Đến bệnh viện, Vương Hạo nói, “Em không sao, hay chúng ta về đi.”
Chu Tranh lạnh lùng liếc qua cậu ấy, xoay người đi vào bệnh viện, sự hưng phấn của Vương Hạo cũng không tiếp tục nữa. Cậu không có nơi nào để phát tiết những lo âu đó, cậu đột nhiên hôn Phương Linh Lợi, sau này nên đối diện với Phương Linh Lợi như thế nào đây? Cô ấy có ghét mình không? “Tớ thật sự không sao, không cần đi kiểm tra.”
“Cậu ấy cần kiểm tra.” Triệu Tiêu Dạng ngoảnh đầu, điềm tĩnh nhìn Vương Hạo.
Đầu óc Vương Hạo chậm chạp, “Hả?”
Triệu Tiêu Dạng mím môi, “Chu Tranh bị thương.”
“Hả?”
Dây chằng cổ tay của Chu Tranh bị kéo giãn, trên người cũng có rất nhiều nơi bị va đập. Vén áo lên lộ ra những vết xanh tím ở sau lưng, Vương Hạo lập tức đứng bật dậy, hùng hùng hổ hổ nói, “Em đi đập chết thằng khốn đó!”
Triệu Tiêu Dạng đứng ở cửa đưa lưng về phía họ, nghe thấy vậy bỗng dưng ngoảnh đầu, bất ngờ nhìn thấy vòng eo gầy tinh tế của Chu Tranh, xê dịch lên trên là những vết xanh tím chói mắt trên nền da trắng.
Chu Tranh cau mày, “Đừng gây chuyện.”
Ánh mắt Triệu Tiêu Dạng và Chu Tranh nhìn vào nhau, cô lập tức ngoảnh đầu đi đưa lưng về phía Chu Tranh.
Bác sĩ băng bó cho Chu Tranh, căn dặn, “Chú ý nghỉ ngơi, thời gian này đừng động tới cổ tay, đến thay thuốc theo lịch hẹn.”
“Vâng.”
Chu Tranh đứng dậy, nghiêng đầu ra hiệu, “Triệu Tiêu Dạng, đi.”
Triệu Tiêu Dạng nhìn bác sĩ, bác sĩ đã gọi bệnh nhân tiếp theo vào, cô vội nói, “Chú bác sĩ ơi, vết thương trên lưng cậu ấy không cần xử lý ạ?”
Chu Tranh ngoảnh đầu nhìn cô chăm chú.
“Bôi thuốc là được rồi, không tổn thương đến gân cốt không phải chuyện gì lớn.” Bác sĩ đẩy gọng kính lên nhìn đồng phục thi đấu trên người Vương Hạo, “Cô bé, thời gian này trông coi đừng để cậu ấy đánh bóng là được.”
“Vâng ạ.”
Vương Hạo rầu rĩ nói, “Em đi lấy thuốc giúp anh nhé?”
Chu Tranh đưa đơn thuốc cho Vương Hạo, cậu ấy chạy xuống lầu như một làn khói, Triệu Tiêu Dạng ra ngoài cửa sóng vai đi cạnh Chu Tranh. Trầm mặc đi tới cửa thang máy, đợi hai phút mà thang máy vẫn lề mề không lên.
“Chúng ta đi thang bộ đi?” Triệu Tiêu Dạng kiến nghị, lại sợ Chu Tranh không kiên nhẫn, cô bổ sung thêm, “Chỉ có bốn tầng.”
“Ừm.” Chu Tranh nhấc đôi chân dài bước vào cầu thang bộ trước, Triệu Tiêu Dạng đi theo phía sau, tầng ba đang sửa chữa, dưới mặt đất có bùn và cát. Triệu Tiêu Dạng vừa định nhảy qua thì bỗng dưng Chu Tranh kéo tay cô lại.
Triệu Tiêu Dạng giật mình, ngẩng đầu lên. Chu Tranh cũng ngoảnh đầu, nhìn vào mắt nhau, đôi mắt đen nhánh của anh âm trầm, tựa như xoáy nước dưới biển sâu.
Triệu Tiêu Dạng ngừng lại, Chu Tranh thả tay cô ra, cô cũng thở phào. Một giây sau, một tay Chu Tranh ôm ngang eo cô nhấc lên, bước qua chỗ xi măng thì đặt cô lên bậc thang sạch sẽ, anh rời mắt đi nhàn nhạt nói, “Có thể đi rồi.”
