Triệu Tiêu Dạng vùi đầu đọc sách nhưng một chữ cũng không lọt vào đầu. Cô mím chặt môi, gương mặt thiêu đốt nóng bừng.
Tiếng chuông tan học vang lên, cô cầm quà nhỏ đặt vào hộp quà to, xách cặp vắt lên vai.
“Vứt những thứ đó đi.” Chu Tranh nhíu mày, “Đừng cầm.”
Triệu Tiêu Dạng ôm lên, bước nhanh ra khỏi lớp, không để ý đến anh.
Tưởng Húc Nhiên ngoảnh đầu nhìn Chu Tranh, “Tối nay ra ngoài ăn không? Tớ mời.”
“Không đi.” Chu Tranh đứng dậy xách cặp lên, lẫm liệt bước ra ngoài, “Buổi tối có chuyện.”
Tưởng Húc Nhiên thờ dài một tiếng, cảm thấy cô độc, ngồi trở lại vị trí trầm mặc một lát rồi lấy điện thoại ra gọi cho Vương Hạo, rất nhanh đầu bên kia bắt máy, Tưởng Húc Nhiên nói, “Tối nay cùng nhau ăn cơm đi?”
“Có việc.” Vương Hạo nói, “Không nói với cậu nữa, chỗ tớ rất bận.”
Điện thoại vội vàng bị ngắt ngang, Tưởng Húc Nhiên: “… …”
Triệu Tiêu Dạng dừng chân trước cổng trường học, tuyết rơi rất lớn, phóng tầm mắt nhìn ra xa, cả thế giới chìm trong màu trắng xóa. Làn sương trắng khi thở ra hòa vào không khí, cô đi về phía thùng rác.
Dì nhân viên vệ sinh môi trường đẩy xe ba bánh đi qua, Triệu Tiêu Dạng lấy quả táo Tưởng Húc Nhiên và lớp trưởng tặng ra, còn những thứ khác đưa cho bà ấy, “Dì ơi dì lấy không ạ?”
“Cảm ơn cháu.”
“Dì khách sáo rồi.” Triệu Tiêu Dạng ngoan ngoãn đưa chiếc hộp cho người nhân viên vệ sinh, cô xoay người đi về phía trạm xe bus. Tuyết đọng một lớp rất dày, mặt đất trơn trượt. Cổng trường giờ tan học có rất nhiều người, nam sinh nữ sinh theo đuôi tấp nập, Triệu Tiêu Dạng quàng khăn đội mũ rồi đi đến trạm xe bus. Xe vẫn chưa tới, cô yên lặng đứng chờ.
Có một người đi tới bên cạnh, đôi giày giẫm lên lớp tuyết phát ra tiếng lẹt đẹt. Sáu giờ, hoàng hôn nặng nề, đèn đường bật lên, cái bóng của người bên cạnh bị kéo dài. Xe bus đã đến, Triệu Tiêu Dạng muốn lên xe nhưng cổ tay bị giữ lại, cô tức tốc ngoảnh đầu chạm vào đôi mắt đen láy của Chu Tranh.
“Không phải chuyến này.”
“Hả?” Giọng Triệu Tiêu Dạng khô khốc, giật tay lại, “Xe sắp đi rồi.”
“Đi xem phim, cậu đã đồng ý rồi.”
Đôi chân cô phanh lại, Triệu Tiêu Dạng nhét tay vào túi áo rồi ngoảnh đầu nhìn vào mắt Chu Tranh.
“Đừng nói với tôi cậu quên nhé.” Ánh mắt anh lạnh lùng, đầu mày nhíu lại, “Triệu Tiêu Dạng.”
“Không.” Triệu Tiêu Dạng lại trở lại trạm xe, có điều cô duy trì khoảng cách hai mét với Chu Tranh. Xe bus lăn bánh rời đi, đưa theo một đám người, trạm xe trở nên trống trải.
Lại có người chạy tới, Triệu Tiêu Dạng và Chu Tranh mỗi người đứng một bên. Một tay Chu Tranh đúc túi, cơ thể anh dựa vào cây cột bên cạnh, biểu cảm lạnh nhạt, lười biếng. Trên mặt anh viết năm chữ “Người sống chớ tới gần”, khi anh nghiêm mặt nhìn rất hung dữ, trong phạm vi một mét không có ai đứng, lùi xa ba mét.
