Kỳ thi giữa kỳ kết thúc, Triệu Tiêu Dạng bắt đầu chuẩn bị đồ đạc để đến trại đông. Đồ của cô rất ít, ngoại trừ tài liệu học tập ra thì chỉ có hai bộ quần áo.
“Tiêu Dạng, cháu thu dọn xong chưa?” Dì Trương gõ cửa.
“Xong rồi ạ.” Triệu Tiêu Dạng kéo khóa, vội vàng đứng dậy.
“Hôm nay ông chủ ở nhà.”
Đã rất lâu Chu Khải Thụy không về nhà, Triệu Tiêu Dạng gật đầu rồi đi xuống cầu thang. Chu Khải Thụy đang ngồi trên sô pha phòng khách, một thời gian không gặp ông đã gầy đi rất nhiều, đường nét khuôn mặt cứng rắn lạnh lùng, thoạt nhìn rất hung dữ.
“Chú.”
Chu Khải Thụy nghe thấy âm thanh mới hoàn hồn, khi ngẩng đầu lên thì biểu cảm đã dịu dàng hơn một chút, “Qua đây ngồi đi.”
Triệu Tiêu Dạng ngồi xuống, rót trà cho Chu Khải Thụy.
“Con thi tốt chứ? Sắp đi tham gia lớp bồi dưỡng toán học Olympic à?”
“Vâng chú ạ.”
“Tốt lắm.” Chu Khải Thụy cười nói, “Con học tốt hơn anh con.”
Gương mặt Triệu Tiêu Dạng hơi đỏ, “Chu Tranh cũng rất tốt.”
Chu Khải Thụy vội lấy chiếc túi bên chân lên rồi mở ra, lấy chiếc hộp đưa cho Triệu Tiêu Dạng, “Tặng cho con cái này.”
Triệu Tiêu Dạng đứng dậy dùng hai tay nhận lấy chiếc hộp, trên mặt chiếc hộp màu trắng xinh đẹp có in chữ Macbook, kiểu này mới ra mắt, giá cả hơn mười ngàn. Vì quen đám Vương Hạo nên cô cũng hiểu biết mấy nhãn hiệu này. “Cái này đắt quá, chú cho Chu Tranh dùng đi? Con không dùng máy tính ạ.”
“Nó cũng có.” Chu Khải Thụy chỉ vào một chiếc hộp khác, “Đây là của nó, hai đứa con mỗi đứa một cái.”
“Con cảm ơn chú.”
Triệu Tiêu Dạng ôm chiếc hộp và nói cảm ơn.
“Đừng khách sáo.” Chu Khải Thụy nói, “Con ngồi đi.”
Triệu Tiêu Dạng ngồi xuống, đặt hộp máy tính qua một bên.
“Gần đây học hành nhiều áp lực không?”
Triệu Tiêu Dạng lắc đầu, “Không ạ, con rất thích học.” Cô không nói khoác, quả thực cô rất thích học tập, trong thế giới học tập do chính cô làm chủ.
Tiếng mở cửa vang lên, Triệu Tiêu Dạng ngẩng đầu nhìn thấy Chu Tranh mặc áo phao dáng dài màu đen đi vào, trong tay anh đang xách mấy chiếc túi. Bất thình lình nhìn thấy Chu Khải Thụy, anh ngừng một lát mới nói, “Bố.”
“Đi đâu đấy? Muộn vậy rồi mới về?”
“Đến gần đây mua chút đồ.” Chu Tranh đi qua nhìn thấy máy tính bên cạnh Triệu Tiêu Dạng liền ngẩng đầu, “Sao lại có máy tính ạ? Mua cho ai thế?”
“Thưởng em gái Tiêu Dạng thành tích tốt.” Chu Khải Thụy nói, “Của con là tiện thể mua, thành tích của con không xứng có máy tính.”
Chu Tranh: “…”
“Đây là cho con.” Chu Khải Thụy lấy một chiếc máy tính khác đưa cho Chu Tranh.
Chu Tranh trầm mặc mấy giây, anh đứng dậy đi ra cửa, lấy chiếc máy tính trong túi mua sắm ra, “Vậy con đi trả lại cái này, hai người ăn cơm trước đi, đừng đợi con.”
