Yang Ying

5 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Bác sĩ Tô, Anh Cười Rất Đẹp | Chương 5: 1-5

Chương 5: 1-5

Phía sau bỗng dưng vang lên tiếng của Tiểu Đậu: “Đào Nhiên, cậu nói gì với bức tường thế?”

“Hả?” Đào Nhiên xoay người lại, mặt hơi hồng.

“Không phải chủ nhiệm Tô vừa đứng ở cửa sao?” Tiểu Đậu nháy mắt với cô, “Hừ hừ, gan chóa của cậu quả nhiên to lắm, dám gọi tên chủ nhiệm Tô!”

“Cậu….cậu nói gì?” Đào Nhiên lắp bắp, “Cậu nói…Chủ nhiệm Tô… Vừa ở cửa phòng pha thuốc?”

“Đúng thế? Cậu không biết?”

“Ờ, mình đi đây.” Trái tim của cô vừa hoảng sợ vừa loạn nhịp, thật khiến người ta sầu muộn.

“Cậu đi đâu? Mình không đi ăn với cậu đâu, mình đổi ca trưa rồi.”

“Ờ….” Cô cúi đầu đi đến nhà ăn.

Hôm nay bánh ngọt ở nhà ăn cũng không tệ, còn có cupcake mật ong, cô lấy một cái đặt lên khay cơm, đi tìm chỗ ngồi.

Liếc mắt một cái, ấy, đó không phải Tô Hàn Sơn sao?

Cô do dự một giây có nên đi qua không. Bỗng nhiên cô lại nhớ đến buổi tối sáu năm trước, bóng dáng anh cô độc đi dưới tán cây đinh hương trắng, cũng giống như anh bây giờ, rõ ràng xung quanh là tiếng người huyên náo, anh ngồi một mình một bàn, vô cớ có một sự cô đơn cách xa trần thế.

Tối đó, chính vì cô đơn như vậy, khiến cô lấy đủ dũng khí đi đến bên cạnh anh sao?

Cô khẽ ho hai tiếng, bưng khay cơm đi qua.

“Em chào thầy Tô.” Cô cười híp mắt ngồi xuống phía đối diện anh.

Anh đã phanh chiếc áo khoác màu đen ra, chiếc áo len đan mỏng cùng màu bên trong, có thể phác họa nhàn nhạt đường nét bắp thịt của anh. Chất len thoạt nhìn mềm mại thoải mái, nhưng hơi già. Anh luôn ăn mặc già dặn.

Cô tưởng tượng một chút, nếu như anh có thể mặc một chiếc áo len có thêm họa tiết nổi màu trắng ở bên trong, chắc có thể trẻ ra mười tuổi, dù sao mặt anh cũng rất trẻ.

Cô vội vàng liếc qua mặt anh một cái, không dám nhìn lâu, ánh mắt tiếp tục trở về chiếc áo len của anh, trái tim đập thình thịnh loạn nhịp, trong đầu toàn là cái liếc mắt khiến người ta để lại ấn tượng sâu khắc khi nãy, ánh mặt trời buổi chiều tà xuyên qua cửa sổ nhà ăn rơi xuống mặt anh, cả thế giời đều đang phát sáng lấp lánh.

Tô Hàn Sơn nhìn khay cơm của mình, rồi lại nhìn cô: “Đồ ăn của tôi, có vấn đề gì à?”

“Dạ?” Đào Nhiên sững người, mặt nóng bừng, hóa ra anh cho rằng mình đang nhìn chằm chằm vào đồ ăn của anh, “Không…không có ạ, chỉ là em… không…không muốn ăn.”

Tô Hàn Sơn lại cúi đầu nhìn đồ ăn của mình, so sánh với cô, quả thực thoạt nhìn muốn ăn hơn chút.

Ánh mắt anh rơi trên mặt cô, hơi nhíu mày.

Đào Nhiên cảm nhận được anh đang nhìn mình, mặt càng nóng bỏng, gương mặt sắp vùi vào khay cơm đến nơi.

“Đưa tay qua đây.” Anh bỗng nói.

“Dạ?” Đào Nhiên nhổ mặt từ khay cơm lên, không hiểu ý anh. Vả lại, mỗi lần thầy Tô mở miệng nói chuyện đều xoay chuyển chủ đề quá nhanh đi?

“Vậy thì tự đếm mạch cho mình xem.” Thấy cô chậm chạp không phản ứng lại, anh chỉ đành nói.

“Đếm…đếm mạch ạ?” Cô không hiểu, vì sao phải đếm mạch? Lẽ nào nhìn thấy tim cô đập nhanh sao? Rõ ràng thế á? Có mất thể diện quá không?”

Đầu cô có một trăm câu hỏi đang nhảy nhót, căn bản không thể tập trung tinh thần đếm mạch được!

“Bao nhiêu?”

“Em…em…” Vẫn chưa đếm được.

“Giơ tay.”

“Ồ…” Cô thành thực giơ tay ra, đặt trên mặt bàn ăn.

Ngón tay anh đặt trên động mạch của cô.

Trời ơi! Trong lòng Đào Nhiên đang kêu lên bi thương, quả là công phá dữ dội có được không? Cô cảm thấy da dẻ trên cổ tay mình nóng bừng lên, hơn nữa cảm giác chảy bỏng còn truyền thẳng lên trên, thiêu đốt lỗ tai cô cũng đang phát nhiệt, trái tim nhảy nhót đến nỗi sớm không biết mình là ai nữa rồi!

~Hết chương 5.~

← Chương 4: 1-4  |  Mục lục  |  Chương 6: 1-6 →


Bình Luận

Chia sẻ cùng tôi