Yang Ying

3 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Thời niên thiếu – Chương 42

Bốn mươi mốt phút, Chu Tranh nhảy lên đón bóng, cùi trỏ của anh chàng cao to trường chuyên thúc vào bụng anh, Chu Tranh ngã xuống đất, tiếng vang cực lớn. Triệu Tiêu Dạng đứng bật dậy, cô nắm chặt áo khoác của Chu Tranh, ánh mắt trở nên nghiêm túc.

“Anh Tranh?” Vương Hạo nhào đến túm cổ áo của anh chàng cao to, “Mày cmn muốn chết à? Dám động đến anh Tranh tao!”

“Vương Hạo!” Chu Tranh đứng dậy, “Quay về, không được đánh nhau.”

Tiếng còi vang lên, Vương Hạo căm phẫn chửi một câu, đi về phía Chu Tranh. Sắc mặt Chu Tranh bình thường, ra hiệu Vương Hạo phát bóng, Vương Hạo lại nhìn Chu Tranh, cậu rất lo lắng cho Chu Tranh.

“Không sao, không còn thời gian nữa.”

Vương Hạo phát bóng, Chu Tranh bước lên, động tác nhanh nhẹn dứt khoát giữ được bóng, họ cùng nhào lên. Chu Tranh chuyển tay ném cho Vương Hạo, anh và Vương Hạo trưởng thành cùng nhau, rất ăn ý. Vương Hạo giữ bóng chạy xuống dưới rổ, lúc này đội bạn mới ý thức được bóng đã bị mang đi, lập tức ngăn chặn, Chu Tranh lên tiếng, “Hạo Tử!”

Vương Hạo nhảy lên, quả bóng bay nửa sân, Chu Tranh đón được trực tiếp ném vào rổ, một cú ba điểm đầy kỹ thuật. Sức mạnh cánh tay của Chu Tranh mạnh mẽ, điểm này tất cả mọi người đều phải phục.

Ba mươi chín điểm.

Toàn bộ sân bóng rổ đều sôi sục, tất cả đều là tiếng hét, có nam sinh cũng có nữ sinh. Triệu Tiêu Dạng nhìn chằm chằm thời gian, còn ba phút nữa, vào một cú ba điểm thì điểm số cào bằng, có thể đánh hiệp phụ.

Trước khi quen biết họ thế giới của cô chỉ có học tập, chỉ có thành tích mới khiến cô hừng hực sục sôi, có thể đốt cháy sự nhiệt tình của cô. Nhưng bây giờ cô phát hiện, trong cuộc sống có rất nhiều thứ đáng để quan tâm, đáng để mong đợi, đáng để dốc toàn lực chiến đấu. Trong thế giới của cô không chỉ có hàm số nhị thức, còn có cả vận động thể thao dâng trào sóng lòng.

Còn lại hai phút, ba người đội bạn nhìn Chu Tranh, chỉ cần Chu Tranh không lấy được bóng thì cho dù những người khác ăn hai điểm thì đội họ vẫn thắng.

Một giây cuối cùng, Vương Hạo lấy được bóng, người của đội bạn đều tập trung dưới rổ, Vương Hạo dẫn bóng ra ngoài, tất cả mọi người đều cho rằng cậu muốn truyền bóng, nên phòng thủ dưới rổ. Vương Hạo lùi ra vạch ba điểm, bật nhảy lên, quả bóng vụt khỏi tay bay đi. Quả bóng ở trên rổ.

“Ba điểm!”

Toàn sân bóng điên rồi! Giọng Phương Linh Lợi khản đi, “Vương Chủ Nhật!”

Vương Hạo vốn muốn lộn về phía sau, lăn dưới đất phát hiện với sức lực của cậu ấy thì không bật dậy được, nên lại lồm cồm bò dậy giơ ngón tay, “Còn ai vào đây nữa!”

Chu Tranh giơ chân đá mông Vương Hạo, “Còn bốn mươi giây.”

Bốn mươi giây anh còn muốn ăn điểm? Điên mất thôi, mục tiêu của Vương Hạo là cân bằng tỉ số để vào hiệp phụ. Đội bạn cũng nghĩ như vậy, mười giây cuối cùng Chu Tranh nhận được bóng ngoài vạch ba điểm, họ giơ ngón giữa.

Cậu có thể ăn hay là làm màu? Dù sao vẫn vào hiệp phụ.

