Yang Ying

3 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Thời niên thiếu | Chương 51 – 52

“Tôi không cần!” Triệu Tiêu Dạng đè thấp giọng nói, Chu Tranh nghiêm mặt rời tầm mắt đi, ngoảnh đầu ra ngoài cửa sổ.

Tiết Cầm cầm nhìn về phía sau qua gương chiếu hậu, Triệu Tiêu Dạng lập tức ngồi thẳng người, bàn tay siết chặt, Tiết Cầm nói, “Gần đây Tiêu Dạng có thiếu gì không?”

“Con có hết rồi ạ, không thiếu.” Triệu Tiêu Dạng lắc đầu, góc cạnh của thỏi trong lòng bàn tay hằn lên tay cô khá đau, cô cắn môi. Tiết Cầm lại nói với Chu Tranh, gương mặt Triệu Tiêu Dạng nóng bừng lên, không thể bình tĩnh lại được.

Chu Tranh tặng cô son làm gì?

Xe dừng lại, Tiết Cầm nói với họ, “Hai đưa đi vào trước đi, vẫn chỗ cũ, mẹ đi đỗ xe.”

Chu Tranh và Triệu Tiêu Dạng cũng xuống xe, cô kéo khóa áo khoác lên rồi nhét tay vào túi áo. Gió bắc vù vù cứa lên gương mặt đau như dao cắt, Triệu Tiêu Dạng co ro phía sau Chu Tranh, “Chu Tranh.”

“Hửm?”

“Tôi không cần.” Triệu Tiêu Dạng giơ tay ra, “Trả cậu.”

Chu Tranh dừng chân lại, quan sát cô từ trên cao xuống, một lát sau anh trực tiếp kéo tay Triệu Tiêu Dạng nhét vào túi áo mình, bước vào nhà hàng.

Triệu Tiêu Dạng sợ hãi, ngoài cửa có nhân viên phục vụ, lòng bàn tay Chu Tranh thì ấm nóng khô ráo. Trái tim cô đập điên cuồng, Triệu Tiêu Dạng giật tay lại, cô sắp hóa thân thành chú hươu nhỏ đạp lên xác Chu Tranh điên cuồng chạy đi.

“Cậu…”

“Mùa đông đến rồi, con gái đều có son dưỡng môi, cậu không phải con gài à?” Chu Tranh lườm cô, “Cậu không mua hả?”

“Đây là son dưỡng môi?” Triệu Tiêu Dạng sững người.

“Không thì sao?” Chu Tranh ngước mắt, “Cậu cho rằng là cái gì?”

Triệu Tiêu Dạng nhìn logo Chanel trên bề mặt đen bóng, trầm mặc vài giây, nghèo khó đã hạn chế trí tưởng tượng của cô. Trước kia cô thấy Phương Linh Lợi có một thỏi son cùng loại, vậy nên cho rằng nhãn hiệu này chỉ có son môi.

“Vậy tôi sẽ tự mua.”

“Có gì khác biệt sao?”

Triệu Tiêu Dạng lập tức mặt đỏ tía tai, lời nói của cô chẳng có chút sức lực nào, tự mua thì cũng dùng tiền nhà họ Chu.

“Đi thôi.” Chu Tranh xoa đầu Triệu Tiêu Dạng.

Khi đi vào phòng bao thì Chu Khải Thụy vẫn chưa tới, Chu Tranh ra hiệu với Triệu Tiêu Dạng, “Ngồi đi, lát nữa họ mới tới.”

“Ừm.”

Chu Tranh lười biếng tựa vào ghế, lấy điện thoại mở game ra, Triệu Tiêu Dạng nhìn qua, “Cậu đừng chơi game nữa.”

Nếu như là bữa cơm đoàn tụ cuối cùng nhưng anh lại dùng để chơi game thì sau này sẽ hối hận chứ?

Chu Tranh khẽ nghiêng đầu qua, đôi mắt trầm lắng nhìn Triệu Tiêu Dạng, “Cậu không thích?”

Câu nói không có vấn đề gì, nhưng phối hợp với biểu cảm của Chu Tranh, sao Triệu Tiêu Dạng lại cảm thấy có ẩn ý nhỉ?

“Chú dì không thích, nhìn thấy lại cãi vã.” Cô nhìn vào mắt Chu Tranh, “Hiếm khi cùng ăn một bữa, cãi vã không tốt.”

