằng đối phương, nhưng cô luôn rất giỏi tính toán. Chơi được năm phút, đường trên của đối phương mới ăn được một tốp lính, nghèo xơ xác, khiến anh ta tức như husky. Triệu Tiêu Dạng vẫn bình thản đuổi theo anh ta đánh, vừa ra khỏi trụ đã bị đánh một chiêu, mất nửa cột máu lại rụt về.
Còn không thể gọi đi rừng, đi rừng đi qua Chu Tranh liền xuống đường dưới bắt đối phương, trụ đường dưới toang trước. Đi rừng đi đường dưới, Triệu Tiêu Dạng nhắm chuẩn thời cơ băng trụ giết chết đường trên của đối phương, đẩy một trụ đường trên.
Họ bắt buộc phải chú ý một đường, không thì sẽ toang hết, đường dưới có ba người, vì vậy trọng tâm nằm ở đường dưới, Triệu Tiêu Dạng yên lặng quét sạch đường trên.
Triệu Tiêu Dạng đi con đường khiến người ta ghét, một người không đánh chết được cô, thêm một người nữa thì đường khác phải ít đi một người, như thế thì những thành viên khác của đội ICE sẽ nhân cơ hội đẩy trụ. Tính tình cô luôn rất tốt, làm chuyện kiểu này chẳng phí sức. Chết rồi cũng không sợ, quay lại tiếp tục dẫn dắt.
Đội TC sắp bị cô làm tức chết, Triệu Tiêu Dạng vẫn đi thong thả, hai lần là trộm mất trụ phụ của đối phương.
“Triệu Tiêu Dạng, quay về combat.”
“Tôi bọc sau.” Triệu Tiêu Dạng đang bị hai người đuổi theo, di chuyển ba đoạn nhanh chóng vượt tường, quay đầu chạy. “ADC của đối phương không chết, không thể về được.” ADC của TC quả thực đánh rất tốt, trong tình huống cả đội gặp bất lợi, tiền của ADC lại ngang bằng với Chu Tranh.
“Tôi đi vào bán đồ, cậu ăn mạng của người khác.” Giọng của Triệu Tiêu Dạng không cao nhưng dẫn dắt tiết tấu của tất cả mọi người, bất giác đã tranh mất vị trí chỉ huy của Chu Tranh.
Đánh trực diện quả thực không lại, mức sát thương của ADC đối phương cực cao, hai chiêu là đã loại Phương Linh Lợi. Chính diện là năm đánh ba, Triệu Tiêu Dạng vẫn chưa tham gia combat, thành viên của TC rất tự tin, thừa thắng xông lên. Triệu Tiêu Dạng biến mất trên bản đồ bỗng nhiên xông từ bụi cỏ phía sau ra, dùng một chiêu đánh gần chết ba tên, năng lực khống chế cực giỏi, chóng mặt một giây. Chu Tranh xoay người nhắm thẳng vào ADC đối phương, tốc độ tay của anh cực nhanh, giết xong ADC lại thêm ba người nữa, nháy mắt đã hạ gục ba người.
Tiêu diệt một đội, hai mươi năm phút, kết thúc ván thứ hai, ICE thắng.
Vương Hạo ném tai nghe xoay người ôm chầm lấy Phương Linh Lợi, hung hăng hôn lên trán cô ấy một cái, “Giỏi lắm!”
Phương Linh Lợi sững sờ, ngay sau đó Vương Hạo cũng thừ người, nhưng trên mặt vẫn vui điên người. Cậu ngốc nghếch nhìn Phương Linh Lợi, yết hầu lăn động, “Kích động quá.”
Phương Linh Lợi đá bay Vương Hạo, mặt đỏ hồng, “Vương Chủ Nhật! Cậu đi chết đi!”
Triệu Tiêu Dạng mở nắp chai nước uống xong, cô ngoảnh đầu đối diện với ánh mắt của Chu Tranh, Chu Tranh nghiêng đầu, ánh mắt phóng khoáng và kiêu ngạo. Thiếu niên mạnh mẽ, đây mới là Chu Tranh.
Rõ ràng đối phương không thể ngờ một đội nghiệp dư như ICE lại có thể học được cách vận hành nhanh như vậy. Họ cũng không có kế hoạch ứng phó nên ván thứ ba, đội TC toang hoàn toàn.
Trong đấu trường game, tâm lý rất quan trọng, một khi toang rồi thì tất cả đều sẽ toang.
Ba mươi hai phút, đội ICE đẩy được căn cứ của TC.
Giây phút đó đầu óc Triệu Tiêu Dạng trống rỗng, bên cạnh có người đẩy ghế ra đi thẳng qua ôm cô vào lòng, lúc này Triệu Tiêu Dạng mới hoàn hồn, ngẩng đầu nhìn thấy khuôn cằm lạnh lùng của Chu Tranh.
