“Woa!” Vương Hạo vung tay giơ ngón cái với cô, “Giỏi!”
“Giỏi chỗ nào!” Phương Linh Lợi quay đầu, nhìn Vương Hạo như nhìn một đứa ngốc, “Hừ, đây không phải động tác cơ bản?”
“Vậy cô làm thao tác cơ bản xem nào.” Chu Tranh nhặt quả bóng lên rồi nâng tay ném cho Phương Linh Lợi, cô ấy đỡ lấy vẩy vẩy cánh tay đau vì bị đập trúng. Hít sâu một hơi, nâng tay ném quả bóng đi, nhưng không chạm đến rổ.
Mặt Phương Linh Lợi đỏ bừng, gào hét, “Vương Hạo, nhặt bóng giúp tôi.”
Vương Hạo lắc đầu, tuân lệnh chạy đi nhặt bóng ném cho Phương Linh Lợi, động tác của cậu nhẹ nhàng hơn nhiều, không đến mức đập bị thương tay Phương Linh Lợi, “Cậu đập bóng dưới rổ ấy.”
“Tôi không!” Phương Linh Lợi không chịu thua, “Tôi không tin.”
Chu Tranh cầm áo phao của Triệu Tiêu Dạng lên đưa cho cô, làm xong anh mới mặc áo khoác của mình, “Đi thôi.”
“Không cùng chơi sao?”
“Không có hứng thú.” Giọng Chu Tranh nhàn nhạt, giơ tay định kéo Triệu Tiêu Dạng. Nhưng cô đã tránh xa anh ba mét, Triệu Tiêu Dạng ra khỏi nhà thi đấu bóng rổ trước, Chu Tranh theo ở phía sau, “Triệu Tiêu Dạng.”
Gió lạnh bên ngoài buốt thấu xương, Triệu Tiêu Dạng kéo khóa áo khoác lên, hai tay Chu Tranh đúc vào túi rồi đi bên cạnh cô. Anh nghiêng đầu nhìn cô, một lát sau liền lên tiếng, “Dám chơi dám chịu thua.”
Triệu Tiêu Dạng dừng chân lại, ngón tay đang siết chặt của cô thả ra, nhìn chằm chằm vào đôi mắt đen của Chu Tranh, “Cái gì cũng được?”
“Có thể.” Chu Tranh ý tứ sâu xa.
“Ở bên ngoài đừng… động tay động chân.” Giây phút Triệu Tiêu Dạng cất lời, gương mặt cô cũng đỏ bừng, lại siết chặt tay lấy hết dũng khí, “Tôi rất không thoải mái.”
Chu Tranh nhíu mày, ngữ khí lạnh lùng trở nên nguy hiểm, “Triệu Tiêu Dạng?”
“Dám chơi dám chịu thua.” Triệu Tiêu Dạng lùi về sau nửa bước, gương mặt toát lên vẻ cảnh giác, “Quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy.”
“Nếu như tôi không thì sao?”
Triệu Tiêu Dạng lại lùi về phía sau, sau lưng là bậc thềm, cô loạng choạng một chút mới đứng thẳng, Triệu Tiêu Dạng phùng má lên, đôi mắt đen láy trên gương mặt trắng nõn vô cùng kiên định, “Vậy cậu không phải quân tử.”
Chu Tranh hừ lạnh, đôi chân bước qua bậc thềm chặn đường đi của Triệu Tiêu Dạng, đôi mắt sắc bén nhìn chằm chằm cô, nhìn cô từ trên cao xuống. Triệu Tiêu Dạng cảm thấy bức bách, cau mày mím môi, “Chu Tranh!”
Anh đứng thẳng người dậy, dẫn đầu sải đôi chân dài đi ra ngoài. Anh trầm mặc, ánh mắt lạnh lùng. Triệu Tiêu Dạng biết anh chắc chắn sẽ không vui, Chu Tranh là người buông thả như vậy, tùy ý ngông cuồng, vốn không phải là người dễ đối phó gì cả.
Nhưng quả thực Triệu Tiêu Dạng không thoải mái, cô không muốn nhẫn nhịn.
Tiết học buổi chiều hai người không giao lưu với nhau, Triệu Tiêu Dạng cũng lười nói chuyện với anh, Chu Tranh không quan tâm phải trái. Buổi tối tan học lại bắt đầu đổ tuyết. Đám mây nặng nề đè ép trên đỉnh đầu, những bông tuyết rơi trên mặt đất, Triệu Tiêu Dạng đội mũ và khẩu trang muốn đứng dậy, bỗng nhiên bị người ta đè vai ép ngồi xuống. Cô mở to mắt, xung quanh cũng có không ít người nhìn qua đây, Triệu Tiêu Dạng nhìn chàng thiếu niên mặt lạnh lùng như bạch ngọc trước mắt.