Trái tim Triệu Tiêu Dạng sắp vọt ra từ cổ họng, cô nhìn chằm chằm cái gáy của Chu Tranh, cảm giác không khí lúc này rất bí bách. Cô ho khẽ một tiếng, Chu Tranh dừng chân lại xoay người.
Triệu Tiêu Dạng cũng dừng lại, Chu Tranh chân dài giẫm lên bậc thang dưới chân Triệu Tiêu Dạng, nghiêng người. Hơi thở ấm nóng ập đến, Triệu Tiêu Dạng rụt cổ lại, kéo tay mình về.
Tay trái của Chu Tranh chống lên lan can chặn đường. Anh dán mắt nhìn vào môi Triệu Tiêu Dạng, đỏ hồng ẩm ướt rất cuốn hút, chiếc áo trên người Triệu Tiêu Dạng rộng thùng thình, “Cậu cảm thấy….” Chu Tranh ngừng lại, giọng nói trầm thấp, “Có phải cậu không thích Vương Hạo không?”
“Không phải.” Triệu Tiêu Dạng mím chặt môi, Chu Tranh muốn nói đỡ cho Vương Hạo? Trái tim đang đập điên cuồng của cô đã bình tĩnh hơn một chút.
“Phải không?”
Triệu Tiêu Dạng nhíu hàng mày thanh tú, trầm mặc một lát rồi nói, “Cậu ta rất không tôn trọng người khác.”
Chu Tranh đứng thẳng người, ngữ khí lạnh lẽo, đồ khốn đó dám chạm vào Triệu Tiêu Dạng, anh phải đập chết Vương Hạo, “Cậu ta bắt nạt cậu?”
“Không phải tôi.” Triệu Tiêu Dạng nói, “Cậu hỏi thái độ của tôi lúc chiều à? Vậy thì tôi nói. Cậu ta rất không tôn trọng Phương Linh Lợi, chuyện này cậu ta làm không đúng.”
Chu Tranh kéo khóa áo khoác lên, gương mặt lạnh lùng không nhìn ra cảm xúc, trong thang bộ tối tăm, anh bước từng bước xuống dưới, “Nếu hai người đang hẹn hò thì những chuyện này đều là bình thường, chúng ta….”
“Không bình thường, cậu ta không được Phương Linh Lợi đồng ý, trước mặt nhiều người như vậy, đó là ép buộc.” Hiếm khi thấy Triệu Tiêu Dạng bày tỏ quan điểm của mình, cô bước nhanh xuống sóng vai với Chu Tranh, nói, “Cậu cho rằng cậu ta bình thường?
”
Chu Tranh dừng chân lại, nhìn Triệu Tiêu Dạng một lát rồi gật đầu, “Không, hơi quá.”
Điện thoại vang lên, Triệu Tiêu Dạng lấy ra nhìn thấy là Tưởng Húc Nhiên, cô bất chợt nhớ đến tin nhắn lúc trưa, cô đã quên trả lời. Vội vàng nghe máy, giọng Tưởng Húc Nhiên vang lên ở đầu kia điện thoại, “Cậu ở đâu vậy?”
“Bệnh viện.”
“Câu sao thế?”
“Không phải tớ, là Chu Tranh.” Triệu Tiêu Dạng cảm thấy không bình thường, cô ngoảnh đầu. Cái gáy rơi vào một bàn tay, cô mở to mắt, gương mặt của Chu Tranh gần sát bên cạnh. Hai người họ đều đang trợn mắt, lông mi của Chu Tranh dài kinh người, Triệu Tiêu Dạng cảm thấy lông mi đó gần quẹt vào mặt mình, cô nín thở.
Hơi thở của Chu Tranh ùn ùn kéo đên, áo đồng phục của anh phanh ra, bên trong là áo len trắng. Áo len mềm mại dán vào da cô, có hơi lạnh. Ngón tay anh thon dài đặt lên tóc Triệu Tiêu Dạng, cô cảm nhận được sức mạnh từ mặt trong ngón tay. Hơi thở trên người anh sạch sẽ, Triệu Tiêu Dạng chỉ cảm thấy cả thế giới điều yên tĩnh lại, chỉ có tiếng tim đập, thình thịch thình thịch.
Bên ngoài cửa sổ, một vùng lá rụng bay liệng rồi rơi xuống đất, Chu Tranh cụp mắt, hơi thở sát gần, sau đó rơi đến khóe miệng.
Triệu Tiêu Dạng trợn tròn mắt, bên tai là tiếng Tưởng Húc Nhiên, “ Tranh sao vậy? Nặng không?”
