Yang Ying

5 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Thời niên thiếu | Chương 50

Một chân Triệu Tiêu Dạng đá lên đầu gối Chu Tranh, đẩy anh ra rồi bỏ chạy. Chu Tranh ngước hàng mi dày, đôi mắt đen nhánh nhìn theo bóng lưng cô.

Triệu Tiêu Dạng xoay người điên cuồng chạy về phía tòa nhà dạy học, Chu Tranh mím môi, môi của Triệu Tiêu Dạng hơi khô. Không phải nữ sinh phải dùng cái gì đó thoa lên miệng sao? Cô không thoa à? Cô có không?

Một tay Chu Tranh đúc túi, sải đôi chân dài đi về phía tòa nhà, anh lại liếm môi, thơm tho. Bàn tay trong túi quần cọ sát vào lớp vải, cảm giác đó vẫn đang vương vấn trên ngón tay anh, eo thon mềm mại.

Sao eo của Triệu Tiêu Dạng lại thon và mềm mại như vậy chứ.

Chu Tranh bước vào lớp trong tiếng chuông vào học, kéo ghế ra ngồi xuống. Triệu Tiêu Dạng dịch người sang bên cạnh, muốn tránh xa Chu Tranh, lần đổi vị trí này nhất định phải tách Chu Tranh ra.

Một cục giấy bị ném tới, Triệu Tiêu Dạng quay ngoắt đầu nhìn chằm chằm Chu Tranh, mặt anh không cảm xúc mở vở bắt đầu viết kiểm điểm. Triệu Tiêu Dạng mở mảnh giấy ra, bên trên là hai chữ viết bằng bút bi lưu loát, khí thế ngút trời, “Bạn gái.”

Triệu Tiêu Dạng siết chặt cục giấy, tức đến mức gương mặt nhỏ phồng lên, hít sâu một hơi. Giáo viên toán bước vào lớp, nhìn Chu Tranh rồi đặt giáo án lên trên bàn, “Bạn học nào đó nghỉ Tết quay lại rồi à?”

Bạn học họ Chu nào đó cắm đầu viết kiểm điểm, không thèm để ý.

Triệu Tiêu Dạng ném cục giấy vụn vào thùng rác, mặc kệ Chu Tranh.

Sau khi hết tiết Chu Tranh liền đứng dậy bỏ đi, Tưởng Húc Nhiên cầm đề thi thử qua ngồi trên vị trí của Chu Tranh, “Câu cuối cùng tớ vẫn chưa giải ra, muốn đi hỏi giáo viên không?”

Triệu Tiêu Dạng lật đề ra, “Tớ giải ra rồi.”

Tưởng Húc Nhiên: “… …”

Tưởng Húc Nhiên nhìn chằm chằm Triệu Tiêu Dạng, cô giảng một lượt câu hỏi đó, “Hiểu rồi chứ?”

Lần đầu tiên Tưởng Húc Nhiên phát hiện đầu óc của mình không đủ dùng, trước đây cậu cho rằng Chu Tranh là thiên tài, bây giờ lại phát hiện Triệu Tiêu Dạng còn đáng sợ hơn.

“Ừm.” Tưởng Húc Nhiên ngại nói mình không hiểu, cậu thuộc dạng trung bình, tất cả đều nhờ vào cố gắng, chỉ gật đầu, “Cho tớ mượn đề xem một chút.”

“Được.”

Chu Tranh trầm mặt bước vào lớp thì nhìn thấy hai cái đầu chụm vào nhau ở hàng cuối, hình ảnh này chọc vào mắt anh đau đớn, anh sải bước tới đập quyển sách lên bàn. Tưởng Húc Nhiên ngẩng đầu, Chu Tranh kéo ghế ở hàng trước rồi ngồi xuống, khóe môi nhướn lên, “Học gì vậy?”

“Đề thi thử của cuộc thi.” Tưởng Húc Nhiên giơ đề thi lên, cơ thể cũng đứng dậy, “Cậu đi tìm giáo viên à?”

“Không.” Chu Tranh khẽ hừ một tiếng, không hề tình nguyện chấp nhận việc bị giáo viên toán tấn công một hồi, anh nhấc đôi chân dài ngồi về chỗ mình. Cơ thể ngả về sau và dựa lên tường, đôi chân dài bành ra.

Triệu Tiêu Dạng bị nhìn đến mức da đầu tê rần, ngoảnh đầu nhìn vào mắt Chu Tranh, anh ngồi thẳng dậy vươn tay với lấy cặp sách Triệu Tiêu Dạng. Cô trợn mắt giữ cặp lại.

“Tôi lấy kẹo.”

Lúc này cô mới buông ra, Chu Tranh không tìm được kẹo, nhưng lại sờ thấy một hộp socola màu hồng phấn, anh rút ra lật xem, “Ai tặng thế?”

