Ý nghĩa của hoa phong lữ chính là hạnh phúc ở bên anh.
Đây là lần thứ mười một Đào Nhiên nhìn thấy nó sau khi đến Bắc Nhã.
Bó hoa phong lữ hôm nay cuối cùng đã đi đến đâu, Đào Nhiên không biết.
Tiểu Đậu cũng không biết, nhưng Tiểu Đậu nhận định hoa đó là do bạn gái Tô Hàn Sơn tặng, “Mình nghe nói chủ nhiệm Tô đã có bạn gái, hai người ở bên nhau rất lâu rồi, nói là bạn đại học! Cậu đó, hết hy vọng rồi!”
Đào Nhiên lặng lẽ lắng nghe, không lên tiếng.
“Thật đó! Cậu nhìn thấy ví của chủ nhiệm Tô bao giờ chưa? Bên trong có ảnh của một cô gái, họ nói rất xinh đẹp! Đào Nhiên à, mình nói cho cậu biết, chúng ta mê nam thần thì mê nam thần, nếu cậu làm người thứ ba thì mình sẽ tuyệt giao với cậu!”
“Tiểu Đậu….” Cô muốn nói, bây giờ thầy Tô không có bạn gái, nhưng câu nói này đã lên đến đầu lưỡi, cô vẫn nuốt nó trở lại.
Bạn gái của Tô Hàn Sơn là ai, bây giờ đang ở đâu, đối với phần lớn người trong khoa mà nói chính là một điều mơ hồ, đối với cô mà nói, thì là một bí mật, một bí mật thuộc về cô và Tô Hàn Sơn. Giống như một đêm của sáu năm trước, trong bệnh viện mùi hương ngọt ngào của đinh hương trắng thôi thúc một đóa hoa nở trong lòng cô, cô giữ kín đóa hoa và bí mật này trong lòng sáu năm, không chia sẻ với ai, nhưng cũng chưa từng quên lãng.
“Chuyện tối nay, cô có thể quên đi không? Coi như chưa từng nhìn thấy.” Sáu năm trước, anh nói với cô như vậy.
Khi đó cô để kiểu tóc học sinh đến ngang tai, tóc mái dày dặn, ngốc nghếch lắc đầu. Cô không quên được.
“Vậy thì coi nó như một bí mật, đừng nói với người khác.”
“Là…..là bí mật giữa anh và em sao?”
“Đúng.”
“Vâng!”
Khi đó cô không biết có phải giơ ngón út ra ngoắc tay với anh hay không, cô không dám, cũng cảm thấy không thích hợp.
Khi ngón út của cô vẫn đang cọ vào ngón áp út, anh đã đi rồi.
Cô mở to mắt nhìn anh đi xa, trong lòng mọc ra một sợi dây, giống như hồi nhỏ cuốn len giúp mẹ vậy, tuột tay là sợi dây chạy đi, kéo dài rất dài, kéo đến nỗi trái tim cô ngâm ngẩm đau.
Đó là lần đầu tiên trong đời cô cảm thấy đau đớn như vậy, giống như một con côn trùng chui vào trong mật hoa nồng đậm, thơm ngọt, bủn rủn, nặng nề, hít thở khó khăn.
“Bác sỹ Tô!” Cô bước nhỏ đuổi theo ra, không nhịn được gọi anh.
Anh không nghe thấy, càng không quay đầu.
Nhưng cô đã nhớ ánh mắt của anh tối đó, ẩm ướt, rất sáng rất sáng, đồng thời cũng chẳng cách nào quên được. Nó và mùi đinh hương trắng thơm ngát buổi tối mùa xuân đó cùng nhau khắc sâu trong ký ức của cô.
Từ đó, con côn trùng nhỏ vừa mới thò chiếc vòi ra khỏi kén như cô, không thể nào giãy dụa ra khỏi đêm thơm ngát đó nữa.
Bốn năm sau, cô mang theo vẻ mệt mỏi phong trần cùng với ký ức của tối đó đến trước mặt anh, che đi sự kích động trong mắt, đè nén xuống sự dâng trào trong lòng, cô mỉm cười với anh: “Xin chào chủ nhiệm Tô, em là Đào Nhiên.”
Ánh mắt anh bình tĩnh, như nhìn một người xa lạ, “Tô Hàn Sơn. Chào cô, chào mừng gia nhập khoa hô hấp Bắc Nhã.”
Trái tim cô giống như một ngọt lửa đang bùng cháy mãnh liệt, bị người ta tạt một gáo nước lạnh thẳng mặt. Khi đốm lửa tắt dụi, tiếng xèo xèo vang lên.
Em là Đào Nhiên, là người có bí mật chung với anh…
Nhưng anh không nhớ, người cất giữ đêm đó và bí mật đó chỉ có một mình cô.
Nhưng mà vậy thì có liên quan gì?
Cô là Đào Nhiên! Là Đào Nhiên không bao giờ chịu thua!
Bốn năm cô cũng đã trải qua rồi, hơn một ngàn cây số cô cũng vượt qua rồi, cuối cùng cô đã đến bên cạnh anh rồi, còn gì tốt hơn điều này nữa?
“Tô Hàn Sơn, sinh nhật vui vẻ.” Lúc tan làm, trong phòng pha thuốc không một bóng người cô khẽ nói.
~Hết chương 4.~

Chia sẻ cùng tôi