Chu Tranh cất điện thoại đi, “Vậy không chơi nữa.”

Năm phút sau Tiết Cầm đi vào, bà trực tiếp gọi món, “Phải lát nữa bố con mới đến được.”

Kết quả ăn xong cả bữa cơm, người vốn dĩ nên đến cũng không lên. Lần nào cũng hy vọng, rồi lần nào cũng thất vọng, dần dần đã trở nên tê liệt.

“Công việc của ông ấy khá bận.” Tiết Cầm miễn cưỡng cười, “Đi thôi, đưa hai đứa đi mua quần áo.”

Sắc mặt Chu Tranh nặng nề, cũng không nói nhiều. Ba người đến trung tâm thương mại gần đó, một tay Chu Tranh đúc túi, gương mặt lãnh đạm đi theo phía sau, Tiết Cầm chọn quần áo cho anh, anh cũng không hề quan tâm.

“Tiêu Dạng, chiếc áo khoác này đẹp không?” Tiết Cầm ướm áo lên người Chu Tranh rồi ngoảnh đầu hỏi Triệu Tiêu Dạng.

“Đẹp ạ.” Tiết Cầm chọn chiếc màu nhạt, áo khoác kẻ caro càng làm Chu Tranh thêm phần trắng trẻo.

Chu Tranh ngước mắt nhìm Triệu Tiêu Dạng chăm chú, “Đẹp không?”

Triệu Tiêu Dạng gật đầu, Chu Tranh cất điện thoại đi và nói, “Vậy lấy chiếc này.”

Tiết Cầm: “… …”

Tiết Cầm mua đồ rất khoa trương, mua tất cả theo sét, Triệu Tiêu Dạng trợn mắt há mồm. Bà kéo Triệu Tiêu Dạng quàng một chiếc khăn màu hồng nhạt lên cổ cô, nói, “Ấm không?”

“Ấm ạ!” Bề mặt chiếc khăn vô cùng mềm mại, thoải mái dán lên làn da.

Tiết Cầm lại thử mũ cho Triệu Tiêu Dạng, ngoảnh đầu nhìn thấy Chu Tranh đã đội một chiếc mũ màu xám cùng kiểu dáng, còn cả khăn màu xám cùng bộ. Bà bật cười thành tiếng, “Đồ anh em, rất đáng yêu.”

Rõ ràng là đồ đôi.

Chu Tranh bỏ mũ xuống, hừ một tiếng, “Ấu trĩ.”

Đi được hai bước lại ngoảnh đầu nhìn chiếc khăn.

Tiết Cầm nói với nhân viên bán hàng, “Lấy cả hai chiếc.”

Tiết Cầm nói với Triệu Tiêu Dạng, “Chu Tranh nói một đằng nghĩ một nẻo, rõ ràng là rất thích còn giả bộ, từ nhỏ đã như vậy rồi.” Bà cấm chiếc túi rồi ôm vai Triệu Tiêu Dạng, “Giống hệ bố nó, tính cách khó chịu.”

Buổi tối Chu Khải Thụy không về nhà, ông thật sự không muốn níu giữ sao? Triệu Tiêu Dạng đợi đến mười hai giờ đêm, không nghe thấy tiếng xe, cũng chẳng nghe thấy tiếng mở cửa.

Sáng sớm ngày hôm sau đã không thấy Tiết Cầm nữa, Triệu Tiêu Dạng ăn sáng được một nửa thì Chu Tranh xuống lầu, anh mặc áo khác caro, bên trong là áo len trắng. Quần dài màu đen bao lấy đôi chân thon dài thẳng tắp, nhìn vô cùng nổi bật.

Triệu Tiêu Dạng lập tức cúi đầu ăn cơm, chiếc áo này Chu Tranh mặc còn đẹp hơn người mẫu trên ảnh. Nhưng mà mặc áo khoác trong tình trạng nhiệt độ phòng hai mươi sáu độ, anh thật sự không sao chứ?

Chu Tranh kéo ghế ngồi xuống, uống một ngụm sữa rồi mới nhìn Triệu Tiêu Dạng, “Sao cậu không mặc áo mới?”

Triệu Tiêu Dạng kéo áo khoác đồng phục xuống làm hở ra áo len màu hồng, “Mới.”