Triệu Tiêu Dạng lập tức nhìn cặp sách của mình, lại nhìn socola trong tay Chu Tranh, “Không biết.”

Chu Tranh ngồi thẳng, hoạt động ngón tay, khớp xương phát ra tiếng kêu răc rắc. Anh mở hộp socola ra, nhìn thấy bên trong có một tờ giấy, “Cậu cười ngọt ngào hơn cả socola.”

Ngọt cái con mẹ mày!

Chu Tranh lấy một viên socola ra nhai một cách đầy hung dữ, lật qua lật lại mảnh giấy cũng không thấy đề tên, anh vò nát mảnh giấy rồi nâng tay ném chuẩn xác vào thùng rác, không chệch một ly.

“Cậu không biết ai tặng?” Chu Tranh ngước mắt.

“Viết gì thế?”

“Trò đùa ác ý.” Chu Tranh đóng hộp socola lại rồi nhét vào cặp mình, “Đồ ăn quá hạn, ăn vào chắc sẽ trúng độc, hậu quả tự chịu.”

Triệu Tiêu Dạng nhíu mày tiếp tục làm đề, giọng cô vẫn mềm mại như vậy nhưng chẳng có chút dịu dàng nào, “Vậy cậu ăn ít thôi, hậu quả tự chịu.”

Chu Tranh: “ … …”

Mấy ngày không gặp sao Triệu Tiêu Dạng lại ăn nói ghê gớm vậy?

Giờ ăn trưa Chu Tranh tiện tay ném hộp socola đi. Triệu Tiêu Dạng không đi ăn cùng anh, anh miễn cường phải cùng đường với Tưởng Húc Nhiên.

“Sáng nay ai động vào cặp sách của Triệu Tiêu Dạng?”

“Không biết.” Tưởng Húc Nhiên nói, “Bọn tớ đều đi…” Chạm vào ánh mắt sắc bén của Chu Tranh, cậu lại đổi giọng, “Đi vệ sinh, sao vậy? Ai bắt nạt Triệu Tiêu Dạng à?”

Chu Tranh hừ lạnh.

Anh bưng khay cơm ngồi xuống, ánh mắt liếc thấy Triệu Tiêu Dạng bước vào nhà ăn. Những nam sinh khác cũng đang nhìn qua, ánh mắt dán chặt vào Triệu Tiêu Dạng, cô cúi đầu đến quầy lấy cơm.

“Bạn ơi, có cần giúp gì không?” Một nam sinh lập tức áp sát, định bụng bưng khay cơm giúp Triệu Tiêu Dạng.

Mẹ nó!

Chu Tranh bẻ cong cả cái thìa.

“Không cần đâu.” Triệu Tiêu Dạng cúi đầu vội vàng đi đến một góc.

“Cậu cầm được không?” Nam sinh vẫn chưa từ bỏ, vẫn bám theo bên cạnh Triệu Tiêu Dạng, nhanh chóng tự giới thiệu về mình, “Chào cậu, tớ là Từ Dật lớp sáu khối 11. Mấy hôm trước chúng ta gặp ở vòng sơ tuyển cuộc thi toán học, cậu còn nhớ không?”

“Không nghe cô ấy nói không cần à? Vẻ ngoài như vậy thì ai thèm nhớ mày?” Đột nhiên một người nhảy ra trước mặt, Từ Dật ngẩng đầu nhìn thấy đầu sỏ khối mười – Chu Tranh liền lập tức nhíu mày. Ánh mắt Chu Tranh khinh thường, chẳng thèm quan tâm hừ lạnh, “Lỗ tai mày không tốt hay là năng lực lý giải có vấn đề?”

Gì thì nói Từ Dật cũng hơn Chu Tranh một khóa, không đến nỗi tỏ ra sợ hãi trước mặt Chu Tranh, “Liên quan quái gì đến mày?”

“Vậy tao dạy cho mày biết cái gì gọi là liên quan quái gì đến tao nhé.” Ánh mắt Chu Tranh phút chốc đã trở nên hung dữ, một giây sau Triệu Tiêu Dạng nắm chặt cổ tay của anh, sau đó gật đầu với Từ Dật, “Xin lỗi, làm phiền rồi.”

Cô ngoảnh đầu nhìn Chu Tranh, thấp giọng nói, “Cậu có ăn cơm không?”

Chu Tranh cụp mắt nhìn những ngón tay trắng mịn tinh tế trên cổ tay mình, tất cả bực dọc đều bay đi hết, “Hừ, cậu xin lỗi nó? Nó xứng sao?”

Triệu Tiêu Dạng buông Chu Tranh ra rồi xoay người bỏ đi. Anh sợ Triệu Tiêu Dạng lại khóc nên cũng mặc kệ Từ Dật, sải bước nhanh chóng đuổi theo, cưỡng chế cầm lấy khay cơm của Triệu Tiêu Dạng, “Ngồi cùng tôi?”

