Chu Tranh đá bay chiếc ghế hàng trước, một tiếng rầm vang lên, nam sinh phía trước lập tức nằm bò dưới đất. Triệu Tiêu Dạng giật mình, vội vàng đứng dậy đi lên hàng trước kéo nam sinh dậy, “Cậu ấy không cố ý đâu, cậu không sao chứ?”
“Đừng chạm vào cậu ta, tôi cố ý đó.” Chu Tranh khoanh tay dựa vào tường, lạnh giọng nói, “Ngứa đòn.”
Triệu Tiêu Dạng: “… …”
Với tính tình của Chu Tranh sau này ra xã hội chắc sẽ bị đánh chết mất.
Triệu Tiêu Dạng dựng chiếc ghế dậy rồi mới ngồi về chỗ, thấp giọng nói, “Tôi muốn làm bác sĩ.”
Chu Tranh không nghe rõ nên hỏi lại, “Cái gì?”
Triệu Tiêu Dạng ngẩng đầu lên, nghiêm túc nhìn Chu Tranh và nói, “Không phải cậu hỏi mơ ước của tôi sao? Tôi muốn làm bác sĩ, mặc áo blouse trắng, chữa bệnh cứu người.”
Chu Tranh ngừng lại mấy giây, thẳng người nhíu mày nhìn Triệu Tiêu Dạng, “Cậu nghiêm túc?”
“Phải.”
Cậu nam sinh hàng trước ngoảnh đầu lại, xấu xa nói, “Làm bác sĩ sao? Làm bác sĩ có thể nhận phong bì, Tiền lương rất cao. Phổ độ chúng sinh là thứ yếu, quan trọng là có tiền.”
“Cút.” Chu Tranh ngước đôi mắt lạnh lẽo, “Còn nói lời thừa thãi nữa thì hôm nay cậu đừng hòng đứng thẳng ra khỏi lớp.”
Tiếng chuông vào học vang lên, Chu Tranh nghiêng đầu nhìn chằm chằm sườn mặt Triệu Tiêu Dạng, khuôn mày anh tuấn nhíu chặt, sắc mặt không mấy vui vẻ. Triệu Tiêu Dạng bị nhìn đến mức không tự nhiên, mím môi nhìn ngược lại Chu Tranh, “Có chuyện gì?”
“Mẹ tôi chính là bác sĩ.”
“Tôi biết.” Triệu Tiêu Dạng lật sách ôn bài, “Dì là một bác sĩ rất nổi tiếng, tôi từng xem báo cáo của bà ấy.” Gần đây Triệu Tiêu Dạng lật xem báo cáo nghiên cứu khoa học nước ngoài, phát hiện quyền uy của Tiết Cầm trong ngành không hề tầm thường.
“Tôi không thích bác sĩ.” Giọng nói của Chu Tranh rất trầm, lạnh băng.
Triệu Tiêu Dạng nhướn khuôn mày thanh tú, một lát sau mới khẽ nhíu lại, “Hả?”
Chu Tranh ngoảnh mặt đi, có điều đôi mắt vẫn lạnh lùng u ám, thể hiện anh đang vô cùng bực dọc. Triệu Tiêu Dạng hơi sợ một Chu Tranh như thế. Cô nhìn thấy sinh mạng của mẹ dần dần biến mất ở bệnh viện, mà không thể làm gì được. Cô định học y, mẹ cô cũng hy vọng cô học , Triệu Tiêu Dạng luôn cố gắng vì điều này. Mặc dù bây giờ mới lớp mười nhưng cô luôn rất rõ ràng với kế hoạch tương lại.
Cả một buổi sáng sắc mặt của Chu Tranh đều lạnh lẽo, âm u. Buổi trưa đến nhà ăn, Triệu Tiêu Dạng tự nhiên đi cùng Tưởng Húc Nhiên, cậu ấy ra hiệu về phía Chu Tranh, “Sao vậy? Ai lại chọc cậu ấy thế?”
Triệu Tiêu Dạng lắc đầu, hai người đều bày ra biểu cảm bất đắc dĩ, nhìn nhau ái ngại.
“Sắp đến kỳ thi giữa kỳ rồi.” Tưởng Húc Nhiên mặc áo phao dáng dài màu đen, dáng người thanh tú mảnh khảnh, gần đây cậu lại cao hơn một chút. Cậu cũng đã trải qua thời kỳ vỡ giọng, âm thanh của Tưởng Húc Nhiên nghiêng về kiểu trong trẻo, thở dài, vẻ mặt bất đắc dĩ, “Buổi chiều lại thi nữa.”
Một tay Chu Tranh đúc túi, âm u nhìn chằm chằm hai người họ, khó chịu.