“Trời lạnh nhà trường không kiểm tra đồng phục đâu.” Chu Tranh thong dong ăn uống, lại nhìn Triệu Tiêu Dạng, “Cậu cũng có áo khoác cùng kiểu mà?”

“Mặc đồng phục rất tốt.” Triệu Tiêu Dạng không tự tin như Chu Tranh, cô không muốn thành tiêu điểm.

Trước khi ra ngoài Chu Tranh quàng khăn lên, lại nhìn cô, “Cậu quàng khăn lên.”

Đồ đôi rõ ràng như vậy cậu cho rằng người khác mù chắc? Triệu Tiêu Dạng mặc áo phao lên, đeo cặp sách, “Không lạnh đến vậy.”

“Phải lái xe.”

“Không muốn đeo.”

Hai người một trước một sau đi ra ngoài, Chu Tranh lấy xe qua, chồng một chân dưới đất, “Lên xe.”

Triệu Tiêu Dạng sợ anh lại qua bế lên, cô ôm cặp sách tốn sức trèo lên, Chu Tranh bỗng nhiên xoay người. Triệu Tiêu Dạng mở to mắt, Chu Tranh tháo khăn ra quấn lên cổ cô, ngón tay cáo vô tình lướt qua môi Triệu Tiêu Dạng, “Son dưỡng đâu?”

Triệu Tiêu Dạng lập tức lấy trong túi ra, nhìn Chu Tranh, cô khá căng thẳng mím môi lại, “Làm…làm gì?’

Chu Tranh mở son dưỡng ra, ngón tay khẽ nâng cầm Triệu Tiêu Dạng lên, bôi một lớp lên môi cô, “Thành phố B rất khô.”

“Tôi tự bôi.”

“Không được nhúc nhích.” Chu Tranh mạnh mẽ nói.

Triệu Tiêu Dạng nhìn hàng mi dày dậm của anh, hôm nay trời vô cùng lạnh, gió rét thổi vù vù. Dưới bầu trời âm u nặng nề, gương mặt tuấn tú của Chu Tranh phóng to ở trước mặt, hơi thở của anh ấm áp mang theo hương bạc hà phả lên làn da của Triệu Tiêu Dạng, cô ngừng thở.

Chu Tranh bôi xong thì nỏ son dưỡng vào túi áo cô, kéo mũ của cô lên, “Cầm găng tay rồi chứ?”

Triệu Tiêu Dạng lắc đầu, nhìn thấy động tác tháo găng tay của Chu Tranh, cô lập tức nói, “Tôi không cần đeo.”

“Anh Tranh?” Một chiếc xe điện màu trắng chạy qua, Chu Tranh ngoảnh đầu, Vương Hạo lập tức hở đôi mắt trong lớp khăn quàng, “Hai người ở đây làm gì? Không đi à? Muộn rồi?”

Chu Tranh nhíu mày đánh giá chiếc xe điện của Vương Hạo, “Cái xe này nhặt ở thùng rác nào vậy?”

“Cấm xe mô tô, xe mô tô bị giữ rồi. Lại không muốn bảo tài xế của anh em đưa đi nên chỉ có thể như vậy.” Vương Hạo vỗ lên chiếc xe của mình, “Đáng yêu không?”

Ha ha.

Buổi tối xe của Chu Tranh cũng bị giữ, Triệu Tiêu Dạng nắm chặt quai cặp ngoan ngoãn đứng một nơi không xa nhìn Chu Tranh đang gọi điện thoại, cuối cùng anh cũng ngắt máy. Triệu Tiêu Dạng rút giấy lau nước mũi, lửa giận của Chu Tranh ngùn ngụt, “Gọi xe về nhà.”

Triệu Tiêu Dạng: “… …”

Còn chê cười người khác không?

Đợi mười phút cũng không nhìn thấy bóng dáng chiếc xe taxi nào. Trời đã tối đen, gió bắc thổi làm mũi Triệu Tiêu Dạng đỏ hồng, cô không nhịn được lên tiếng, “Ngồi xe bus đi?”

Vào giờ này trên xe bus đầy ắp người, Chu Tranh không tình nguyện cùng Triệu Tiêu Dạng chen chúc trên xe bus. Gương mặt anh âm trầm, Triệu Tiêu Dạng tìm vị trí gần cửa sổ kéo tay áo Chu Tranh, “Bên này ít người.”