Nhảy lên ném bóng, cánh tay thon dài trắng trẻo vẽ ra một đường cong tuyệt đẹp trong không trung. Chu Tranh đáp đất, đôi giày thể thao giẫm nên nền đất phát ra tiếng nặng nề. Một giây phút, tất cả mọi động tác đều tua chậm lại. Quả bóng vượt qua mọi người, pang một tiếng, chuẩn xác rơi vào rổ.

Tiếng còi vang lên, trận đấu kết thúc.

Nhìn tiếng hét điên cuồng trên khán đài, Chu Tranh hất khuôn cằm kiêu ngạo. Ngón tay lướt qua trán, khóe môi nhớn lên nụ cười tự tin ngông cuồng. Vương Hạo chạy qua nhào vào ôm Chu Tranh, nước mắt sắp trào ra đến nơi.

“Anh Tranh quá giỏi!”

Bốn mươi hai so với bốn mươi lăm, điểm số này quá tuyệt vời.

“Buồn nôn, đừng ôm tôi.” Tiếng còi vang lên, trận đấu đến hồi kết. Khi trời đất đều yên tĩnh lại thì cơn đau mới ập đến, anh rũ tay xuống đá Vương Hạo ra xa.

Vương Hạo sung sướng không nhẫn nại được, chạy vòng vòng nửa sân bóng, giơ tay muốn ném áo đấu thể hiện màn ăn mừng cool ngầu, nhưng chất lượng áo đấu tốt đến mức khiến người ta tuyệt vọng. Nó mắc kẹt ở cổ không kéo ra được, cả sân cười điên. Vương Hạo có gương mặt của nam thần, nhưng làm chuyện của kẻ điên.

Đội bóng trường chuyên khịt mũi, “Chỉ thắng một trận nhỏ tôi, có gì mà phải vênh?”

“ Vênh đấy, thắng được chúng mày là sướng.” Vương Hạo giơ ngón giữa lên, giống như một con chim thắng trận vậy, “Thật cmn thoải mái, bại tướng.”

Trường chuyên: “……”

“Tàm tạm là được rồi.” Giáo viên thể dục gọi Vương Hạo lại, sợ Vương Hạo bị đánh, vậy thì quá thảm.

“Chu Tranh, không sao chứ?”

Chu Tranh lắc đầu, xoay người đi về phía Triệu Tiêu Dạng, biểu cảm của cô nghiêm túc, cô đưa áo khoác cho Chu Tranh, nhíu mày, “Đi bệnh viện nhé?”

Chu Tranh nhìn Triệu Tiêu Dạng một cái, Vương Hạo cũng không nhìn ra, nhưng Triệu Tiêu Dạng lại rất tỉ mỉ.

“Ừm.” Chu Tranh xách áo khoác, mấy người Vương Hạo vẫn đang hưng phấn.

“Anh Tranh giỏi quá!” Phương Linh Lợi hưng phấn chạy qua, nói, “Em cho rằng quả cuối cùng anh sẽ ném bóng dưới rổ.” Quả cuối cùng rõ ràng Chu Tranh có động tác lùi ra ngoài, vì một quả ba điểm, điên cuồng đến mức khó chấp nhận, cũng chẳng thèm sợ không ném vào.

“Đúng vậy đúng vậy.” Vương Hạo chạy qua nhấc tay khoác lên vai Phương Linh Lợi, cô ấy đẩy cậu ra, Vương Hạo cũng không giận. Nhảy nhót nói, “Ăn ba điểm khá đẹp trai, anh Tranh của chúng ta theo đuổi chủ nghĩa hình thức.”

“Cút!”

“Em gái Tiêu Dạng, cậu không vui sao?”

“Không.” Triệu Tiêu Dạng nhìn Chu Tranh khoác áo sải bước dài đi ra ngoài liền lập tức đuổi theo, Vương Hạo sững người, muốn đuổi theo lại bị thầy giáo gọi lại.

“Vương Hạo, em qua đây!”

“Em đến đây.” Vương Hạo nhìn theo hướng Chu Tranh rời đi, nhíu mày, nhưng kiểu người không chú ý chuyện gì được quá ba giây như cậu thì nhanh chóng quên nó đi ngay.

Dưới ánh mặt trời, đôi chân dài của Chu Tranh thẳng tắp, dáng đi của anh rất mạnh mẽ. Có gió thổi qua, hơi lạnh, Triệu Tiêu Dạng mím môi, “Có gãy xương không?”

