Yang Ying

5 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Bác sĩ Tô, Anh Cười Rất Đẹp | Chương 3: 1-3

“Xin hỏi fan girl của chủ nhiệm Tô, Bánh rán là ai bạn biết không?” Tiểu Đậu hóng hớt góp vui.

“Lẽ nào cậu biết?” Bó hoa phong lữ đỏ rực rỡ, Đào Nhiên nhìn mãi, sao cứ cảm thấy có chút lòe loẹt, khiếu thẩm mỹ này thật khiến người ta lo lắng!

“Hi hi, mình đoán, chính là bạn gái của chủ nhiệm Tô đấy!”

Sức chú ý của Đào Nhiên chuyển từ hoa đến ba chữ bạn gái*, cười ha ha hai tiếng: “Bạn Tiểu Đậu này, bạn có biết bạn gái chủ nhiệm Tô là ai không?”

*Trong tiếng Trung bạn gái gồm 3 chữ.

“Mình nói cho bạn Tiểu Đậu biết nhé, bạn gái chủ nhiệm Tô ấy à, bề ngoài xinh đẹp ngọt ngào, người gặp người yêu, thông minh lanh lợi, tao nhã độc nhất vô nhị…”

Tròng mắt Tiểu Đậu chuyển động liên tục: “Cho nên, cậu nói xem người này là ai?”

“Đương nhiên người này chính là…” Bỗng dưng Đào Nhiên cảm thấy áp lực bất thường, vội vã quay đầu lại nhìn, ối mẹ ơi, cái người mặt mũi nghiêm túc đứng ngay sau lưng cô không phải chủ nhiệm Tô thì là ai?

Cô lập tức hoảng sợ, ném bó hoa vào lòng anh, “Chủ nhiệm Tô hoa của anh này!” Sau đó nhấc chân chạy.

Phía sau, Tiểu Đậu đuổi theo cô: “Đào Nhiên, cậu đứng lại cho mình! Cậu có bản lĩnh chém gió, thì có bản lĩnh nhận nhá!”

“Đào Nhiên.”

Một chuỗi ba câu đoạt mạng kiểu dì Tuyết* của Tiểu Đậu cũng không sánh bằng một tiếng gọi trầm thấp của người đàn ông.

*Dì Tuyết: Vương Tuyết Cầm – nhân vật phản diện trong phim <Tân dòng sông ly biệt>, một người phụ nữ sắc sảo, đanh đá, mưu mô. Chửi mắng người rất ghê gớm, khiến người ta cảm thấy như dao đâm.

Đào Nhiên đang nhấc chân chạy bỗng dừng lại, cô phanh gấp, xoay đầu đi trở về.

Dáng vẻ ngoan ngoãn đến trước mặt anh, trong đầu có một giọng nói đang hỏi: Những lời cô vừa nói chắc chắn anh nghe không hiểu đúng không? Chắc chắn chứ? Một giọng nói khác thì lại điều khiển thần kinh ngôn ngữ của cô, định hỏi: Thầy có gì dặn dò ạ?

Kết quả, trên đường truyền đạt mệnh lệnh giọng nói này tách ra, điều não cô rút ra được để nói ra lại là: “Chồng có gì…”** Chưa nói xong cô chết máy toàn tập, quả thực khóc không ra nước mắt, hoàn toàn không còn mặt mũi đối diện với chủ nhiệm Tô nữa.

** Trong tiếng Trung, chồng là lão công, thầy là lão sư, dễ nhầm lẫn.

“Không phải! Em nói ông…. Đúng… là ông*** ở giường 15, ông ấy sắp xuất viện rồi, em đi xem ông ấy có gì không hiểu, dặn dò lại một lượt.” Cũng may tốc độ khởi động lại của cô khá nhanh, cũng coi như cứu được mình về!

*** Ông là lão công công.

Gấp gáp đến nỗi người toàn mồ hôi! Thầy Tô, thầy nhất định phải nghe em ngụy biện!

“Ừm, vậy đi đi.” Sau sự trầm mặc ngắn ngủi, một giọng nói dịu dàng cất lên trên đỉnh đầu.

“Vâng, cảm ơn… thầy Tô.” Lần này không sai!

Mùi hương của bó hoa phong lữ trong lòng anh xông đến nỗi người ta không thở nổi.

Cô xoay người đi về phía phòng bệnh, nhưng mới đi được mấy bước lại bị gọi lại, “Đào Nhiên.”

“Có!” Đừng dọa người như vậy chứ?

“Bệnh nhân giường19 nên chăm sóc như thế nào?”

Ầy? Chủ để nói đột nhiên trở nên nghiêm túc?

Được rồi, chủ nhiệm Tô luôn rất nghiêm túc, người không nghiêm túc là cô….

Có điều, chủ nhiệm Tô muốn nói chuyện này, cô cũng không sợ.

“Duy trì hô hấp thông suốt, phòng trừ đờm dãi tắc nghẽn đường thở; liệu pháp oxy, tiếp tục duy trì lưu lượng thấp 1-2l oxy trên mỗi phút, tập phục hồi chức năng hô hấp; thực hiện thuốc theo y lệnh, quan sát hiệu quả thuốc và phản ứng không mong muốn. Còn có giữ phòng bệnh thông khí, nhiệt độ 18-22 độ, độ ẩm tương đối 55-60%, khử trùng không khí trong phòng bệnh mỗi ngày một lần….” Cô còn lưu loát nói một lượt vấn đề chăm sóc ăn uống, nghỉ ngời và tâm lý.

“Ừm, vậy đi đi.”

Cô thở phào một hơi, đi được mấy bước ngoảnh đầu lại, đúng lúc chạm vào ánh mắt của Tô Hàn Sơn. Dưới áo blouse trắng của anh lộ ra một chiếc cổ áo màu đen, khẩu trang che đi nửa khuôn mặt, đôi mắt đen láy thực sự có ánh sáng, màu đỏ lòe loẹt của hoa phong lữ cũng chẳng chèn ép được ánh sáng đó.

Kể ra, cô quả thực là một người tính cách phân liệt kỳ diệu, bình thường đứng trước mặt chủ nhiệm Tô sẽ lúng túng giống như một con chim cút vậy, nhưng chỉ cần bước vào công việc và chuyên môn, cô lập tức trở nên mạch lạc rõ ràng.

Tiểu Đậu cũng cảm thấy ngạc nhiên với bản lĩnh này của cô, hỏi cô sao có thể làm được, cô không đưa ra được đáp án, Tiểu Đậu tự mình tổng kết ra một cái: Cô là người trời sinh ra để làm điều dưỡng.

Cô thích nghe câu đấy, nhưng Tiểu Đậu lại bẻ lái thần sầu: Cô không phải là người trời sinh ra để làm bạn gái chủ nhiệm Tô.

Tiểu Đậu! Mình cảnh cáo cậu, hãy nghĩ đến chân gà tối nay rồi nói chuyện tiếp!

~Hết chương 3.~

← Chương 2: Bánh rán là ai  |  Mục lục  |  Chương 4: 1-4 →


Bình Luận

Chia sẻ cùng tôi