Sẽ không có ai chạm vào anh.

Chu Tranh lạnh mặt đi qua dựa lưng vào cửa sổ lấy điện thoại ra lướt diễn đàn game, Triệu Tiêu Dạng túm lấy chột chắn bên ngoài, cho anh một khoảng không gian.

Triệu Tiêu Dạng bỗng phát hiện có người chạm vào eo mình, cũng có thể là vô ý, trên xe bus có rất nhiều người. Chen chúc nhau cũng là chuyện bình thường, nhưng lần thứ hai thì vô cùng cô ý, bàn tay đó dừng lên trên mông cô, Triệu Tiêu Dạng quay ngoắt đầu lại, một người đàn ông khoảng năm sáu mươi tuổi đứng sau lưng cô, ông ta giả bộ không có việc gì nhìn ra ngoài cửa sổ, tựa như chỉ vô ý chạm vào.

Triệu Tiêu Dạng nhích lên nửa bước, chạm vào giày Chu Tranh, anh ngước mắt tháo tai nghe xuống rồi đứng thẳng người. Bởi vì quá đông nên thái độ của anh có chút mất kiên nhẫn, “Sao vậy?”

“Không sao.”

Lần thứ ba, Triệu Tiêu Dạng vẫn chưa hoàn hồn, Chu Tranh lập tức kéo cô đẩy vào vị trí gần cửa sổ, nắm đấm của anh vung lên, động tác nhanh vô cùng, mạnh mẽ, dứt khoát và chuẩn xác đánh người đó ngã nhào. Trên xe bus lập tức có tiếng hét thất thanh, tên đàn ông ngã dưới đất kêu la oai oái, “Đánh người!”

Chu Tranh bảo vệ Triệu Tiêu Dạng phía sau, anh vô cùng ghét ngồi xe bus, khuôn mày đang nhíu chặt làm gương mặt lạnh băng. Lại hung hăng đá người đàn ông thêm một cái, tên đàn ông kêu gào thảm thiết, “Cứu mạng! Giết người rồi, gặp kẻ điên! Đánh người già!”

Bên cạnh có người tới kéo Chu Tranh, nói, “Báo cảnh sát, mau báo cảnh sát.”

Triệu Tiêu Dạng liếm môi, nắm chặt áo Chu Tranh, người vây quanh bên cạnh cũng mồm năm miệng mười bàn tán, “Sao đột nhiên lại đánh người? Người này có vấn đề sao?”

“Có phải tên điên không? Ăn mặc sạch sẽ không giống lắm?”

Tên đàn ông lăn đến vị trí an toàn rồi nói, “Mọi người đều nhìn thấy hết rồi chứ? Thằng oắt con này bỗng nhiên đánh người già, nó là kẻ điên. Tôi từng này tuổi rồi ngồi xe bus còn bị đánh, tôi đi tìm ai đòi công lý đây.”

“Tài xế mau dừng xe! Đưa cậu ta đến đồn cảnh sát.” Có người căm phẩn bổ sung, còn chỉ vào Chu Tranh nói, “Mọi người đều nhìn đó, không thể để đánh người rồi chạy!”

Tất cả tiếng nói đều thiên về hướng tên dê già đó, nếu như dừng xe lại thì tên dê già sẽ chạy mất. Triệu Tiêu Dạng há miệng, tính cách của Chu Tranh sẽ không giải thích với người khác, nếu như cảnh sát hiểu lầm anh thì làm sao?

“Đây là học sinh trường nào? Cố ý đánh người nên bị trường đuổi học.”

Xe bus dừng lại, tài xế nói, “Đừng cãi nhau nữa, xuống xe.”

“Ông ta là tên lưu manh!” Triệu Tiêu Dạng siết chặt áo khoác của Chu Tranh, chỉ vào người đàn ông sắp chạy tới cửa sau, nước mắt lập tức trào ra, giọng nói của cô sắc bén xuyên qua đám người. Triệu Tiêu Dạng nhìn dám người lạ mặt đang vây xem, từng đôi mắt, cô hung hăng lau nước mắt, nói bằng âm thanh to nhất cả cuộc đời của mình, “Ông ta giở trò với tôi!”