Hô hấp của cô gần như ngừng lại, Chu Tranh làm gì vậy?
Chu Tranh tháo khăn xuống quấn lên cổ Triệu Tiêu Dạng, cuối cùng còn buộc một nút chết, rút cặp sách ra vắt lên vai, thái độ vô cùng kém, “Đi thôi.”
Triệu Tiêu Dạng nghi ngờ Chu Tranh muốn siết chết mình, liền nới lỏng khăn quàng ra hít một hơi, mấy nam sinh trước mặt cười hi hi nhìn qua bên này, đồng thời còn òa một tiếng.
Đôi mắt sắc lạnh của Chu Tranh liếc qua, nháy mắt tất cả đều tĩnh lặng như tờ, mọi người rút lui đi hết.
Triệu Tiêu Dạng đeo ba lô.
“Đợi tớ.” Tưởng Húc Nhiên xách cặp sách nhanh chân đuổi theo, nói, “Hôm nay tài xế nhà tớ có chuyện không tới, các cậu về nhà kiều gì vậy?”
“Xe bus.” Gương mặt Chu Tranh không cảm xúc.
Tưởng Húc Nhiên chưa từng đi xe bus bao giờ, cậu chỉ đi theo phía sau Triệu Tiêu Dạng và Chu Tranh. Cô đi lên xe trước, Chu Tranh theo sát phía sau, Tưởng Húc Nhiên thì bị tài xế gọi lại, “Cậu nhóc, cậu chưa bỏ tiền?”
“Dạ?”
Chu Tranh ngoảnh đầu liếc nhìn Tưởng Húc Nhiên, khóe môi giật giật sau đó rút thẻ xe bus quét cho cậu. Anh tiến lên hai bước rồi bỗng dưng ngoảnh đầu, “Húc Nhiên, cậu cùng đường với bọn tôi à?”
“Cái gì?”
Chu Tranh và Vương Hạo ở cùng một tiểu khu, Tưởng Húc Nhiên ở một tiểu khu khác, tuyến xe này căn bản không thể đến nhà cậu ấy.
“Bác tài đợi chút!” Phía sau có tiếng hét, Vương Hạo bổ nhào lên xe, nhanh chóng bỏ tiền rồi xoay người đỡ Phương Linh Lợi. Mấy đôi mắt nhìn nhau, Vương Hạo nhìn Tưởng Húc Nhiên, “Đại thiếu gia, cậu mà biết ngồi xe bus á?”
Tưởng Húc Nhiên: “ … …”
“Đi vào trong!” Tài xế xe bus gân cổ lên hét, “Đừng chặn cửa.”
“Phương Linh Lợi đi đâu?” Tưởng Húc Nhiên không thể mất mặt một mình nên cố chấp kéo theo Phương Linh Lợi.
“Tôi…..” Phương Linh Lợi không muốn nhìn Vương Hạo, không thể thừa nhận có liên quan đến Vương Hạo, liền ngoảnh đầu chỉ vào Chu Tranh, “Tôi tìm anh Tranh học bù.”
Ba chữ thích Chu Tranh chẳng biết từ khi nào đã trở thành lá chắn của Phương Linh Lợi.
“Đúng, tôi đến nhà anh Tranh học bù.”
Đôi mắt lạnh nhạt của Chu Tranh rời đi, quay lại ngồi bên cạnh Triệu Tiêu Dạng, lấy tai nghe ra đeo lên, nhét một bên vào tai Triệu Tiêu Dạng. Cô đang nghe tin thời sự, bất thình lình trên tai lại có thêm một đôi tay ấm áp khô ráo, anh đổi tai nghe của cô khiến cô quay ngoắt đầu lại. Trên mặt Chu Tranh không có bất cứ biểu cảm nào, dường như chuyện này chẳng phải do anh làm vậy, chỉ ngồi ngay ngắn.
Kết quả cuối cùng chính là Tưởng Húc Nhiên đến nhà Vương Hạo dạy kèm cho hai tên học sinh kém, thuận tiện đợi mẹ cậu tan làm sẽ qua đón, không ai ngượng ngùng, vô cùng thân thiện.