“Nếu gãy xương thì không chịu được đến bây giờ.” Bỗng dưng Chu Tranh dừng chân lại, xoay người, đôi mắt đen nhánh nhìn Triệu Tiêu Dạng từ trên xuống, hàng mi dày dậm khẽ động, khóe môi anh nhướn lên, khẽ nói, “Lo lắng cho tôi? Hửm?”

Giọng nói hơi trầm, gõ vào trái tim Triệu Tiêu Dạng, phát ra tiếng ong ong. Triệu Tiêu Dạng luôn cảm thấy có chỗ nào không bình thường nhưng lại không nói ra được. Cô nhìn Chu Tranh, mồ hôi trên trán anh đã rơi xuống, gương mặt trắng trẻo trầm trầm. Cô có hơi căng thẳng, mím chặt môi, vặn ngón tay.

“Đau lắm không?” Bỗng dưng Triệu Tiêu Dạng nhớ đến buổi tối tại KTV, anh bảo vệ mình ở bên cạnh, bàn tay rộng lớn bịt chặt tai cô, che đi nửa bên mặt. Ấm nóng khô ráo, vô cùng an toàn. Xúc giác từ ngón tay anh tốt hơn nhiều việc chỉ liếc nhìn, mặt Triệu Tiêu Dạng vô cớ nóng lên.

“Cũng tạm.” Chu Tranh thẳng người, nghiêng đầu qua, vượt qua Triệu Tiêu Dạng nhìn về phía những người vây xem ở nhà thể chất. Mấy người này rảnh thật, đuổi theo xem cái gì?

Chu Tranh vào phòng thay đồ, Triệu Tiêu Dạng cúi đầu đi theo phía sau Chu Tranh, đập đầu vào người anh, cô lập tức đứng thẳng ngẩng đầu lên, Chu Tranh chỉ ba chữ “phòng thay đồ” phía trên. Nửa cười nửa không nhìn Triệu Tiêu Dạng, giọng trầm trầm nói, “Cậu xem tôi cũng không sao, sớm muộn gì cũng nhìn thấy, nhưng bên trong không phải một mình tôi dùng.”

Triệu Tiêu Dạng há miệng, nhanh chóng hoàn hồn, cô lập tức lui ra, “Không phải… Tôi không… Tôi không muốn xem.” Cô xoay người, căng thẳng đến mức tay cũng run, “Tôi về phòng học.”

“Ở đây đợi tôi, cùng tôi đến bệnh viện.” Chu Tranh dựa nghiêng người, đầy hứng thú nhìn Triệu Tiêu Dạng đỏ mặt, đáng yêu chết mất. Anh hơi muốn hôn Triệu Tiêu Dạng, nhưng xung quanh đều là người xem kịch, da mặt Triệu Tiêu Dạng mỏng như thế, tốt nhất đừng hôn.

“Tôi xong ngay thôi.”

Triệu Tiêu Dạng mặt đỏ tía tai đứng ở cửa phòng thay đồ, cô muốn di dời chú ý, vừa ngẩng đầu lên phát hiện xung quanh toàn là người. Cô sững sờ, người đến đông như vậy từ khi nào? Cô suýt nữa đi vào phòng thay đồ nam dưới ánh nhìn của bao nhiêu người thế này?

Điên rồi!

Triệu Tiêu Dạng bấm bụng giả vờ như vừa nãy không xảy ra chuyện gì, yên lặng dời bước đến cây ngô đồng phía không xa, hung hăng đá mặt đất một cái.

“Triệu Tiêu Dạng, anh Tranh đâu?”

Triệu Tiêu Dạng ngoảnh đầu nhìn thấy Phương Linh Lợi, cô chỉ vào bên trong, máy móc nói, “Đang thay đồ.”

“Tay anh ấy không sao chứ?”

Triệu Tiêu Dạng nghĩ ngẫm rồi nói, “Sưng rồi.”

“Hả?” Phương Linh Lợi lập tức xông vào phòng thay đồ nam, Triệu Tiêu Dạng trợn mắt há mồm, nửa phút sau Vương Hạo xách Phương Linh Lợi ra ngoài, đẩy lên tường, mặt cậu đỏ hồng, hiếm khi thấy mạnh mẽ mắng như vậy, “Đều là con trai cả, cậu vào làm gì?”