“Nhìn mày như thế mà tao giở trò với mày á? Mày có thể soi gương không?” Tên đàn ông gào mồm chửi ở cửa sau, “Mới tí tuổi đầu đã không biết liêm sỉ, có thể nói ra lời này cũng chẳng phải thứ tốt đẹp gì.”

“Mẹ mày!” Tiếng chửi của Chu Tranh mang theo tức giận.

Cửa xe mở ra, tên đàn ông xoay người xuống xe, hắn đã trót lọt, nhưng một giây sau lại ngã trên lề đường, nắm đấm hạ xuống, tên đàn ông bụm mặt ngăn máu chảy ra ngoài.

“Thằng già này, mày chọc vào người không nên chọc rồi.” Chu Tranh hung dữ nói.

Người vây xem muốn kéo Chu Tranh lại, Triệu Tiêu Dạng chắn phía sau lưng anh, vừa khóc vừa nói, “Anh trai cháu bắt kẻ xấu, anh trai cháu chỉ muốn đưa ông ta vào đồn cảnh sát!”

Triệu Tiêu Dạng quá yếu ớt, cộng thêm có một gương mặt học sinh ngoan, lại khóc sướt mướt mướt như mưa xuân. Một cô gái trẻ khoảng hai mươi tuổi không nhìn được nữa, nói, “Tôi đã báo cảnh sát rồi, cảnh sát sẽ đến ngay. Chú kia nếu không chột dạ thì chạy cái gì? Ai sai thì đến đồn cảnh sát sẽ biết.”

Khi nghe thấy hai từ anh trai Chu Tranh đã dừng tay lại, chỉ đè lão già kia xuống, rồi nhìn Triệu Tiêu Dạng, “Không sao, đừng sợ, đừng khóc.”

Triệu Tiêu Dạng đã trải qua lần trước, lần này phản ứng nhanh hơn nhiều, cô túm lấy áo Chu Tranh khóc thút thít. Em gái bị bắt nạt, anh trai người ta bảo vệ, điều này thật sự không có vấn đề.

Bên cạnh có đồn cảnh sát, hai phút sau đã có người đến, mọi người vây xem mồm năm miệng mười. cảnh sát cũng không phân biệt được ai tốt ai xấu, đưa hết vào đồn.

“Tôi muốn khám nghiệm thương tích, tôi gãy xương rồi, tôi bị thằng nhãi ranh này đánh!”

“Chú cảnh sát.” Triệu Tiêu Dạng bỗng nhiên bước vào trạng thái bình tĩnh trước giờ chưa từng có, cô chỉ vào tên đàn ông đó, “Ông ta xàm sỡ cháu, cứ cọ vào cháu. Trên xe bus có camera, chúng cháu đứng ở vị trí dưới camera, chắc hẳn có thể quay được ông ta.”

“Mày nói láo!” Tên đàn ông mặt toàn máu, hung dữ uy hiếp Triệu Tiêu Dạng, “Cẩn thận tao giết chết mày.”

“Bây giờ ông đang thẹn quá hóa giận.” Triệu Tiêu Dạng siết chặt tay, móng tay cắm vào da thịt đau đớn, “Chú cảnh sát, ông ta uy hiếm an toàn của cháu.”

Chu Tranh nhìn về phía Triệu Tiêu Dạng, híp mắt lại, Triệu Tiêu Dạng khóc đến mức hai mắt sưng đỏ, “Cháu yêu cầu kiểm tra quần áo trên người, thu thập dấu vân tay của ông ta.”

Tên đàn ông nghe thấy phải kiểm tra vân tay lập tức nhảy dựng lên, “Cháu gái tao lớn như mày, sao tao có thể có ý gì với mày? Tao chỉ chạm vào thôi.”

“Ngồi ngay ngắn!” Cảnh sát nghiêm giọng nói, “Tiểu Lưu, đưa ông ta vào kiểm tra thân thể.”

Tiểu Lưu là một cảnh sát trẻ, nghe thấy đi vào thì ông già đó liền sợ hãi, túm chặt quần, “Không cần chứ? Tôi bị thương bảo cậu ta đền chút tiền là được, không phải kiểm tra ở bên trong chứ?”

“Kiểm tra sơ bộ, chúng tôi có nghĩa vụ này.”

Tên đàn ông bị kéo vào gian phòng riêng biệt bên trong.

“Chị Trương, đưa cô bé ra ngoài uống ly trà bỉnh ổn cảm xúc.”