“Bạn học Chu Tranh, chào bạn.” Một giọng nói nhỏ nhẹ.
Chu Tranh vòng qua tiếp tục đi về phía trước, đôi mắt đen khóa chặt mái tóc Triệu Tiêu Dạng.
“Chào cậu.”
Triệu Tiêu Dạng dừng chân lại ngoảnh đầu, nhìn thấy một nữ sinh rất xinh đẹp, mái tóc dài buông xõa, dịu dàng nhã nhặn, “Tớ là Sở Tiêu Nhiên lớp sáu.”
Lúc này Chu Tranh mới nhìn người trước mặt, có điều cũng chỉ bất ngờ trong chốc lát, sau đó lập tức nhíu mày gắt gỏng, “Có chuyện?”
“Đây là ID wechat của tớ.” Nữ sinh lập tức đưa một tờ giấy qua và nói, “Tớ muốn kết bạn với cậu.”
Trò gì vậy?
Triệu Tiêu Dạng lùi về sau nửa bước, đứng thẳng, gương mặt nhỏ xinh đẹp căng ra. Tưởng Húc Nhiên hờ hững đứng một bên xem kịch.
Nữ sinh khá gầy, mặc đồng phục ngay ngắn, cô ấy nhìn Chu Tranh, “Thực ra tớ biết cậu rất lâu rồi, cấp hai tớ học ở Đức Thuận, lớp ba.”
Chu Tranh hất khuôn cằm lạnh lùng, đôi mắt lãnh dạm chuyển hướng sang bên cạnh, Triệu Tiêu Dạng xoay người rời đi. Chu Tranh không nhận từ giấy mà vượt qua cô gái, âm thanh không có cảm xúc để lại sau lưng, “Không kết bạn.”
Cô gái mở lớn hai mắt, Chu Tranh không hề nể tình, cũng chẳng cho cô ta chút thể diện nào.
Tưởng Húc Nhiên ồ một tiếng, lập tức ngước đôi mắt hoa đào nhìn lướt qua cô gái đó, “Vẻ ngoài cũng rất xinh đẹp.”
“Vậy cậu theo đuổi đi.” Chu Tranh lạnh lùng, anh giơ tay túm lấy mũ áo khoác phao của Triệu Tiêu Dạng đang vội vàng đi phía trước, “Tôi có bạn gái rồi.”
Sắc mặt Tưởng Húc Nhiên lập tức thay đổi, Chu Tranh đặt tay vào mũ áo của Triệu Tiêu Dạng, kiêu ngạo nói, “Ngoại trừ cô ấy ra thì làm gì có ai xinh đẹp?”
Tưởng Húc Nhiên: “… …”
Triệu Tiêu Dạng hất Chu Tranh mấy bận nhưng tay anh vẫn dính lên quần áo cô, Triệu Tiêu Dạng mặt đỏ tía tai, bị chú ý đến mức da đầu tê rần.
“Cậu rút tay ra!” Triệu Tiêu Dạng thấy giáo viên chủ nhiệm đi qua đường này liền bực tức.
Lúc này Chu Tranh mới thu tay lại, bước nhanh đến bên cạnh Triệu Tiêu Dạng, cúi đầu nhìn mặt cô, giọng nói trầm khàn, “Giận hả?”
Triệu Tiêu Dạng ước gì có thể giữ khoảng cách một trăm mét với anh, anh chỉ cần bước tới gần một chút là cô có cảm giác ngột ngạt không hít thở nổi. Cô cúi đầu không nói, Chu Tranh mắc Tưởng Húc Nhiên ở bên cạnh nên không tiện dỗ dành cô.
Chu Tranh lấy điện thoại vừa gõ chữ vừa đi về phía trước, năm phút sau, Triệu Tiêu Dạng đang vùi đầu ăn cơm thì chuông điện thoại bỗng vang lên, là Phương Linh Lợi gọi tới. Quan sát bốn phía không thấy bóng dáng Phương Linh Lợi đâu mới bắt máy.
“Cậu và Chu Tranh xác định quan hệ rồi à?”
Chuyện gì vậy? Triệu Tiêu Dạng nhìn Chu Tranh đang ăn cơm ở đối diện, mặt nóng bừng, “Hả?”
“Vãi, cậu làm thế nào vậy? Hóng kinh nghiệm, trong những năm tháng còn sống mà có thể nhìn thấy Chu Tranh cúi đầu quả thực quá đã ….Ấy.” Đầu bên kia Phương Linh Lợi cười một lát bỗng không thấy tiếng nữa, ngay sau đó điện thoại bị ngắt.
Triệu Tiêu Dạng: “… …”
Cô cất điện thoại đi, Chu Tranh đưa một hộp sữa chua đã được cắm ống hút qua, giả vờ vô ý nói, “Điện thoại của ai vậy?”