Cánh tay cầm điện thoại của Triệu Tiêu Dạng cũng đang run, cô không biết Chu Tranh có bị nặng không, cô chỉ biết mình sắp điên rồi. Toàn thân cô nóng rực, chóp mũi của Chu Tranh tựa như lướt qua da cô, sống mũi của anh cao vậy mà. Da dẻ lại trắng như thế, đồng tử cũng đen đến mức khiến người ta kinh hồn.
Chu Tranh thẳng người dậy, tay trái đúc túi, đá bậc thang dưới chân. Anh lười biếng đứng đó, cảm xúc trong mắt rất nhạt, đang đợi Triệu Tiêu Dạng nghe điện thoại.
“Đánh bóng bị thương.” Triệu Tiêu Dạng nói, “Chu Tranh ở đây, cậu muốn nói chuyện với cậu ấy không?”
Sau đó điện thoại rơi vào tay Chu Tranh, Triệu Tiêu Dạng cắn môi dưới, sau đó liếm khóe môi. Chu Tranh cầm lấy điện thoại trực tiếp nói, “Xuất viện rồi?”
“Ừ, chưa chết.” Tưởng Húc Nhiên nói, “Bị thương thế nào vậy?”
“Không sao, con gái cứ thích lo lắng.” Chu Tranh chậm chạp nói.
Tưởng Húc Nhiên: “ … …”
Đầu kia điện thoại trầm mặc khá lâu, rất lâu sau đó, Tưởng Húc Nhiên nói, “Mai đến trường gặp nhau rồi nói sau.”
Ngắt máy, Chu Tranh đưa điện thoại cho Triệu Tiêu Dạng, “Đi thôi.”
Đôi mắt to đen nhánh sáng trong của Triệu Tiêu Dạng nhìn anh, nhận lấy điện thoại cất vào cặp sách, “Cậu ấy có chuyện gì vậy?”
“Không nói.” Chu Tranh híp mắt, nhưng cũng không để lộ quá nhiều cảm xúc.
Đi ra khỏi cửa phòng khám, Vương Hạo xách túi thuốc chạy qua, thở phì phò, “Hai người đi đâu vậy? Tớ không đợi được hai người, lên tầng tìm cũng không thấy.
“Đi cầu thang bộ.” Chu Tranh nói.
Vương Hạo đưa thuốc cho Chu Tranh, nhíu mày đầy tâm sự, cùng không chú ý vì sao Chu Tranh và Triệu Tiêu Dạng ở trong thang bộ lâu như vậy.
“Về nhà trước đi.”
Trên đường hiếm có khi Vương Hạo không lên tiếng, cậu ngồi thẳng, cảm xúc lo lắng. Điện thoại cậu để ở trường không mang theo, cậu nhìn những tòa nhà lùi nhanh về sau ngoài cửa sổ.
“Hai người về nhà trước đi, tớ phải đến trường cầm quần áo với cặp sách, hai người muốn lấy không?”
“Hôm nay không có bài tập, không cần.” Chu Tranh quan sát Vương Hạo, “Cậu… thật sự không lạnh?”
“Hả?”
Chu Tranh: “… …”
Chiếc xe đi vào tiểu khu là sáu giờ chiều, mặt trời ngả về phía tây nhuộm một màu vàng lên mặt đất. Chu Tranh đi phía trước, Triệu Tiêu Dạng đi phía sau anh, hai người một trước một sau rất yên tĩnh, chỉ có tiếng bước chân vang lên.
Đến cửa nhà, Chu Tranh lấy chìa khóa mở cửa, bỗng nhiên nghe thấy tiếng vật nặng rơi xuống đất, chắc là bình hoa, tiếng đổ vỡ vô cùng rõ ràng, sau đó vang lên tiếng hét tức giận của Tiết Cầm, “Chu Khải Thụy, bây giờ tôi phải ly hôn với anh!”
Chu Tranh xoay người bịt tai Triệu Tiêu Dạng lại, cô ngây người, ánh mắt Chu Tranh âm u nặng nề. Họ đứng ở cửa, bên trong là tiếng cãi vã điên cuồng, còn kèm theo tiếng khóc.
Chu Tranh bịt chặt tai Triệu Tiêu Dạng, gió cuốn những chiếc lá mùa thu bay đến bên chân, Chu Tranh buông tay kéo Triệu Tiêu Dạng đi, “Cậu muốn ăn gì? Tôi đưa cậu đi.”
Tiết Cầm về khi nào? Họ đang cãi vã điều gì?
Đi đến cổng tiểu khu, Chu Tranh mới buông Triệu Tiêu Dạng ra, “Đi ăn lẩu nhé?”