Triệu Tiêu Dạng không lên tiếng, anh đặt khay cơm xuống rồi ngồi đối diện, “Muốn uống gì? Tôi đi mua.”

“Không uống.” Triệu Tiêu Dạng vùi đầu ăn cơm, không muốn nhìn ánh mắt khác thường của Chu Tranh. Cô mặc kệ tất cả, người khác nghĩ thế nào cũng được, chỉ cần Chu Tranh không đánh nhau là được.

“Anh Tranh?” Vương Hạo liếc mắt đã thấy Chu Tranh, chạy như bay qua đặt hai chai sữa chua xuống, ngoảnh đầu gọi Phương Linh Lợi, “Ngồi đây.”

Chu Tranh cầm sữa chua, mở nắp rồi đặt trước mặt Triệu Tiêu Dạng.

Vương Hạo: “… …”

Chu Tranh lại lấy một chai khác, lần này Vương Hạo sống chết ôm chặt, đợi Phương Linh Lợi ngồi xuống thì lập tức mở ra đặt trước mặt cô ấy, ngoảnh đầu nhìn Chu Tranh, “Nhà anh phá sản rồi à? Cứ phải tranh sữa chua của em?”

“Nhà cậu mới phá sản.”

“Vừa nãy xảy ra chuyện gì vậy?”

Chu Tranh nhìn chằm chằm cái đầu nhỏ đang cúi gằm ăn cơm của Triệu Tiêu Dạng, “Không sao, ăn cơm.”

Nhà ăn là nơi lan truyền tin đồn nhanh nhất, ngay buổi chiều phiên bản “Chu Tranh nổi cơn thịnh nộ vì người đẹp, suýt chút nữa đánh nhau với Từ Dật lớp mười một” đã được tung ra. Buổi tối tan học, Triệu Tiêu Dạng không muốn cùng đường với Chu Tranh, một mình cô ngồi xe bus. Vừa đến mái hiên trạm xe bus đã nhìn thấy mấy nam sinh thẳng thừng ném ánh mắt qua bên này. Toàn thân cô cảm thấy khó chịu, điện thoại vang lên, có cuộc gọi đến, Triệu Tiêu Dạng chần chừ một lát rồi mới lấy ra nghe. “Cậu đang ở đâu?”

Giọng nói mạnh mẽ của Chu Tranh truyền tới.

“Trạm xe bus.”

“Đợi tôi.”

Triệu Tiêu Dạng: “… …”

“Không được đi.”

Xe bus đi tới, Triệu Tiêu Dạng nhảy lên xe tìm vị trí hàng cuối cùng ngồi xuống. Cô cầm điện thoại, lấy hết dũng khí gào lên một câu, “Tôi về nhà rồi!”

Sau đó ngắt máy.

Triệu Tiêu Dạng không hề muốn trở thành tiêu điểm của đám đông, cô không muốn bị người ta chỉ chỉ trỏ trỏ. Lấy chìa khóa mở cửa ra, đầu tiên là thấy túi xách của Tiết Cầm ở huyền quan, cô đổi giày rồi nhìn vào trong, “Dì.”

Tiết Cầm ngồi ngay ngắn ở phòng khách, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ trầm ngâm suy nghĩ, nghe thấy tiếng nói của Triệu Tiêu Dạng mới hoàn hồn, “Tiêu Dạng về rồi hả?”

Triệu Tiêu Dạng vội vã đặt cặp sách xuống rồi đi qua, cô bưng ly trà lên mới phát hiện trà đã nguội. Đứng dậy đổ trà đi, Tiết Cầm đứng dậy nói, “Tiêu Dạng, để dì, con không cần làm.”

Triệu Tiêu Dạng lại rót cho bà một cốc nước ấm, không có trà, cô bưng qua đặt trước mặt Tiết Cầm, “Không sao ạ, con đi học cũng không vất vả bằng dì đi làm.”

Tiết Cầm sững người một chút rồi mới bật cười thành tiếng, “Cảm ơn Tiêu Dạng.” Triệu Tiêu Dạng trầm mặc kiệm lời, trong nhà cô bé không hề có cảm giác tồn tại, Tiết Cầm thường quên mất trong nhà còn có sự hiện diện của người này.

Trong nhà có mở máy sưởi, rất ấm áp, Triệu Tiêu Dạng cởi áo khoác phao bên ngoài và đặt cùng cặp sách, cô nghiêm túc nhìn Tiết Cầm, “Hôm nay Chu Tranh đi học rồi ạ.”

Tiết Cầm thở dài, bà bóc một quả quýt đưa cho Triệu Tiêu Dạng, “Dì có lỗi với nó, cũng có lỗi với con.”