Cô cảnh sát trung niên đi qua dân Triệu Tiêu Dạng đi, cô nhìn Chu Tranh, “Anh cháu không sao cứ ạ? Anh cháu phòng vệ chính đáng, anh ấy vì bảo vệ cháu. Người xấu muốn chạy, anh ấy hết cách mới đi qua ngăn lại, anh ấy không làm gì sai đâu ạ.”

“Chúng tôi sẽ điều tra, cháu đừng sợ, đi theo dì ra ngoài trước đã.” Nữ cảnh sát dịu dàng nói, “Không sao đâu, đi thôi.”

Triệu Tiêu Dạng đi ra bên ngoài liền vô cùng yên tĩnh, cô lặng lẽ ngồi đó. Trời đã tối đen, cảnh sát từ bên ngoài vào cảm thán, “Tuyết rơi rồi.”

Triệu Tiêu Dạng nhìn ra ngoài cửa sổ, dưới ánh đèn đường, bông tuyết lả tả rơi xuống. Trận tuyết đầu tiên, đã vào đông rồi. Điện thoại kêu lên một tiếng, Triệu Tiêu Dạng lấy ra thì nhìn thấy tin nhắn Tiết Cầm gửi, “Dì đi đây, hai đứa chăm sóc lẫn nhau, bị tủi thân thì nói với dì.”

Triệu Tiêu Dạng ngồi trên băng ghế dài lạnh băng, yên lặng nhìn cửa sổ thủy tinh. Rất lâu sau hai tay cô chụm lại chống lên môi, cửa mở ra, Triệu Tiêu Dạng lập tức đứng dậy.

Chu Tranh hoạt động cổ tay đi từ bên ngoài ra, ánh mắt phóng khoáng. Triệu Tiêu Dạng sững sờ nhìn anh, cảnh sát nói, “Ngây người cái gì? Anh cháu không sao, chúng tôi đã có được chứng cứ tội quấy rối, hai đứa về nhà trước đi.”

Triệu Tiêu Dạng vẫn đang nhìn Chu Tranh, anh đi qua, thu lại sự lạnh nhạt trong mắt, cúi đầu nhìn cô, “Sao vậy?”

Triệu Tiêu Dạng mím môi, “Cậu đừng nhúc nhích.”

Trên áo khoác Chu Tranh dính bùn, Triệu Tiêu Dạng lấy giấy trong cặp sách lau cho anh.

“Tình cảm anh em thật tốt.” Nữ cảnh sát cảm thán, “Tốt lắm, về nhà đi, anh trai biết bảo vệ em gái.”

Triệu Tiêu Dạng giơ tay ôm lấy Chu Tranh, gương mặt vùi vào áo len mềm mại của anh, nước mắt cô trào ra. Chu Tranh dừng mọi động tác, Triệu Tiêu Dạng đã không còn sự bình tĩnh lúc trước nữa, cô siết chặt áo anh.

“Chu Tranh.”

“Có cần đưa hai đứa về không?” Cảnh sát hỏi thăm

Chu Tranh lắc đầu, cánh tay đặt lên đầu cô, ôm lấy Triệu Tiêu Dạng, “Cảm ơn, chúng tôi đi trước.”

Bên ngoài đã tối đen, những bông tuyết tựa bông gòn rơi từ trên trời xuống, phất phơ lả tả. Trận tuyết đầu tiên của năm 2012, Chu Tranh kéo khăn quàng của Triệu Tiêu Dạng, nắm tay cô, “Về nhà.”

Lòng bàn tay của Chu Tranh ấm áp, bàn tay rộng rãi, bao chặt lấy tay cô. Anh vẫn chưa chân chính trở thành đàn ông, yết hầu non nớt của chàng thiếu niên vô cùng bắt mắt dưới ánh đèn đường.

“Chu Tranh.”

“Hửm?”

“Xin lỗi.” Triệu Tiêu Dạng cắn môi, “Tôi quá yếu đuối.”

Chu Tranh dừng chân lại, ngoành đầu. Dưới ánh đèn, đôi mắt đen nhanh của anh trầm ngâm, anh nhìn Triệu Tiêu Dạng chăm chú. Giơ tay lây lau mặt Triệu Tiêu Dạng, sau đó kéo gáy cô ấn vào lòng mình, “Hôm nay cậu làm rất tốt.”