Cuối cùng cũng đợi được chiếc xe họ cần ngồi, Triệu Tiêu Dạng lên xe trước, chen chúc với một đám người, cô rất không thích tiếp xúc với người khác. Vừa định tránh đi thì ngửi thấy mùi cỏ cây thơm ngát quen thuộc, trong tầm mắt của cô, một đôi tay với khớp xương rõ ràng lướt qua cô quét thẻ, giọng nam trầm thấp vang lên, “Hai người.”
Bên cạnh đều là học sinh Đức Thuận, Triệu Tiêu Dạng sợ bị người khác bắt được manh mối. Cô giả vờ không biết gì cả, đi đến vị trí gần cửa sổ và đứng vững.
Chiếc xe lắc lư tròng trành, bên ngoài cửa sổ đã tối đen. Triệu Tiêu Dạng nhìn lên cửa kính, bất thình lình nhìn vào đôi mắt đen láy của Chu Tranh, anh vẫn luôn nhìn cô. Trái tim Triệu Tiêu Dạng đập gia tốc, lòng bàn tay cũng có mồ hồi, nhưng cô không rời tầm mắt đi. Hai người cứ nhìn vào mắt nhau bằng cái bóng trên cửa kính, chẳng ai lên tiếng nói chuyện.
Có người xuống xe, có người lên xe, Chu Tranh chắn phía sau cô, tạo cho cô một phạm vi an toàn.
Đến điểm dừng ở quảng trường thương mại thế giới, họ xuống xe, Chu Tranh giơ cổ tay xem giờ, “Còn nửa tiếng nữa mới bắt đầu, có thể ăn cơm xong rồi đi qua, cậu muốn ăn gì?”
Đâu đâu cũng bán táo bán hoa, Triệu Tiêu Dạng nắm chặt quai cặp sách, ngoảnh đầu nhìn Chu Tranh, “Cậu muốn ăn há cảo không?”
Chu Tranh quan sát cô, lần đầu tiên hẹn hò lại đi ăn há cảo? Trước đó anh dự định kém nhất cũng là đồ Nhật, vậy mà Triệu Tiêu Dạng lại đề nghị ăn há cảo?
“Tôi tìm xem sao.”
Tuyết rơi quá lớn, chẳng mấy chốc trên mái tóc Chu Tranh đã có tuyết đọng, ngũ quan rõ ràng và lạnh lùng của anh vô cùng anh tuấn dưới ánh đèn. Hình như không tra được địa chỉ, đầu mày anh nhíu lại ấn điện thoại gọi điện.
Triệu Tiêu Dạng ngoảnh đầu nhìn đèn đóm rực rỡ của trung tâm thương mại, cô muốn bảo Chu Tranh đừng tìm nữa, ăn gì cũng được.
“Chị ơi, chị mua một cành hoa nhé?”
Tay áo Triệu Tiêu Dạng bị túm lấy, cô xoay đầu thấy một cô gái nhỏ, gương mặt của cô bé bị lạnh đến mức đỏ bừng, cô vội lấy ví tiền ra, “Bao nhiêu tiền vậy?”
“Hai mươi tệ ạ.”
Cánh tay Triệu Tiêu Dạng khựng lại, nhưng lập tức lấy một tờ hai mươi tệ đưa cho cô bé, “Cho chị một bông.”
Bé gái vui vẻ chạy đi.
“Gần đây có một cửa hàng.” Chu Tranh đi qua nom thấy bông hoa rong tay Triệu Tiêu Dạng, trong lúc anh gọi điện thoại ai lại tặng hoa cho cô rồi? Mẹ nó chứ, không sống nổi mà, “Đâu ra vậy?”
“Cho cậu.” Triệu Tiêu Dạng tặng hoa cho Chu Tranh.
Chu Tranh: “… …”
“Tôi mua đấy.” Triệu Tiêu Dạng cưỡng ép nhét bông hoa cho Chu Tranh, hoa hồng đỏ thẳm, viền cánh hoa đã héo thành màu đen, lớp giấy ni lông giá rẻ bao bọc bên ngoài. “Hay là tùy tiện ăn gì đó.” Triệu Tiêu Dạng nói, “Bên ngoài lạnh quá, chúng ta vào bên trong đi?”
Chu Tranh đang cầm hoa hồng, vẫn sững sờ. Chần chừ mấy giây anh mới gật đầu. Đi vào trung tâm thương mại, Chu Tranh nắm lấy tay của Triệu Tiêu Dạng, “Tầng tám, đi ăn đồ Pháp.”
“Cậu buông tay ra.” Triệu Tiêu Dạng giãy dụa, “Không phải đã nói bên ngoài đừng như vậy sao?”