Chu Tranh giơ tay vẫy taxi, biểu cảm đã bình tĩnh lại, Triệu Tiêu Dạng ngồi vào xe rồi ngoảnh đầu, “Hình như bác sĩ nói cậu không được ăn cay.”
Chu Tranh: “… …”
“Tôi mời cậu ăn cháo nhé?”
Nửa tiếng sau hai người họ ngồi trong một quán cháo rất nhỏ, bốn phía đều là người. Triệu Tiêu Dạng bưng cháo về đặt trước mặt Chu Tranh, lại đi lấy thìa và đũa.
Chu Tranh nhìn xung quanh, rốt cuộc làm sao mà Triệu Tiêu Dạng phát hiện ra một cửa hàng nhỏ như vậy, tồi tàn như vậy? Nơi nào cũng là tiếng ồn, tiếng trẻ con khóc, bên cạnh còn có người già.
Hàng mày anh tuấn của Chu Tranh nhíu lại, vô cùng bất mãn với hoàn cảnh hiện tại. Triệu Tiêu Dạng rửa lại dụng cụ ăn một lượt rồi đặt trước mặt Chu Tranh, thấp giọng nói, “Trên mạng có người nói nhà này rất ngon.”
Chu Tranh hừ lạnh.
“Không bẩn đâu, đồ dùng nhà họ đều ở tủ khử trùng.” Chu Tranh rất kén chọn, tình tình cũng nóng nảy, Triệu Tiêu Dạng thật sự sợ anh lật bàn đi mất.
Chu Tranh nhìn kẽ tay Triệu Tiêu Dạng có giọt nước liền rút giấy đưa cho cô. Mùi vị của cháo cũng tàm tạm, khá thanh đạm. Họ không nhắc đến chuyện Chu Khải Thụy và Tiết Cầm cãi nhau, bát cháo nóng hổi bốc khói nghi ngút, đồ ăn kèm thanh đạm, xung quanh là người qua kẻ lại, hương thơm của đồ ăn trộn lẫn với tiếng chuyện trò mang theo âm địa phương.
Cũng không tệ lắm.
Họ rất muộn mới về nhà, phòng khách đã khôi phục trạng thái vốn có, chỉ thiếu đi mấy đồ trang trí. Tiết Cầm và Chu Khải Thụy đều không ở nhà, Triệu Tiêu Dạng thở phào một hơi, bố mẹ cô chưa từng cãi cọ, đến nhà họ Chu cô cũng mới biết hóa ra vợ chồng cũng sẽ cãi nhau ác liệt như vậy, khi họ cãi nhau, tình cảnh của cô rất gượng gạo, cũng may đều không ở nhà.
Sáng sớm hôm sau vẫn không thấy ai, Triệu Tiêu Dạng vội vàng ăn xong bữa sáng nhìn thời gian, Chu Tranh vẫn đang từ tốn ăn cơm, Triệu Tiêu Dạng nhíu mày, “Phải lên chuyến bus lúc sáu giờ năm mươi, nếu không sẽ đến muộn.”
“Tôi lái xe đưa cậu đi.” Chu Tranh ngước mắt, nhìn Triệu Tiêu Dạng lại mặc chiếc áo len đen xì rộng thùng thình, cô hết quần áo rồi à? Có phải nên mua quần áo rồi không?
“Tay của cậu lái xe được à?”
Chu Tranh đang dùng tay trái ăn cơm: “… …”
Lần đầu tiên Chu Tranh đi xe bus trong cuộc đời này, đại thiếu gia không biết đau khổ của nhân gian đối mặt với chiếc xe bus chen chúc như có thể ép ra bã, quả quyết đòi ngồi taxi đến trường.
Triệu Tiêu Dạng bị kéo loạng choạng, cô ngoảnh đầu, “Làm gì thế? Xe sắp đi rồi?”
“Bắt xe đi.” Chu Tranh hất cằm, ánh mắt không vui, “Tôi không cho phép người khác chạm vào cậu.”
Triệu Tiêu Dạng: “… …”
“Không thoải mái.” Chu Tranh kiệm lời biểu đạt sự kiêu ngạo của mình.
Không đón được taxi, một chiếc xe màu đen chạy qua, cửa sổ xe hạ xuống, gương mặt trắng bệch của Tưởng Húc Nhiên đã lâu không gặp lọt vào tầm mắt, cậu mặc áo sơ mi thuần màu trắng, áo khoác đồng phụ thẳng thớm trên người, đôi mắt đào hoa phủ sương lạnh, ánh mắt cậu chuyển từ người Triệu Tiêu Dạng và Chu Tranh đến bàn tay đang nắm chặt.

Chia sẻ cùng tôi