Đầu Triệu Tiêu Dạng chống lên lồng ngực của Chu Tranh, nghe tiếng tim anh đập, trái tim cô cũng nhảy dồn dập hơn. Tiết Cầm đi rồi, không mang theo Chu Tranh, sau này Chu Khải Thụy sẽ kết hôn chứ? Nếu như kết hôn thì có phải Chu Tranh cũng sẽ giống như cô? Tiết Cầm còn quay về không? “Đừng sợ, cậu có kỵ sĩ.”

Đôi mắt Triệu Tiêu Dạng nóng lên, nghe giọng nói trầm thấp của Chu Tranh khẽ nói, “Công chúa nhỏ nhà họ Chu chúng ta vẫn khóc sao? Không khóc chúng ta về nhà.”

Triệu Tiêu Dạng đã đến điểm bốc cháy, chỉ thiếu tự bốc cháy ngay tại chỗ.

Chu Tranh không thể đăng ký cuộc thi toàn học, tự gây họa thì tự chấp nhận hậu quả. Anh đã bỏ qua thời gian đăng ký, giáo viên toán muốn giúp anh cũng hết cách, chỉ có thể đợi cơ hội lần sau.

Rất nhanh đã đến kỳ thi giữa kỳ, Chu Tranh có thông minh nhưng đã lỏ lỡ bài học của hơn nửa tháng trời, thành tích có thụt lùi. Vì để giữa vững vị trí phía trước trong kỳ thi giữa kỳ, anh điên cuồng học thêm. Liên tục mấy trận tuyết lớn, xe mô tô hoàn toàn không thể lái, xe điện cũng lạnh. Mỗi ngày Chu Tranh đều cùng Triệu Tiêu Dạng đi xe bus, sau khi Vương Hạo bị bỏng lạnh, lại bị anh trai nhà mình càm ràm suốt nửa tháng, cuối cùng cậu quả quyết ngồi xe bus với Chu Tranh.

Triệu Tiêu Dạng đang đeo tai nghe nghe bài khóa tiếng anh, Chu Tranh ngồi bên cạnh cô, vừa dùng điện thoại lướt diễn đàn game, vừa nghe bài khóa tiếng anh trong tai nghe.

“Anh Tranh, tháng sau được nghỉ rồi, anh định đi đâu chơi?”

“Đi học bù.”

“Ôi vãi, hai người thật thú vị.”

“Em gài Tiêu Dạng thì sao?”

“Tham gia trại đông.”

“Chơi sao?”

“Cuộc thi toán học.” Chu Tranh ngước mắt, mặt không cảm xúc, “Vương Hạo, cậu mà cứ tiếp tục như vậy thì phải đi du học thật đấy.”

Vương Hạo ngồi nghiêng người ở hàng ghế trước, bò lên thành ghế vắt mày suy nghĩ một hồi, “Em không định học đại học.”

Triệu Tiêu Dạng ngằng phắt đầu lên, đối với cô mấy từ này vô cùng kinh hãi, “Vậy cậu muốn làm gì?”

“Chơi game.” Vương Hạo cười xấu xa, “Tớ định tham gia đội chuyên nghiệm, giám đốc Phong Nhuệ kia nói với tớ kỳ nghỉ này có một trận đấu, tớ đánh thắng sẽ ký với tớ. Có khả năng vào một đội, cậu biết đội FR mạnh bao nhiêu không? Đội ngôi sao đó.”

“Lương hàng năm thì sao?” Triệu Tiêu Dạng hỏi.

Chu Tranh và Vương Hạo đều nhìn qua, họ kinh ngạc khi Triệu Tiêu Dạng lại nói ra một từ như vậy.

“Cậu muốn rời khỏi trường học có nghĩa là cậu đã bước vào xã hội, cậu phải tách khỏi bố mẹ.” Triệu Tiêu Dạng tháo tai nghe xuống, đôi mắt trong trẻo kiên định, “Cậu chính là một người của xã hội, trưởng thành hay không cũng phải gánh vác trách nhiệm của người trưởng thành. Vào đội chuyên nghiệp chính là công việc, không bàn công việc sao?”

“Tớ không hỏi, tớ cảm thấy tiền không quan trọng, tớ muốn tham gia thi đấu giành quán quân.”

“Vậy cậu hít không khí sống qua ngày sao?”