“Phương Linh Lợi.”
“Cô ta? Gọi điện làm gì?”
“Không biết.” Triệu Tiêu Dạng lắc đầu, cô không hiểu.
Tưởng Húc Nhiên đặt đũa xuống, uống một ngụm sữa chua rồi cầm điện thoại lên mở vòng bạn bè, “phụt” một tiếng phun hết ra ngoài. Cậu vội vàng rút giấy lau tay, Chu Tranh đăng lên vòng bạn bè, “Bạn gái giận rồi, xin hỏi phải dỗ thế nào?”
Hình ảnh một người kiêu ngạo phóng khoáng, nhìn ai cũng không vừa mắt, không thể quản được như Chu Tranh lại cầu xin giúp đỡ trên vòng tròn bạn bè quả thực quá đẹp.
Triệu Tiêu Dạng lấy một gói giấy đưa cho Tưởng Húc Nhiên, rồi dịch sang bên cạnh một chút, “Các cậu bị làm sao vậy?”
“Không sao.”
Triệu Tiêu Dạng không vào vòng bạn bè, chắc hẳn tạm thời không nhìn thấy.
Ăn cơm xong, Chu Tranh làm như không có chuyện gì mở điện thoại ra lướt vòng bạn bè, nhìn thấy mấy chục dòng bình luận, lạc giữa một chuỗi những bình luận ha ha ha, Vương Hạo nói, “Đêm mai là Giáng sinh, đưa em gái Tiêu Dạng đi ăn rồi tặng một bó hoa, tuyệt vời.”
Tầm thường.
Hừ!
Triệu Tiêu Dạng sẽ không thích.
Chu Tranh cất điện thoại đi, sải đôi chân dài đến bên cạnh Triệu Tiêu Dạng, “Đi đánh bóng rổ không?”
“Tôi phải làm đề.”
“Đánh hai mươi phút.” Chu Tranh nói, “Cậu đánh vào rổ một quả tôi sẽ đồng ý với cậu một chuyện, bất cứ chuyện gì.”
Vốn Triệu Tiêu Dạng muốn từ chối, nghe thấy vậy thì đôi mắt to tròn nhướn lên, trong nháy mắt liền phát sáng, “Một lời đã định?”
Khóe môi và ngũ quan anh tuấn của Chu Tranh đều nhuồm đầy vẻ xấu xa tà mị, anh lật người ép Triệu Tiêu Dạng vào góc tường, giơ tay chống lên bức tường sau lưng cô. Anh cúi người đối diện với ánh mắt của Triệu Tiêu Dạng, giọng nói trầm khàn, “Quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy.”
Hơi thở của anh nóng bỏng, Triệu Tiêu Dạng suýt chút nữa hít thở không thông, lập tức đẩy anh ra, “Nửa tiếng, đi thôi, đến sân bóng rổ.”
Chu Tranh mà là quân tử, anh là con sói gian ác thì có.
Vừa nghĩ đến mấy chữ này lồng ngực Triệu Tiêu Dạng tưởng chừng như có một dòng máu nóng, thiêu đốt trái tim của cô. Thiêu đốt đến mức đầu ngón tay cô cũng khẽ run, đến mức cô gần mất đi lý trí. Cô chưa từng tiếp xúc với kiểu người này, luôn nhìn họ như dã thú, nhưng giờ phút này cô lại hết lần này tới lần khác hôn tên đại ma vương này.
Với sức mạnh Chu Tranh nhìn cô ban nãy, Triệu Tiêu Dạng luôn cảm thấy anh sẽ dữ dội hôn cô, giống như giấc mơ đó. Mãnh liệt nóng bỏng, che trời lấp đất, khiến cô ngạt thở.
Sắp đến kỳ thi giữa kỳ nên không ai còn tâm trạng đến sân chơi bóng. Sân bóng rổ trống trải, vô cùng lạnh, Chu Tranh cởi áo khoác ngoài đặt lên băng ghế dài. Anh dẫn bóng ba bước đến rổ, chiếc áo len màu trắng bị tốc lên làm lộ ra vòng eo tráng kiện tinh tế. Một tiếng “bụp”, bóng vào rổ, ngón tay thon dài của anh lướt qua vầng trán một cách phóng khoáng, “Đẹp trai không?”
Triệu Tiêu Dạng: “……”
Quả bóng nảy tưng tưng trên nền đất, Triệu Tiêu Dạng chạy qua cướp được bóng, giơ tay ném vào rổ, quả bóng không với được độ cao của chiếc rổ, bay một vòng rồi rơi xuống đất.