“Tôi muốn vào thì vào, liên quan gì đến cậu?” Phương Linh Lợi hất khuôn cằm xinh đẹp, ánh mắt nghiêm túc, cô là kiểu xinh đẹp phóng khoán, mắt phượng mũi cao mặt trái xoan. “Vương Hạo, cậu mà dám hét lên với tôi nữa, có tin tôi đánh chết cậu…”

Triệu Tiêu Dạng định đi qua khuyên giải, “Vương…A!”

Nửa câu phía sau hóa thành sự kinh ngạc, cô dừng chân lại, Vương Hạo vẫn mặc áo thi đấu, tay chân thon dài, mạnh mẽ chèn ép Phương Linh Lợi, đôi môi chặn trên môi Phương Linh Lợi.

Triệu Tiêu Dạng mở to mắt, ngơ ngẩn.

Một giây sau, Vương Hạo ôm quần quỳ xuống, cậu ngẩng đầu giãy giụa nói, “Cậu mưu sát chồng!”

“Chồng cmn cậu!” Phương Linh Lợi hoàn toàn ngây ngẩn, toàn thân chìm trong hỗn độn, Vương Hạo hôn cô, đây là nụ hôn đầu. Cô lại đá một cái vào chân Vương Hạo, có người thấp giọng bàn tán, đôi mắt phượng lạnh lùng của Phương Linh Lợi liếc qua, “Nhìn cái gì mà nhìn? Chưa từng thấy người đẹp nổi nóng à? Còn xem nữa tôi móc mắt các người ra bây giờ.”

Phương Linh Lợi sát khí ngùn ngụt, những lời bàn tán đó cũng nhỏ lại.

“Phương Linh Lợi.” Vương Hạo đi kéo tay Phương Linh Lợi, cô ấy ghét bỏ tránh đi, lau miệng thật mạnh, “Rác rưởi!”

Xoay người chạy đi.

Triệu Tiêu Dạng trợn mắt há miệng, mãi đến khi Chu Tranh đi từ phòng thay đồ ra cô mới hoàn hồn. Chu Tranh nhíu mày, đá Vương Hạo một cái, “Sao thế?”

Vương Hạo vịn tường đứng dậy, há miệng nói, “Sắp chết rồi, có lẽ em bị Phương Linh Lợi đá hỏng rồi, em phải đi bệnh viện.

Chu Tranh: “… …”

Anh nhìn về phía Triệu Tiêu Dạng, mặt mày cô đờ đẫn, ánh mắt hai người nhìn vào nhau. Triệu Tiêu Dạng chần chừ một lát mới đi qua đứng bên cạnh anh, cảnh giác nhìn chằm chằm Vương Hạo, thấp giọng nói, “Vậy đi bệnh viện đi.”

Rốt cuộc Vương Hạo đã làm gì?

“Vương Hạo cậu cũng đừng giả vờ chết nữa, đi thôi.” Chu Tranh đi trước.

Lên taxi Chu Tranh mới biết chuyện Vương Hạo hôn Phương Linh Lợi. Anh ngẩng phắt đầu, “Cái gì?”

“Em chỉ là nhất thời buột phát, không nghĩ nhiều như thế, ai ngờ cô ấy ra tay ác như vậy.” Vương Hạo liếm môi, vừa nãy đầu óc trống rỗng, bây giờ cậu hồi tưởng lại, hình như có hơi ngọt, mềm mềm. Lỗ tai Vương Hạo đỏ bừng, còn ở đó giả vờ mạnh mẽ tố cáo, “Cô ấy là con gái à? Ra tay độc ác, học ai không biêt?”

Chu Tranh không muốn nghe kinh nhiệm tìm đường chết của Vương Hạo, ngoảnh đầu nhìn Triệu Tiêu Dạng. Cô cúi đầu ngồi thẳng, nghe thấy vậy lại dịch sang bên cạnh một chút, suýt chút nữa dán vào cửa xe. Ánh mặt trời buổi chiều chiếu xuyên qua cửa sổ, rơi lên gương mặt thanh tú của cô, hàng mi dày che đi cảm xúc trong mắt. Môi cô mím chặt, ngón tay tinh tế nõn nà nắm chặt lại, rơi vào trạng thái phòng bị.

← Chương 41  |  Mục lục  |  Chương 43 →


Bình Luận

Chia sẻ cùng tôi