Chu Tranh dừng chân lại, đôi mắt nghiêm túc nhìn Triệu Tiêu Dạng, anh gằn từng chữ, “Cậu nói là: Đừng kéo tay ở trường học, ở đây là trưởng sao?”
Triệu Tiêu Dạng: “ … …”
“Không phải.” Chu Tranh mạnh mẽ lại ngang ngược, nắm tay Triệu Tiêu Dạng đi vào thang máy, “Vậy thì không tính.”
Ăn há cảo cái gì chứ, Triệu Tiêu Dạng cũng đã tặng hoa hồng rồi mà anh còn đi ăn há cảo mới là đồ ngốc.
Nhà hàng đồ Tây trên tầng tám có đẳng cấp rất cao, đại sảnh còn đặt đàn piano, nghệ sĩ piano cầm mặc vest ngồi đó chơi đàn. Ánh đèn hơi tối, trang trí vô cùng cao cấp. Lòng bàn tay của Triệu Tiêu Dạng đổ mồ hôi, Chu Tranh siết tay cô, Triệu Tiêu Dạng liền ngẩng đầu.
Phục vụ nhã nhặn đưa họ đến vị trí cạnh cửa sổ, Triệu Tiêu Dạng vẫn nhìn anh chằm chằm. Chu Tranh cao lớn đĩnh đạc, trời sinh sáng sủa, cao quý, sự tự tin của anh là thứ cả đời này Triệu Tiêu Dạng không thể học được.
Cô ngồi xuống, Chu Tranh gọi đồ ăn giúp cô.
Nước cam đựng trong chiếc ly thủy tinh chân cao, Triệu Tiêu Dạng uống một ngụm. Chu Tranh đặt bông hoa hồng lên trên bàn, chụp một bức ảnh rồi sửa chữa, chỉnh sửa bộ lọc ảnh mấy lượt mới đăng lên vòng bạn bè.
Một phút sau, Vương Hạo trả lời, “Em gái Tiêu Dạng tặng à?”
Chu Tranh thong dong uống nước cam, hừ lạnh, đó là đương nhiên. Hoa hồng bạn gái tặng, các cậu có không? Một đám ế dài!
Trần Mặc trả lời: “Ngoài cổng trường năm tệ ba bông.”
Ánh mắt Chu Tranh trầm xuống, ngón tay khớp xương rõ ràng lướt nhanh trên màn hình điện thoại. Anh trực tiếp kéo Trần Mặc vào danh sách đen, sự đố kỵ của bọn ế, hừ.
Triệu Tiêu Dạng nhìn bông hồng trong tấm ảnh trên màn hình điện thoại, lại nhìn bông hoa khô héo nhàu nhĩ trước mắt, một lúc sau cô ngước đầu nhìn Chu Tranh, “Điện thoại của cậu chụp ảnh.” Cô cân nhắc cách dùng từ, “Hơi ảo.”
“Chúng ta dùng cùng một kiểu.” Chu Tranh nhắc nhở cô.
Triệu Tiêu Dạng mở camera ra, phát hiện thứ cô chụp được vẫn nhàu nhĩ khô héo, “Cậu làm thế nào… …” Triệu Tiêu Dạng ngừng một chút, mới nói, “Làm sao chụp đẹp vậy? Lạ thật.”
“Đẹp không?”
“Đẹp thì đẹp.” Nhưng không phải bông hoa này.
“Đẹp là được.”
Đồ ăn được mang lên, Chu Tranh thành thục cắt bít tết, trước khi Triệu Tiêu Dạng động tay, anh đã đặt miếng bít tết được cắt xong xuôi trước mặt cô, quan sát Triệu Tiêu Dạng rồi trầm giọng nói, “Tôi thích.”
Da dẻ Chu Tranh trắng nõn, dáng người thon dài, ngũ quan lại vô cùng anh tuấn, anh mặc áo len nhạt màu ngồi đối diện cô. Tiếng đàn piano bay bổng trong không khí, trong phong cảnh như vậy anh cao quý tựa chàng hoàng tử bước ra từ truyện cổ tích.
Gương mặt Triệu Tiêu Dạng hơi nóng, đặt điện thoại xuống. Miếng bít tết non mềm nhiều nước, súp kem nấm thơm nồng. Lần đầu tiên Triệu Tiêu Dạng ăn đồ Tây, cuộc tấn công vào nụ vị giác đã lật đổ mọi tưởng tượng của cô với đồ Tây.
Thời gian của họ rất gấp gáp, đi từ nhà hàng đi ra đã là tám giờ, hai người nhanh chóng đi tới rạp chiếu phim. Bước ra khỏi thang máy, Chu Tranh kéo Triệu Tiêu Dạng tiến về phía trước, cô bỗng nhiên nghe thấy tiếng khóc, gấp gáp dừng chân lại, “Đợi chút.”