Chu Tranh xoay người đập tay với những người khác, Vương Hạo lắc đầu điên cuồng như husky ngáo vậy, “Mẹ nó! Còn ai vào đây! Còn ai vào đây! ICE đệ nhất thiên hạ!”
Chu Tranh cầm áo khoác lên, cơ thể anh dong dỏng đĩnh đạc, bước chân mạnh mẽ.
Dưới ánh đèn, cổ tay anh trắng sắng. Anh hất cằm, ngông nghênh coi trời bằng vung, đi ra khỏi chỗ ngồi bắt tay với đội đối phương.
Đứng trên sân khẩu nhận thưởng, năm người đứng cùng nhau, người thuyết minh vẫn chưa hết hưng phấn, kích động nói, “Chuyển bại thành thắng, bây giờ các bạn có gì muốn nói không?”
“TC rất mạnh.” Chu Tranh nói.
Người thuyết minh sững sờ, từ khi tham gia thi đấu đến bây giờ, Chu Tranh luôn là một công tử nhỏ kiêu ngạo, không để ai vào mắt.
“Nhưng, chúng tôi còn mạnh hơn.” Anh giơ tay lên, “Keep on going never give
up!” ( Dịch: Tiếp tục đi không bao giờ bỏ cuộc.)
Giây phút đó, trên người chàng thiếu niên phát sáng!
Khi đợi nhận giải, Triệu Tiêu Dạng ngồi trong góc mở wechat ra, nhìn thấy tin nhắn của Tưởng Húc Nhiên, “Chúc mừng.”
“Tớ là người thay thế của ICE, cậu mới là thành viên của ICE.” Triệu Tiêu Dạng gửi qua.
“Cô là Church của ICE?”
Triệu Tiêu Dạng nhìn người đàn ông mập gương mặt bóng dầu trước mắt, cô đứng dậy cảnh giác nói, “Ông là?”
“Tôi là giám đốc của câu lạc bộ Phong Nhuệ, tôi họ Lưu, đây là danh thiếp của tôi.”
“Phong Nhuệ?” Vương Hạo đứng dậy nhận danh thiếp, đánh giá người đàn ông mập trước mặt, “Chính là đội FR?”
“Đúng vậy.”
Vương Hạo ngoảnh đầu nhìn Chu Tranh, Chu Tranh cũng đứng dậy, anh cầm danh thiếp lật xem.
“Cậu là King của ICE đúng không?”
“Có chuyện?”
“Các cậu có hứng thú tham gia đội chuyên nghiệp không? Ký hợp đồng với đội chúng tôi, có thể tham gia S3 năm sau.”
“Không hứng thú.” Triệu Tiêu Dạng lắc đầu, “Chúng tôi vẫn đang đi học.”
Nháy mắt, bốn người khác đều đổ dồn ánh mắt về phía Triệu Tiêu Dạng, Chu Tranh nhận danh thiếp nói, “Tôi sẽ suy nghĩ, cảm ơn.”
“Hy vọng có thể nhận được câu trả lời của cậu.” Lưu Trạch Nghĩa tán thưởng Chu Tranh nhất, “Thành tựu trong game của cậu không phải là cuộc thi cỡ nhỏ như vậy, mà là vũ đài thế giới với quy mô lớn hơn.
Triệu Tiêu Dạng ngoảnh đầu nhìn Chu Tranh, ngũ quan lạnh lùng như ngọc của Chu Tranh không có bất cứ cảm xúc nào, anh đang suy nghĩ.
Triệu Tiêu Dạng nhíu mày.
Người đó rời đi, Vương Hạo xoay người túm lấy Chu Tranh, cánh tay khoác lên vai anh, “Bây giờ Phong Nhuệ là đội chuyên nghiệp mạnh nhất, thành tích S2 vừa kết thúc vô cùng tốt, suýt chút nữa là vượt được đội JL của Hàn Quốc rồi.”
Trần Mặc và Phương Linh Lợi đều rất hưng phấn, họ đều yêu thích game, đội chuyên nghiệp, ước mơ xa xôi như vậy bây giờ sắp thực hiện được rồi.
Họ thích thú thảo luận một tiếng đồng hồ, Triệu Tiêu Dạng chen lời, “Ký hợp đồng với câu lạc bộ thì còn thời gian đi học không?”
“Chắc là không đâu, phải đến căn cứ huấn luyện.” Vương Hạo uống một ngụm nước, nói, “Đường giữa bây giờ của Phong Nhuệ bỏ học cấp ba.”
Triệu Tiêu Dạng ngoảnh đầu nhìn hình ảnh trò chơi trên màn hình lớn, cô có thể xác định mình không có hứng thú với thi đấu chuyên nghiệp.