Anh mua cho Triệu Tiêu Dạng một chiếc y hệt, tham gia trại đông ai cũng có máy tính, Triệu Tiêu Dạng cũng phải có. Nếu không trong hoạt động huấn luyện tập thể kiểu này rất dễ bị xem thường.
“Bỏ đi, không cần trả nữa.” Chu Khải Thụy nói, “Tối muộn rồi, giữ lại đi, tiền máy tính bố chuyển cho con.”
Chu Tranh vừa lòng quay lại, “Dì Trương, buổi tối nay ăn gì?”
“Có món cháu thích ăn.” Dì Trương trả lời.
Chu Tranh ôm máy tính đặt trước mặt Chu Khải Thụy, “Vậy tặng bố, bố dùng đi.”
Lần trước Chu Khải Thụy nhận được quà của Chu Tranh là khi thằng bé học mẫu giáo, cu cậu giành được một bông hoa đỏ rồi trở về tặng cho ông. Bây giờ bông hoa đỏ đó vẫn đặt ở vị trí bắt mắt nhất trong phòng sách, mặc dù màu sắc đã bạc trắng.
Chu Tranh ngồi xuống đố diện, mở hộp máy tính của Triệu Tiêu Dạng ra, “Bố, cái máy tính này mười hai ngàn, bố nhớ chuyển tiền cho con.”
Chu Khải Thụy: “…”
Ăn cơm xong Triệu Tiêu Dạng lên lầu trước, ngày mai cô phải dậy sớm ngồi xe đến căn cứ. Chu Tranh mang máy tính về phòng, cửa phòng bị gõ vang, anh vội vàng nhét một chiếc máy tính có thể chơi game khác vào trong chăn, làm như không có chuyện gì đứng dậy ra mở cửa.
Chu Khải Thụy đứng bên ngoài, Chu Tranh nhường đường, “Bố, có chuyện gì vậy ạ?”
Chu Khải Thụy đi vào phòng anh, đặt một cốc sữa nóng lên chiếc bàn trước mặt Chu Tranh rồi đi qua sô pha ngồi xuống, “Hai bố con ta rất lâu không nói chuyện rồi.”
Chu Tranh ngồi trước bàn học, nghiêng người dựa vào tay vịn chiếc ghế. Anh và Chu Khải Thụy không thân nhau, cũng chẳng thân thiết nổi, không biết bắt đầu từ khi nào, giữa hai người họ chỉ có trách mắng và cãi vã.
“Khi nào mẹ con về? Lần này mẹ đi rất lâu rồi.”
Chu Khải Thụy ngẩng đầu nhìn con trai trước mặt, đôi mắt Chu Tranh rất giống Tiết Cầm, làn da trắng cũng giống. Trầm mặc rất lâu ông mới nói, “Bố và mẹ con ly hôn rồi.”
Chu Tranh ngừng mọi động tác, ánh mắt anh trầm xuống quan sát Chu Khải Thụy. Giây phút đó đầu óc anh trống rỗng, chỉ nhìn ông.
“Thủ tục ly hôn đã làm xong, bố mẹ luôn suy nghĩ nên nói với con vào thời điểm nào.”
Chu Tranh đứng phắt dậy, cánh tay anh va vào đề thi trên bàn, tập dề rơi rào rào xuống đất. Lồng ngực anh phập phồng, ánh mắt âm u, anh cố gắng kiềm nén cảm xúc, “Vì sao con không biết?”
Tiết Cầm không cần anh nữa.
“Khi hai người đưa ra quyết định như vậy, hai người có từng nghĩ mình còn có con trai không? Con thì sao? Bố mẹ không cần hỏi ý kiến của con sao?” Chu Tranh nện một cú lên bàn, âm thanh cực lớn vang lên, chiếc bàn xiêu vẹo. “Trước giờ bố mẹ chưa từng tôn trọng con, chỉ có thông báo, con là cấp dưới của hai người sao?”
“Chu Tranh.” Chu Khải Thụy đứng dậy, “Con bình tĩnh một chút.”
Chu Tranh hít sâu một hơi, ngẩng đầu lên đôi mắt đã đoe rực, “Con theo ai? Con theo bố sao? Chuyện này không cần sự đồng ý của con sao?”
“Mẹ con đã từng hỏi con, hỏi con có đồng ý đi châu Âu với bà ấy không, con đã từ chối.”