“Sao vậy?”
Triệu Tiêu Dạng giãy thoát khỏi tay Chu Tranh rồi chạy nhanh về phía thang cuốn, cô kéo được đứa bé mặc áo khoác phao màu xanh. Thằng bé khoảng chừng sáu tuổi, tóc vàng mắt xanh, đang khóc đến mức mặt đầy nước mắt, vừa nãy thằng bé đu trên rìa cầu thang, vô cùng nguy hiểm.
“Bố mẹ em đâu? Em đừng đi qua đó, rất nguy hiểm.”
Thằng bé há miệng ra là nói tiếng anh, Triệu Tiêu Dạng ngừng lại, lắp bắp lên tiếng, “What…about…your parents?”
Đứa bé vẫn đang khóc, Triệu Tiêu Dạng nín nhịn đến mức mặt đỏ bừng, cô chưa từng mở miệng ra nói chuyện bằng tiếng Anh với ai bao giờ, “What’s …. your…. your name?”
Đứa bé òa khóc to hơn.
Triệu Tiêu Dạng nôn nóng, đầu óc trống rỗng, “My name is……”
Có một cánh tay đặt lên vai cô, Triệu Tiêu Dạng ngoảnh đầu nhìn Chu Tranh, anh ngồi xuống song song với đứa trẻ, tiếng Anh của Chu Tranh lưu loát hơn rất nhiều. Quan trọng nhất là anh dám nói, nhờ sự truyền cảm hứng của anh, Triệu Tiêu Dạng cũng dần không lắp bắp nữa. Đứa bé tên là Erik, năm nay sáu tuổi, đi cùng bố ra ngoài rồi bị lạc.
“Hay là cậu đi xem phim trước đi, tôi đưa thằng bé đến quầy lễ tân tìm bố?” Triệu Tiêu Dạng sợ Chu Tranh nổi nóng nên nói, “Thằng bé tìm được bố thì tôi sẽ tới tìm cậu.”
Chu Tranh xách cổ áo của cậu nhóc, một tay nắm tay Triệu Tiêu Dạng, “Một bộ phim thôi, không được thì xem phim sau.”
Triệu Tiêu Dạng và Chu Tranh đi đến quầy lễ tân tầng một thì nhìn thấy một người đàn ông trung niên cũng tóc vàng mắt xanh đang cố gắng giao tiếp với mọi người, Erik thoát khỏi tay Triệu Tiêu Dạng chạy nhanh qua, “Dad!”
Triệu Tiêu Dạng xoay đầu nhìn Chu Tranh, thở phào một hơi. Trái tim vẫn đập nhanh, cô đã học tiếng Anh bao nhiêu năm, lần đầu tiên mở miệng nói chuyện với người khác mà khó khăn cực độ.
Người đàn ông trung niên rảo bước qua, dùng tiếng Trung sứt sẹo nói, “Cảm ơn các bạn đã đưa Erik qua đây.”
Người đàn ông vô cùng nhiệt tình, cảm ơn hết lần này đến lần khác. Khi Chu Tranh và Triệu Tiêu Dạng thoát thân được thì bộ phim đã chiếu được ba mươi phút.
Hai người đi vào từ cửa sau, người xem bộ phim này rất ít, họ sợ làm phiền đến những người đó nên tìm một vị trí trong góc nhất rồi ngồi xuống, Chu Tranh vô cùng cẩn thận đặt bông hoa hồng đã rụng gần hết cánh vào trong cặp sách.
Điện thoại kêu lên, Triệu Tiêu Dạng lấy ra nhìn thấy tin nhắn của Tưởng Húc Nhiên, “Giáng sinh vui vẻ!”
Triệu Tiêu Dạng không có cảm giác gì với đêm Giáng sinh, đây là một ngày lễ không liên quan đến cô, nhưng vẫn lịch sự trả lời, “Giáng sinh vui vẻ! Chúc cậu mỗi ngày đều vui vẻ.”
Hơi thở ấm nóng bỗng phả lên da thịt bên tai, Triệu Tiêu Dạng lập tức ngước mắt. Gương mặt Chu Tranh gần trong gang tấc, anh lười biếng ngồi nghiêng người, trong không gian tối tăm, đôi mắt đen của anh rất trầm, “Triệu Tiêu Dạng, mỗi một đêm giáng sinh sau này, đều có tôi.”
~ Hết chương 55 ~

Chia sẻ cùng tôi