Yang Ying

1 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Bác sĩ Tô, Anh Cười Rất Đẹp | Chương 2: Bánh rán là ai

“Huyết áp?”

“Huyết áp 108/76, nhiệt độ 36.2, mạch 80, nhịp thở 20.” Đào Nhiên vội vàng nói.

Tô Hàn Sơn chỉ hỏi hai chữ ngắn ngủi, Đào Nhiên lại báo cáo một mạch.

Anh đang đứng sau lưng cô, cô không cần quay đầu cũng có thể cảm nhận được. Năm thứ hai đến Bắc Nhã, dường như cô đã quen với tất cả mọi thứ của anh. Hơi thở của anh, giọng nói của anh, tiếng bước chân của anh, chiếc bóng kéo dài trên mặt đất của anh dưới ánh đèn, thậm chí ngay cả nhịp thở của anh.

Cô không biết mình luyện được bản lĩnh này như thế nào, bên nhau sớm chiều mấy trăm ngày trời, từng chút từng chút của anh cứ thâm nhập dần vào trong ý thức của cô, nhắm mắt cô cũng có thể cảm nhận được sự tồn tại của anh.

Nhưng anh không biết.

Anh không biết cô điều dưỡng tên Đào Nhiên này chỉ cần đứng gần anh thì toàn thân sẽ căng thẳng, trái tim sẽ đập loạn. Anh chỉ biết cô điều dưỡng mới này không thích nói chuyện, làm việc nhanh nhẹn, vô cùng được việc.

Có trời mới biết, cô chỉ không nói chuyện trước mặt anh mà thôi, không, là không dám nói, lúc cô ở cùng Tiểu Đậu, cô có thể trực tiếp tấu nói*!

*Tấu nói là một loại khúc nghệ của Trung Quốc, dùng những câu nói vui, hỏi đáp hài hước hoặc nói, hát để gây cười.

Về phần được việc, cô dám không được việc sao? Cô phấn đầu nhiều năm như thế, không phải để mất mặt trước mắt anh! Tất cả nỗ lực của cô đều vì cuối cùng có một ngày xứng đáng đứng bên cạnh anh.

“Có nhớ kết quả xét nghiệm không?”

Anh đang hỏi sinh viên thực tập, giọng nam thấp hơi trầm mang theo chút cảm giác áp lực.

“Toàn… toàn thân: hạch bạch huyết nông….không sờ thấy, họng không xung huyết….amidan không sưng, lồng ngực rộng cân đối, sự chuyển động khi hít thở cân đối, hai trường phổi gõ trong, thùy dưới phổi phải rì rào phế nang thô, không rale bệnh lý…”

Đào Nhiên có chút đồng tình với người anh em sinh viên thực tập, nói lắp ba lắp bắp như thế, là phải có bao nhiêu căng thẳng chứ?

Một sinh viên khác bổ sung tiếp, “Xét nghiệm virus đường hô hấp, Protein C phản ứng đều bình thưởng, công thức máu bình thường, sóng T của điện tâm đồ thay đổi. Chức năng thông khí phổi, thể tích thở tối đa trong giây đầu tiên 87.3%, test kích thích phế quản dương tính, nội soi phế quản cho thấy viêm phế quản, CT lồng ngực chưa thấy bất thường.”

“Ừm.”

Bỗng nhiên bệnh nhân bắt đầu ho dữ dội.

Đào Nhiên liền nhìn thấy một cánh tay tiến vào phạm vi tầm mắt của cô.

Là tay của anh, với lấy khăn giấy trên tủ đầu giường.

“Để em!” Cô vội nói. Rồi rút khăn, lau đờm ở khóe miệng cho bệnh nhân.

“Bác sĩ…. Tôi… có phải bị lao phổi không? Có …..lây nhiễm…..” Cơn ho này của bệnh nhân khó khăn lắm mới bình ổn lại, nhịn đỏ mặt hỏi anh.

“Không phải, bác đừng lo.” Giọng của anh trở nên dịu dàng, “Không lây nhiễm, bác bị hen phế quản dạng ho, chữa được, yên tâm.”

Anh an ủi bệnh nhân một lượt, sau đó dẫn bác sĩ chủ trị và một đám sinh viên thực tập rầm rập rời đi, đến hành lang anh vẫn đang hỏi sinh viên thực tập tiêu chuẩn chẩn đoán của hen phế quản dạng ho là gì.

Nghe sinh viên thực tập trả lời lắp ba lắp bắp, cô âm thầm buồn cười, có điều, cô có tư cách gì cười các sinh viên chứ? Bản thân cô có tiền đồ trước mặt anh à? Thầy Tô vừa đi, cô cảm thấy khí oxy trong không khí xung quanh cũng đủ đầy hơn.

Làm một điều dưỡng, bận rộn cả một buổi sáng chân không chạm đất, buổi trưa khó khăn lắm mới được thả lỏng, thì một người đưa hoa đến buồng điều dưỡng.

“Xin hỏi Tô Hàn Sơn ở đây không?”

Mấy điều dưỡng ở buồng điều dưỡng đưa mắt nhìn nhau, “Cô ấy đến rồi! Cô ấy lại đến rồi! Mang hoa đến rồi!”

“Ở đây! Tôi ký nhận cho!” Fan số một xung phong ký nhận thay thầy Tô.

Mỗi một tiết mục quan trọng đều sẽ có một bó hoa đưa đến khoa, gửi cho bác sĩ Tô Hàn Sơn.

Mỗi lần đều cùng một loại hoa – hoa phong lữ.

Khoản lạc của mỗi tấm bưu thiếp đều có chữ ký giống nhau: Bánh rán.

Ai cũng đã từng đoán rất nhiều lần người tên bánh rán này là ai, nhưng chẳng ai biết đáp án.

Nghe điều dưỡng trưởng nói, người tặng hoa thật cố chấp, đến năm nay đã kiên trì được sáu năm. Đáng tiếc, chủ nhiệm Tô chưa một lần tự tay ký nhận, thậm chí chưa từng nhìn hoa lấy một lần.

Trong mắt chủ nhiệm Tô chỉ có bệnh nhân. Cuối cùng điều dưỡng trưởng đưa ra kết luận.

~Hết chương 2.~

← Chương 1: Hôm nay thầy Tô cười chưa  |  Mục lục  |  Chương 3: 1-3 →


Bình Luận

Một phản hồi cho “Bác sĩ Tô, Anh Cười Rất Đẹp | Chương 2: Bánh rán là ai”

  1. Ảnh đại diện duonghalinh

    Khá nhiều từ chuyên ngành nhỉ? May mà tui vẫn hiểu kha khá 😅

Chia sẻ cùng tôi