Hoạt động kết thúc đã là bảy giờ, Vương Hạo đề cử một quán lẩu có thêm cả KTV, năm người như hổ đói xông thẳng qua đó. Bản thân món lẩu không có gì đặc biệt, nhưng thêm KTV thì trở nên khác thường.
Vương Hạo hát lạc điệu, cậu ấy làm dáng thốt ra câu đầu tiên, Triệu Tiêu Dạng trực tiếp sặc Sprite. Nhạc một nơi lời một nẻo, không có một câu nào đúng nhịp.
“Anh Hạo còn từng ước mơ làm ca sĩ, học hát hai năm rồi đấy.” Trần Mặc tháo cặp kính toàn hơi nước xuống, nói, “Hát được như vậy đã là trình độ cao nhất rồi.”
Triệu Tiêu Dạng yên lặng gạt số dạ dày đã nhúng trong đĩa sang một bên, rốt cuộc trước đây chói tai nhường nào?
“Anh Tranh, làm bài không?”
Chu Tranh rút giấy thong rong lau tay, ghét bỏ lau sạch cả micro rồi mới đứng dậy. Ánh đèn của KTV lờ mờ, anh ngồi trên chiếc ghế cao, đôi chân dài tùy ý chống xuống đất, thẳng tắp, thon dài. Tay áo len được xắn lên tận khuỷu, cổ tay rõ ràng.
“Anh Tranh muốn hát gì?”
“Đều được.”
Vương Hạo lướt vi tính chọn bài, cười gian, “Tình ca? Nương tựa vào nhau?”
Chu Tranh gõ micro, sắc mặt vẫn lãnh đạm, chỉ là đôi mắt đen nhánh như có như không liếc nhìn qua chỗ Triệu Tiêu Dạng. Cô bị nhìn đến nỗi tim đập thình thịch, vùi đầu cho một miếng thịt bò vào miệng, lập tức vị cay ập đến làm cô suýt nhảy lên.
Vương Hạo chọn bài xong thì ngồi xuống, Chu Tranh cụp mắt, hàng mi dày dậm như cánh quạt. Vừa mở miệng, tất cả mọi người đều im lặng. Khi Chu Tranh không chửi người, không đánh người, không dùng ánh mắt xem thường nhìn từ trên cao xuống nhìn người khác, thì chính là một thiên sứ tinh khiết. Dường như anh có vầng sáng xung quanh, cả thế giới chỉ còn lại một mình anh.
Triệu Tiêu Dạng buông đũa, uống một ngụm nước. Bài hát tiếng Quảng này cô không hiểu, chỉ cảm thấy rất hay. Một bài hát kết thúc, Vương Hạo nhảy từ sofa lên, “Anh Tranh, nếu em là con gái thì em sẽ yêu anh đấy.”
Chu Tranh ngước mắt, “Chắc chắn cậu không phải khen.”
Vị cay trong miệng Triệu Tiêu Dạng vẫn chưa hết, cô bật một lon fanta cam uống một ngụm lớn, Chu Tranh ném micro cho Phương Linh Lợi. Cô ấy nhảy qua chọn bài, Vương Hạo cũng xúm vào, Chu Tranh đến bên Triệu Tiêu Dạng ngồi xuống. Ngoảnh đầu dùng đôi mắt đen láy nhìn Triệu Tiêu Dạng, cô cầm lon nước mát lạnh, vỏ ngoài của lon nước tiếp xúc với không khí nóng, tuyết tan ra, lòng bàn tay Triệu Tiêu Dạng ẩm ướt.
“Nhìn gì?” Giọng Triệu Tiêu Dạng thấp đến mức không nghe thấy.
Tiếng nhạc trong phòng KTV bỗng chốc to lên, yết hầu tinh tế của Chu Tranh lăn động, Triệu Tiêu Dạng cảm thấy bầu không khí hơi khác thường, nhưng cũng không biết khác thường ở đâu.
“Chu…”
Chu Tranh cầm lon fanta trong tay cô rồi uống một ngụm, đôi mắt anh dường như có ma lực hấp thụ tâm hồn con người, Triệu Tiêu Dạng há miệng, “Cái này tôi uống rồi.”
Chu Tranh hôn quá nhanh, căn bản Triệu Tiêu Dạng không phản ứng kịp, mặt anh vẫn mang biểu cảm lãnh đạm như vậy, lười biếng dựa vào sofa, ngón tay cầm lon nước. Nếu như không phải trên mặt quả thực hơi ướt thì cô còn cho rằng đang nằm mơ, nhẹ nhàng giống như dòng nước suối lướt qua ngón tay.
Chu Tranh chăm chú nhìn Triệu Tiêu Dạng, giọng trầm ấm, ý tứ sâu xa nói, “Ngọt.”

Chia sẻ cùng tôi