Đúng là Tiết Cầm từng hỏi, khi đó câu trả lời của Chu Tranh là, “Con đi châu Âu rồi thì Triệu Tiêu Dạng phải làm sao? Hai người ly hôn thì con chẳng theo ai cả.” Anh muốn níu kéo Tiết Cầm chứ không phải lựa chọn theo ai, anh cho rằng còn có thể cứu vãn.
“Bên châu Âu có ông bà ngoại con, có cậu con. Đó là người thân của bà ấy, bà ấy ở bên cạnh bố thì phải từ bỏ người thân.” Chu Khải Thụy nói, “Bà ấy ly hôn với bố nhưng vẫn có thể về thăm con. Sau khi con lớn, nếu như muốn đi theo mẹ con cũng được.”
Chu Tranh xông cửa đi ra ngoài, Chu Khải Thụy gọi một tiếng, “Chu Tranh!”
Chu Tranh đối diện với ánh mắt của Triệu Tiêu Dạng ngoài hành lang, họ nhìn nhau một cái rồi anh bước nhanh đi xuống lầu. Kéo cửa đi ra ngoài, Triệu Tiêu Dạng ngoảnh đầu nhìn Chu Khải Thụy.
Cô chạy nhanh xuống dưới nhà, cầm áo khoác rồi xông ra ngoài. Triệu Tiêu Dạng không ngốc, từ phản ứng của Chu Tranh cô có thể đoán ra Chu Khải Thụy đã nói gì. Chu Tranh đi rất nhanh, chiếc áo khoác màu đen khiến cơ thể anh càng thêm thon dài thẳng tắp. Làn da trắng dưới ánh đèn vô cùng chói mắt.
Tế bào vận động của Triệu Tiêu Dạng vô cùng kém, cô chạy cũng không đuổi kịp anh. Giữa hai người luôn cách một khoảng, Chu Tranh đi ra ngoài tiểu khu mới dừng chân lại, Triệu Tiêu Dạng chạy đến mức thở hổn hển, cô túm lấy tay áo anh, cong người thở gấp, “Cậu… đừng chạy.”
Chu Tranh ngoảnh đầu nhíu mày nhìn cô, giơ tay vuốt lưng cho Triệu Tiêu Dạng, “Thể chất của cậu kém quá, ngày mai…” Nghĩ đến ngày mai cô phải đi, yết hầu của anh lăn động. Anh dùng sức ấn Triệu Tiêu Dạng vào lòng mình, Chu Tranh cúi đầu vùi vào mái tóc cô, “Cho tôi ôm một chút.”
Giọng nói của anh rất trầm, Triệu Tiêu Dạng không dám nhúc nhích, gió rét lạnh thấu xương, chỉ có cơ thể anh là ấm áp, cô mím chặt môi, thử giơ tay đặt lên eo Chu Tranh.
Chu Tranh không phải mạnh mẽ không gì đánh gục, anh có yếu đuối của mình.
Anh buông cô ra, tiếp tục đi về phía trước, nhưng rất rõ ràng bước chân đã chậm lại. Triệu Tiêu Dạng đi theo bên cạnh anh, nhìn sườn mặt lạnh như ngọc của anh, cô muốn nói gì cũng trở nên yếu ớt vô lực, vậy chi bằng không nói gì cả.
Trước mặt có một cửa hàng tiện lợi, Chu Tranh đi vào mua một cốc trà sữa và một lon bia, hai người ngồi ở vị trí bên cạnh cửa sổ. Màn đêm đen đặc giống một con quái thù khổng lồ, tưởng chừng như muốn nuốt chửng thế giới này.
Con người trở nên bé nhỏ.
Chu Tranh cầm thân lon bia, hướng mắt ra màn đêm vô tận bên ngoài, “Có phải cậu biết rồi không?”
Anh ngoảnh đầu, đôi mắt đen láy nhìn cô, đôi mắt đó sắc bén khiến Triệu Tiêu Dạng không có chỗ lánh mình, cô gật đầu.
Cô biết Chu Tranh đang hỏi gì.
“Khi nào?”