Hai mươi tư tháng mười hai, đêm Giáng sinh. Bầu không khí rất đủ đầy, sáng sớm ngoài cổng trường đã bắt đầu bán những quả táo được gói xinh đẹp. Tấm bảng phía sau toà nhà dạy học cũng đã được khoác lên tấm áo nhiều màu sắc, tất cả mọi người đều bắt đầu tặng quà cho nhau.
Triệu Tiêu Dạng rất mơ hồ đối với những ngày lễ của phương Tây như vậy, bản thân cô không có bất cứ khái niệm gì. Trước kia sống ở nơi nhỏ bé, cô chưa từng trải qua những thứ mang phong cách phương Tây. Buổi trưa ăn cơm xong Chu Tranh vội vàng rời khỏi nhà ăn, Triệu Tiêu Dạng và Tưởng Húc Nhiên cùng nhau về lớp, cô vừa ngồi xuống thì Tưởng Húc Nhiên đã đưa một chiếc hộp được bọc tinh tế qua, “Ngày lễ vui vẻ.”
“Hả?”
Bên trong lớp học trống trải, bên ngoài là tuyết rơi lả tả. Trên bảng có dán tuần lộc và ông già Nô en, cây thông trong góc lớp treo đầy lì xì đỏ.
“Tớ không chuẩn bị quà.” Lần đầu tiên Triệu Tiêu Dạng nhận được quà, “Cảm ơn cậu.”
“Cậu không cần.”
Có bạn học sinh lục đục trở lại lớp, Triệu Tiêu Dạng mở đề ra, trước mặt lại bị đặt một chiếc hộp màu tím xinh đẹp, “Ngày lễ vui vẻ.”
Triệu Tiêu Dạng ngẩng đầu lên nhìn lớp trưởng, cô ấy đặt quả táo xuống rồi đi.
“Á? Cảm ơn cậu.”
Long trọng vậy sao?
“Triệu Tiêu Dạng!” Có người ở hàng trên hét lớn.
Triệu Tiêu Dạng lập tức đứng dậy, “Sao vậy?”
“Có người gửi đồ cho cậu.”
Chiếc hộp màu đỏ cực lớn, bên trên thắt nơ xinh đẹp bị nhét vào tay Triệu Tiêu Dạng, gương mặt cô sững sờ, trò gì vậy?
“Ai tặng vậy?”
“Từ Dật khối 11!”
Nữ sinh bên cạnh phát ra giọng nói đầy hâm mô, “Woa! Triệu Tiêu Dạng rất được yêu thích.”
“Hoa khôi mới của trường mà, đương nhiên rồi.” Một nữ sinh khác ghen tị nói, “Các cậu không xem cuộc bỏ phiếu trên diễn đàn gần đây sao? Số phiếu của Triệu Tiêu Dạng cao nhất trong lịch sử.”
Triệu Tiêu Dạng muốn ném quách chiếc hộp đi, các cô ấy đang nói gì vậy? Cô chỉ cảm thấy gượng gạo.
Từ Dật là ai?
Triệu Tiêu Dạng chỉ quen biết mấy người Chu Tranh, còn lại đều vùi đầu vào biển học vô bờ, cô đâu có quen biết mấy người linh tinh bát nháo đó.
Triệu Tiêu Dạng ôm chiếc hộp ngồi về chỗ, cô chưa từng trải qua những chuyện này nên không biết phải xử lý thế nào.
“Triệu Tiêu Dạng, lại có người đưa đồ cho cậu!” Nam sinh hàng cười cười hi hi ha ha.
Triệu Tiêu Dạng ngượng đến mức da đầu cũng tê rần, quả thực cô không biết phải làm sao mới phải, cô muốn trả lại hết những thứ này nhưng lại không biết đó là của ai. Đợi tiếng chuông vào học vang lên, trên bàn cô đã đặt mười mấy quả táo, còn có hai hộp quà lớn, vô cùng khoa trương. Chu Tranh không có đây, Triệu Tiêu Dạng ngoảnh đầu nhìn Tưởng Húc Nhiên, cậu ấy đang làm đề.
Chu Tranh và giáo viên chủ nhiệm cùng tiến vào lớp, anh đi vào từ cửa sau, bất ngờ nhìn thấy hộp quà bên cạnh cô. Sắc mặt anh lập tức thay đổi, nhíu mày, “Trò gì vậy?”
Triệu Tiêu Dạng lắc đầu.
Sắc mặt Chu Tranh càng thêm âm u, anh sờ quả táo trong túi áo khác, thật muốn ném cả áo khoác đi! Mẹ nó, những người này không cần thể diện sao?