“Không ạ.” Triệu Tiêu Dạng cầm lấy quả quýt, lắc đầu, “Dì đối với con rất tốt.”

Tiết Cầm uống một ngụm nước, bà chăm chú nhìn Triệu Tiêu Dạng, một lát sau mới hỏi, “Con ghét Chu Tranh không?”

“Con không ghét cậu ấy.” Triệu Tiêu Dạng nói, “Cậu ấy rất chăm sóc con.”

“Có lẽ dì phải rời xa chú con một thời gian.” Tiết Cầm nói, “Sau này các con phải chăm sóc lẫn nhau rồi.”

Triệu Tiêu Dạng sững sờ nhìn Tiết Cầm, bà đứng dậy xoa đầu Triệu Tiêu Dạng, nói, “Nếu như anh Chu Tranh bắt nạt con, con phải nói với dì, dì sẽ dạy dỗ nó.”

Quả quýt lạnh lẽo trong lòng bàn tay dần ấm lên, cổ họng cô khô khốc, “Dì?”

“Dì rất xin lỗi, không chăm sóc con được tử tế.”

Triệu Tiêu Dạng không biết có cảm giác gì, trái tim trống rỗng, cô vẫn siết chặt quả quýt, đầu thì cúi gằm. Rất lâu sau Tiết Cầm nói, “Mấy ngày nữa dì đi rồi, tạm thời đừng nói với Chu Tranh.”

“Vâng.” Bà ấy không đưa Chu Tranh đi sao?

“Con muốn ăn gì? Tối nay dì đưa hai đứa đi ăn.”

Tiếng mở cửa vang lên, Tiết Cầm ngẩng đầu, Chu Tranh đeo cặp lệch vai, đôi chân dài mạnh mẽ bước vào cửa, anh chợt dừng lại, “Mẹ?”

“Đừng thay giày, đi ra ngoài ăn.” Tiết Cầm với lấy chiếc áo khoác dáng dài màu xám và nói, “Tiêu Dạng, con cũng mặc áo khoác vào đi.”

Chu Tranh hừ một tiếng, cũng không biết mẹ anh có thu lại ý định ly hôn hay không, nhưng có thể quay lại thì chứng tỏ thái độ đã dịu lại rồi phải không? “Ăn gì ạ, bố con đâu?”

“Vịt quay, ông ấy từ đơn vị qua, nhà hàng đã đặt sẵn rồi.”

Bầu trời bên ngoài cửa sổ nặng nề, hoàng hôn ập xuống, chớm đông trời tối sớm. Ba người ra khỏi nhà, Triệu Tiêu Dạng và Chu Tranh ngồi ở hàng ghế sau, điều hòa mở lên, gió ấm thổi tới.

Tiết Cầm đánh tay lái đưa xe ra khỏi tiểu khu, “Ăn cơm xong thì đi dạo gần đó, trời lạnh rồi, con và Tiêu Dạng đều phải mua quần áo mùa đông, không thể bị lạnh được.”

Chu Tranh huých vào khuỷu tay Triệu Tiêu Dạng, cô giật mình, nhìn anh đầy cảnh giác. Chu Tranh hất khuôn cằm lạnh lùng tinh tế, ánh đèn từ ngoài cửa sổ lọt vào, xương cổ anh rõ ràng, trắng trẻo sạch sẽ. Hàng mi dày rậm khẽ rung động, đôi mắt đen láy như vì sao đêm nhìn cô, “Xòe tay ra.”

Trái tim Triệu Tiêu Dạng đập nhanh, quả thực chẳng giống mình chút nào. Không biết vì điều hòa trong khoang xe mở quá mạnh, hay bởi vì vẻ đẹp của Chu Tranh quá sắc bén, khiến cô cảm thấy áp lực.

“Cái gì?”

“Xòe ra.”

Triệu Tiêu Dạng lắc đầu, ngoảnh ra ngoài cửa sổ, Tiết Cầm vẫn đang ở hàng ghế trước, anh muốn làm gì chứ? Bỗng nhiên tay cô bị nắm lấy, bàn tay khô nóng bao chặt lấy tay cô.

Triệu Tiêu Dạng dùng sức muốn rụt lại, một thứ hình trụ tròn cứng cáp nhét vào lòng bàn tay cô. Thứ đó còn mang theo ấm áp của nhiệt độ cơ thể, trái tim cô đập nhanh đến mức đầu óc trống rỗng, điên cuồng gấp gáp. Triệu Tiêu Dạng xòe tay ra và cúi đầu xuống nhìn, một thỏi son màu đen đặt trong tay cô, thân son phát sáng dưới ánh đèn.

~ Hết chương 50 ~

← Chương 49  |  Mục lục  |  Chương 51 – 52 →


Bình Luận

Chia sẻ cùng tôi