Hàng may anh tuấn của Chu Tranh nhướn lên, vừa định nói chuyện thì Triệu Tiêu Dạng giơ tay cởi khóa áo phao bên ngoài, cởi phăng chiếc áo rồi ném lên chiếc ghế bên cạnh. Cô nhặt bóng lên và nhìn Chu Tranh, “Tôi không biết dẫn bóng.”
“Cậu có thể ôm bóng chạy.” Chu Tranh ném quy tắc ra ngoài chín tầng mây, “Chỉ cần ném vào rổ là được.”
Ban đầu Triệu Tiêu Dạng vẫn hơi lạnh, nhưng dần dần nóng lên, mồ hôi thấm ướt mái tóc. Cơ thể Chu Tranh cao lớn như tường đồng vách sắt, bất kể Triệu Tiêu Dạng chạy về bên nào anh cũng đều có thể chặn trước mặt. Ưu thế chiều cao khiến cô suýt nữa nôn ra máu.
Triệu Tiêu Dạng đứng lại ngẩng đầu thở hồn hển, sắp mệt chết rồi. Chu Tranh giơ tay đặt lên cái trán đẫm mồ hôi của cô, Triệu Tiêu Dạng giật nảy mình. Ngay sau đó mới bình tĩnh lại, nơi này không có ai khác, đôi mắt to tròn chớp chớp.
Chu Tranh nhanh chóng cúi đầu, Triệu Tiêu Dạng không kịp phòng bị đã chạm vào đôi môi của anh. Nháy mắt trái tim đập nhanh đến mức như người mắc bệnh, cô ôm quả bóng trong lòng, lần này Chu Tranh không bị đẩy ra. Anh nghiêng đầu hôn cô, sống mũi cao thẳng chạm vào mặt Triệu Tiêu Dạng. Trong đôi mắt to tròn lúng liếng của cô viết hai chữ mờ mịt, Chu Tranh giơ tay đặt ở sau gáy cô. Anh cũng có chút căng thẳng, yết hầu lăn động, anh chạm vào môi cô. Ngay sau đó lại tách ra một chút, nhưng cánh tay vẫn mạnh mẽ giữ đầu cô, “Triệu Tiêu Dạng.”
Triệu Tiêu Dạng nghe thấy tiếng tim mình đang đập, thình thịch thình thịch, tiếng động quá lớn, cô cảm thấy có lẽ Chu Tranh cũng có thể nghe thấy.
“Hả?”
Chu Tranh lại một lần nữa cúi đầu, ngậm lấy môi của cô. Cảm giác mềm mại như thạch rau câu, hơi lạnh nhưng lại ngòn ngọt. Họ đều không nhắm mắt, lông mi như sắp đáng nhau. Triệu Tiêu Dạng nhìn thấy gương mặt của Chu Tranh phóng to lên, đồng tử màu đen khiến người ta ngạt thở.
“Cậu mà cười anh Tranh thêm nữa, bị đánh tôi không ngăn được đâu.” Cánh cửa của nhà thể dục bị đẩy ra, một tiếng rầm vang lên, ánh sáng chiếu vào. Triệu Tiêu Dạng lập tức đẩy Chu Tranh ra, bóng rổ rơi xuống đất phát ra tiếng.
“Anh Tranh?” Vương Hạo nhìn thấy Chu Tranh, sững người, “Em gái Tiêu Dạng cũng ở đây sao?”
Triệu Tiêu Dạng vội vàng đi nhặt bóng, hai chân như sắp bay lên sau đó bị vấp, cơ thể mất khống chế nhao về phía trước. Một giây sau cô đã rơi vào vòng tay rắn chắc mạnh mẽ, Chu Tranh thấp giọng khẽ nói, “Chậm thôi.”
Vương Hạo luôn cảm thấy có gì đó không bình thường, bầu không khí quá kỳ lạ, sao Triệu Tiêu Dạng và Chu Tranh đều là lạ vậy? “Húc Nhiên đâu? Gọi ra đánh bóng.”
“Chỗ này không mở máy sưởi, anh Tranh và Triệu Tiêu Dạng rất nóng hả?” Phương Linh Lợi đi vào ngay sau đó.
Sau khi đứng vững Triệu Tiêu Dạng lập tức nhảy bật ra, mặt cô đỏ đến mức sắp tự bốc cháy, khom người nhặt bóng lên. Dòng sức mạnh của cô không có chỗ sử dụng, cô sắp phát nổ rồi. Triệu Tiêu Dạng bất ngờ dùng sức, quả bóng bay ra khỏi tay. Chu Tranh hơi nghiêng đầu nhìn thấy quả bóng bay thẳng về phía rổ, một quả bóng đột phát bay thẳng vào rồ.
~ Hết chương 53 ~

Chia sẻ cùng tôi