Điện thoại vang lên, Chu Tranh thấy tin nhắn Vương Hạo gửi tới, “Anh tặng Triệu Tiêu Dạng cái gì vậy? Em tặng hộp này cho Phương Linh Lợi được không? Anh Tranh, tham khảo cho em với, em gửi wechat cho anh.”
Chu Tranh lạnh mặt mở wechat ra, chiếc hộp xinh đẹp đó làm anh lóa mắt, Vương Hạo nói, “Anh cảm thấy Phương Linh Lợi sẽ thích cái nào?”
Chu Tranh: “… …”
Ha ha!
Anh cảm thấy Triệu Tiêu Dạng sẽ thích duy nhất một quả táo, những thứ đóng gói hoa hòe hoa sói đó chỉ được mỗi cái mã bên ngoài, đều là thùng rỗng kêu to.
“Tôi mua vé xem phim rồi, tám giờ tối.”
Triệu Tiêu Dạng chưa từng xem phim, ở nơi nhỏ bé cô sống không có rạp chiếu phim, trước kia cô chỉ mới nghe qua, “Hả?”
“Cuộc đời của Pi.”
“Chỉ có tôi với cậu thôi, đừng gọi người khác.”
Triệu Tiêu Dạng ngoảnh đầu nhìn anh, một lát sau mới gật đầu.
“Triệu Tiêu Dạng!” Giáo viên chủ nhiệm trên bục giảng gọi đến lần thứ hai cô mới nghe thấy, lập tức đứng dậy, “Dạ!”
“Trong lớp phải chuyên tâm nghe giảng, đừng mất tập trung, đừng để bị mấy học sinh hư thành tích không ra gì làm ảnh hưởng.”
Chu Tranh: “ … …”
Giáo viên chủ nhiệm nói, “Ngồi xuống đi.”
Triệu Tiêu Dạng ngồi xuống, cô rất ít khi bị cô giáo mắng trước tập thể như vậy, có chút khó chịu.
“Tôi thấy các em đều không có tâm trạng học tập, chỉ muốn nghỉ lễ thôi, vậy chúng ta trò chuyện vài vấn đề ngoài lề đi.” Giáo viên chủ nhiệm nhìn vòng quanh lớp, cuối cùng dừng lại ở chỗ Triệu Tiêu Dạng, hai hộp quà lớn dưới chân cô quá chói mắt, “Học sinh cấp ba quan trọng nhất là cái gì?”
“Học tập, học tập mới là tất cả mọi thứ của học sinh cấp ba.” Giáo viên chủ nhiệm dốc tim dốc phổi, “Trọng tâm của các em nên để trên việc học, cố gắng phấn đầu vì tương lai thi đậu vào một trường đại học tốt.”
“Tuổi này của các em là dễ bị mê hoặc nhất, bị hoa hồng rượu đỏ ở bên cạnh làm mờ đi tầm mắt, không biết rốt cuộc mình muốn gì. Nữ sinh thì bị những lời đường mật của nam sinh dụ dỗ lừa gạt, mất đi phương hướng, mất đi động lực học tập.”
“Yêu sớm là hành động rất ảnh hưởng đến việc học, chuyện này cũng vi phạm quy định của nhà trường. Tôi biết lớp chúng ta có học sinh có suy nghĩ như vậy, cũng có khả năng đang dao động ở bên lề vi phạm rồi. Tôi không chỉ tên phê bình, ai làm thì trong lòng tự biết, tự biết ghìm ngựa trước vách núi cao. Trường học đang bắt những người điển hình, nếu bắt phải các em thì không đơn giản chỉ là gọi phụ huynh thôi đâu, còn bị lập biên bản.”
Trong lớp không chỉ có một đôi Chu Tranh và Triệu Tiêu Dạng, nhưng đôi nghênh ngang nhất chính là họ. Khi giáo viên chủ nhiệm nói xong cũng có không ít người quay đầu qua nhìn.
“Đi đỗ đại học, sau mười tám tuổi, các em theo đuổi tình yêu tự do thế nào cũng được. Nhưng bây giờ các em vẫn chưa đến mười tám tuổi, các em vẫn đang ở lớp mười, tuổi nào làm việc nấy. Ở tuổi vốn nên học tập mà lại vì yêu sớm làm ảnh hưởng học tập, ảnh hưởng tương lai, thì cả đời sẽ bị hủy hoại, tương lai nhắc lại sẽ hối hận đến cuối đời.”
~ Hết chương 54 ~

Chia sẻ cùng tôi