“Anh tớ có thể cho tớ tiền?”

“Cậu không đi học mà anh cậu vẫn cho cậu tiền sao?”

Vương Hạo nhìn Triệu Tiêu Dạng chăm chú, từ khi nào Triệu Tiêu Dạng lại trở nên không đáng yêu như vậy? Lời nói cực kỳ sắc bén, nói câu nào trúng câu đấy, giống hệt người lớn.

“Vậy vài ngày nữa tớ hỏi.”

Xe đi vào bến, ba người xuống xe, bước ra khỏi xe là gió lạnh trực tiếp ập tới. Triệu Tiêu Dạng kéo mũ che kín lỗ tai, bước trên mặt đất kết băng tiến về phía trước, trong tai vẫn là bài nghe tiếng anh.

Sắp mười bảy tuổi rồi, có rất nhiều vấn đề họ cần đối mặt. Trưởng thành, sinh tồn, công việc, bỗng nhiên tay bị nắm lấy, cô cảm nhận được ấm áp cách lớp găng tay, ngẩng đầu liền chạm vào đôi mắt đen nhánh cúa Chu Tranh.

Vương Hạo nhìn thấy Phương Linh Lợi liền như một con Husky vui vẻ, nhảy nhót chạy qua. Khí nóng thở ra vương vít trong khăn quàng không tan hết, dần dần vòng lượn lại biến thành sương mù ẩm ướt, làm ướt cả khăn quàng.

Trái tim căng thẳng của Triệu Tiêu Dạng đập điên cuồng, cô nhìn chàng thiếu niên anh tuấn lạnh lùng bên cạnh, định rút tay ra nhưng không được, “Chu Tranh? Như vậy không tốt lắm? Sẽ bị bạn học và giáo viên nhìn thấy.”

Chu Tranh buông tay cô ra, một tay cắm trong túi quần đi bên cạnh, đeo lệch cặp sách. Anh không quàng khăn, đôi chân dài mạnh mẽ, ngoảnh đầu, “Tôi dắt bạn gái tôi, họ nhìn thấy thì làm sao?”

Khi anh nói chuyện biểu cảm kiêu ngạo, trên gương mặt lạnh lùng là vẻ tự tin ngông cuồng.

Triệu Tiêu Dạng: “… …”

Bên cạnh có bạn học đi qua, liếc sang bên cạnh nhìn một cái, Chu Tranh hừ lạnh, “Cẩu độc thân ghen tức.”

Triệu Tiêu Dạng: “… …”

Cô đã đánh giá thấp da mặt của Chu Tranh.

Bước vào tòa nhà dạy học, Triệu Tiêu Dạng tháo khăn xuống lộ ra gương mặt trắng nõn, Chu Tranh nhìn một cái, cố nhịn ham muốn muốn hôn cô, anh chuyển chủ đề, “Dạo này mẹ tôi có gọi điện cho cậu không?”

“Không.”

Chu Tranh nhíu mày, “Cũng không gọi cho tôi, không biết khi nào mới về. Cậu muốn mỹ phẩm chăm sóc da không? Chính là mấy thứ bôi lên mặt của con gái ấy.”

Triệu Tiêu Dạng lắc đầu.

“Nếu như cậu cần thì tôi gọi điện thoại cho mẹ tôi, bảo bà ấy mang về cho cậu.”

“Không cần.” Triệu Tiêu Dạng lại đeo tai nghe lên, nói, “Tôi có.”

Chu Tranh theo Triệu Tiêu Dạng đi vào lớp, ném cặp sách lên bàn, đôi chân dài của anh gác lên bàn, cơ thể dựa vào bức tường phía sau, một lát sau anh ngoảnh đầu nhìn Triệu Tiêu Dạng, nhìn mà trong lòng ngứa ngáy, “Triệu Tiêu Dạng, ước mơ của cậu là gì?”

Nam sinh hàng trước nghe thấy lập tức cười điên cuồng, ngoảnh đầu, “Anh Tranh, cậu đang cosplay giám khảo trong The voice China sao?” Cậu ta ho một tiếng, bắt trước giọng nói của Uông Phong, “Nói ước mơ của bạn đi.”

~ Hết chương 51 – 52 ~

← Chương 50  |  Mục lục  |  Chương 53 →


Bình Luận

Chia sẻ cùng tôi