“Vào ngày dì đi.” Triệu Tiêu Dạng nói, “Chúng ta rồi sẽ trưởng thành và làm chủ tất cả.” Cô kéo giãn khóe môi nhưng không cười, gương mặt xinh đẹp non nớt có sự già dặn nhìn thấu tất cả. “Chúng ta rất nhanh sẽ trưởng thành.”
Cậu cho rằng dài dằng dặc nhưng chớp mắt đã qua đi.
Ban đầu khi cô hét lên trường thành, nụ cười cong lên dần yếu đi, cuối cùng lại hoàn toàn bình lặng.
Chu Tranh mua một bao thuốc, Triệu Tiêu Dạng không ngăn cản, họ không lập tức trở về. Trên con đường gần tiểu khu, Chu Tranh đốt thuốc.
Anh không phải học sinh ngoan ngoãn, cũng chẳng phải một đứa con ngoan. Anh phản nghịch, nói thẳng ra là không chịu thuần phục, những từ ngữ liên quan đến học sinh hư đều có thể dùng để nói anh.
Chu Tranh bỗng dưng nhìn thấy Triệu Tiêu Dạng để chân trần, sắc mặt anh thay đổi, dập tắt thuốc rồi sải bước qua kéo Triệu Tiêu Dạng đi, “Về nhà.”
“Hả?”
“Cậu không muốn về?”
Triệu Tiêu Dạng sắp lạnh cóng rồi, chắc chắn cô muốn về, đi vào cửa Chu Tranh lập tức buông Triệu Tiêu Dạng ra, nhìn thấy Chu Khải Thụy đang ngồi trên sô pha phòng khách. Ông cũng đang hút thuốc, thấy họ vào nhà liền ném điếu thuốc vào gạt tàn, “Chu Tranh? Tiêu Dạng?”
Chu Tranh không nhìn Chu Khải Thụy, anh sải đôi chân dài hùng hổ lên tầng, rồi đóng cửa phòng thật mạnh.
“Bên ngoài lạnh không con?” Chu Khải Thụy nhìn thấy cô vẫn đang đi dép lê liền nói, “Con mau về phòng đi, con không cần quan tâm nó, chú sẽ nói chuyện với thằng bé.”
“Vâng.” Chân cô đã lạnh đến tê cứng, “Chú cũng ngủ sớm đi ạ, con về phòng trước.”
Triệu Tiêu Dạng vào phòng liền lập tức nhào vào trong chăn, ôm chăn run cầm cập. Cửa sổ kêu lên một tiếng, cô ngẩng đầu nhìn thấy Chu Tranh bên ngoài cửa sổ, Triệu Tiêu Dạng giật mình rồi mới vội chạy qua mở cửa sổ, nhíu mày hỏi anh, “Cậu làm gì thế? Bên ngoài cao như vậy sao cậu lại trèo cửa sổ?”
Cửa chính không đi được sao? Gõ cửa khó thế à?
Chu Tranh lanh lẹ nhảy qua cửa sổ, cùng đi vào còn có gió lạnh thấu xương, Triệu Tiêu Dạng run lên một cái. Chu Tranh kéo cô qua, giơ tay đóng cửa, kéo rèm, động tác liền mạch.
Triệu Tiêu Dạng xoay người liền va vào vòng tay của anh, Chu Tranh bế ngang cô lên làm cô mở lớn hai mắt, run sợ trong lòng, chàng thanh niên đi đến bên giường đặt cô lên chiếc giường mềm mại, trái tim cô gái nhỏ đập loạn điên cuồng.
“Chu Tranh?” Giọng nói của cô gái rất thấp, còn hơi khàn, cô đang rất hoảng loạn, “Cậu…cậu làm gì vậy?”
Chảng trai cúi người hôn cô, đôi môi mềm mại hơi lạnh, có vị ngọt của dâu tây. Trái tim Triệu Tiêu Dạng sắp nhảy ra khỏi lồng ngực, biểu diễn khúc giao hưởng vận mệnh.
Gáy cô gái nằm trong lòng bàn tay của Chu Tranh, cô cảm nhận được đôi môi của anh. Cô thở dốc, tay chân không biết nên đặt ở đâu, “Chu… Tranh?”
Anh buông ra một chút, hôn lên khóe môi Triệu Tiêu Dạng, giọng khàn đặc, “Nhắm mắt.”
~ Hết chương 56 ~

Chia sẻ cùng tôi